-
NƯỚC CỜ ĐẦU TIÊN
Đan chọn Con Sói A – Kẻ Bồng Bột làm mục tiêu đầu tiên. Hắn ta yếu đuối nhất, dễ mất bình tĩnh và dễ trở thành vật hi sinh mà không gây nghi ngờ. Bước 1: Đan gieo manh mối. Trong vai “Nhà tiên tri”, anh tình cờ đi ngang qua nhóm của Quân…
-
Căn Phòng Trái Tim & Sự Thật Cuối Cùng
Họ tìm thấy nó. Một căn phòng nhỏ, tối om, không có đồ đạc, chỉ có một chiếc gương vỡ treo trên tường. Đó là trái tim của dinh thự, nơi lưu giữ Nỗi Đau Gốc Rễ. Khi Đan chạm tay vào chiếc gương, những mảnh ký ức ập vào anh: Hóa ra, Oan hồn…
-
Chương II: Bệnh Viện Gió Đông – Chuyến Xe Định Mệnh
Ánh sáng cuối ngày nơi thị trấn cổ vụt tắt. Không gian oằn mình, biến dạng trong một cơn co thắt đau đớn. Tiếng còi xe, tiếng người cười nói rít lên một hồi chói tai rồi đứt đoạn. Chỉ còn lại bóng tối, mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến ngột ngạt, và cảm…
-
PHÂN CẢNH NGẮN: LỜI HỨA TRONG BÓNG TỐI
Con búp bê trong tay Đan như một cục nước đá làm bằng nỗi đau, rùng mình từng hồi theo tiếng khóc. Cảm giác ấy xuyên qua lớp vải, đánh thức ký ức về chính cái đêm Liễu kéo anh khỏi miệng vực tử thần. “Cứu nó,” – giọng Liễu thều thào, không phải ra…
-
Chương II: Mảnh VỠ Và Bóng Tối (tiếp)
Lời cảnh báo “Kẻ thứ năm… không bao giờ… là kẻ các ngươi nghĩ” của Đan như một quả bom ném vào tâm trí năm con Sói đang ẩn mình. Sự hoang mang và nghi ngờ lập tức lan truyền trong chính nội bộ chúng. Con Sói A (Kẻ Bồng Bột): Một gã thanh niên…
-
Con Sói Trong Bóng Tối
Trong khi Đan âm thầm khuấy đảo các phe phái, một đôi mắt lạnh lùng vẫn luôn dõi theo hắn từ trong bóng tối. Đó không phải là Oan hồn Người Tình Cũ, mà là Con Sói thứ 3 – Kẻ Ẩn Mình Sâu Nhất. Hắn ta không hành động điên cuồng, cũng không vội…
-
Bàn Tay Vô Hình
Sau khi khẳng định mình là người “hiểu được quy luật”, Đan không vội dẫn dắt ai. Anh lặng lẽ rút lui vào bóng tối, để lại đám đông với những lời đồn đoán và sự kỳ vọng. Sự im lặng của anh càng khiến họ tò mò và phụ thuộc. Bước 1: “Gieo Rắc…
-
CHƯƠNG II: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – CHUYẾN XE ĐỊNH MỆNH (Tiếp theo)
“Tên mới à? Mùi của ngươi… lạ lắm.” Ánh mắt của “bóng đen” – giờ đã là một gã đàn ông gầy gò, nước da xanh xao, khoác chiếc áo khoác bệnh nhân cũ kỹ – như những mũi kim châm vào Đan. Gã không chờ câu trả lời, khóe miệng nhếch lên một nụ…
-
CHƯƠNG III: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – TRẠM CUỐI
Chiếc xe lắc lư trên một đoạn đường gồ ghề, như thể đang lao qua một khu hầm mộ. Bóng tối bên ngoài giờ đặc quánh, thi thoảng vụt qua những bóng ma trắng toát – những bệnh nhân bị xiềng xích, hay những y tá với khuôn mặt không có mắt. Đan ngồi im.…
-
CHƯƠNG IV: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – GẶP MẶT
Đan vào hành lang. Mùi sát trùng, mồ hôi, sợ hãi, thối rữa nồng nặc. Cuối hành lang, người áo blouse trắng đợi. Ánh neon nhấp nháy chiếu khuôn mặt lạnh, nụ cười hắn quỷ dị. “Chào mừng,” giọng hắn trầm khàn. “Ta là Viện phó Lâm. Hiếm ‘vật liệu’ tự xuyên ‘cổng di động’…