-
LỜI NGỤY BIỆN CỦA KẺ BẠO CHÚA
Sau khi Quân thốt lên manh mối, toàn thân hắn co giật dữ dội như một cỗ máy bị đoản mạch. Khói đen bốc lên từ các mối nối cơ-kim. Hắn gục sập xuống, không còn sức lực. “KHÔNG!” – Đan ôm lấy Quân, giọng hoảng loạn. Hắn biết họ sắp thành công. PẠCH. Một…
-
HÀNH LANG OÁN HẬN
Mạnh (Chủ Quản), mang theo chiếc đồng hồ dính máu của Đan, dẫn Đan (Lâm Vĩnh) qua cánh cửa thép. Phía sau cánh cửa không phải là hành lang bình thường, mà là một mê cung hẹp, tối tăm, được lát bằng đá đen nhám và ánh đèn LED xanh mờ ảo. Không khí lạnh…
-
BÍ MẬT CỦA CÁNH CỔNG
Sau khi vượt qua hai tên bảo vệ Hệ Thống bị thao túng, Mạnh dẫn Đan (Lâm Vĩnh) vào một không gian rộng lớn, tối đen như hố sâu dưới lòng đất. Ánh sáng yếu ớt của hành lang không thể chiếu tới trần nhà cao ngất. Ở trung tâm, một Cấu Trúc Năng Lượng…
-
Át Chủ Bài Trong Bóng Tối
Căn phòng rung chuyển dữ dội dưới sức mạnh của Cánh Cổng Năng Lượng, những đường nứt lan ra từ bàn đá cổ xưa như mạng nhện đen kịt, nuốt chửng ánh sáng neon còn sót lại của Thiên Đường Đen. Mạnh, Họa Sư Ý Chí với nụ cười méo mó, giơ tay vẽ những…
-
PHÓ BẢN 7: NỀN TẢNG KHỞI NGUYÊN – CÁNH CỔNG VĨNH CỬU
Bóng đêm bao trùm nhà kho cũ kỹ nằm heo hút nơi ngoại ô thành phố, nơi những cơn gió đêm rít qua kẽ hở tạo nên âm thanh u uẩn. Bên trong, một ngọn đèn dầu treo lủng lẳng trên xà nhà, hắt thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe lên bốn bóng người…
-
CÁI GIÁ CỦA KẺ MÔI GIỚI
Mạnh (Chủ Quản), với hào quang xanh lục nhạt bao quanh, nhìn thẳng vào Đan (Lâm Vĩnh giả). Tay hắn cầm con dao găm dính máu của Quyền Vương. Mạnh: “Ngươi đã thắng cược, Lâm Vĩnh. Giờ ngươi phải hoàn tất nghi lễ. Hãy đưa cho ta vật mà ngươi khao khát nhất để chứng…
-
CUỘC ĐỐI THOẠI CỦA HỌA SƯ Ý CHÍ
Đan đang đứng đối diện với Mạnh (Chủ Quản), người đang phát ra Buff Xanh Lục Nhạt từ Hệ Thống. Mạnh là một kẻ có quyền lực được tạo ra từ sự thao túng. Mạnh: “Ta mời ngươi tham gia vào nghi lễ đó, Lâm Vĩnh. Với điều kiện… ngươi phải đặt cược toàn…
-
CHƯƠNG IV: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – GẶP MẶT
Đan bước vào hành lang. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi, nhưng không thể át đi mùi ngầm của mồ hôi lạnh, của sự sợ hãi và… thứ gì đó đã thối rữa. Người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng chờ ở cuối hành lang. Ánh đèn neon nhấp nháy…
-
Chương 5: CON CÒ, CON VẠC
Thằng Cuội – bởi chỉ là một hòn cuội – nên chẳng rỏ được một giọt nước mắt nào trước cái chết của người nhà quê. Nó chỉ giương thao láo cặp mắt lên mà nhìn theo bóng đàn vịt giời, và nó ao ước gì cũng bay lên được như thế để chóng lên…
-
Chương 6: CHUỘC! CHUỘC! CHẲNG CHUỘC!
Cuội vốn rắn lòng, nên trải qua bao nhiêu việc đáng buồn, mà nó chưa nản cái chí tìm cha. Nó vẫn đi, đi mãi, tuy con đường lên Giời là con đường còn chìm trong hư vô. Bấy giờ, Giời mới sinh ra những con nòng nọc; nòng nọc đứt đuôi cũng chỉ mới…