-
CHƯƠNG 13: CẶN CUỐI
CHƯƠNG 13: CẶN CUỐI Một buổi chiều tháng Mười. Hà Nội đã vào thu — cái thu Hà Nội thật, không phải cái lửng lơ của tháng Chín còn hơi nóng, mà là tháng Mười khi không khí chuyển sang trong và hơi lành lạnh, khi cây sấu bắt đầu rụng lá vàng xuống…
-
CHƯƠNG 12: LẬT
CHƯƠNG 12: LẬT Hai năm sau buổi tối thứ Sáu. Minh đã không còn là thực tập sinh — anh được nhận vào làm chính thức từ tháng thứ chín, và từ đó đến giờ tên anh đã đứng trong ba bộ hồ sơ dự thầu và một dự án được thực hiện. Dự…
-
CHƯƠNG 11: CHÉN THỨ NĂM
CHƯƠNG 11: CHÉN THỨ NĂM Sáu tháng sau buổi tối thứ Sáu. Mùa hè Hà Nội đến theo cái cách mùa hè Hà Nội hay đến — không báo trước, không từ từ, chỉ là một sáng thức dậy và không khí đã nặng và ướt và nóng theo cách không thể nhầm lẫn…
-
CHƯƠNG 10: DŨNG
CHƯƠNG 10: DŨNG Bốn tháng sau buổi tối thứ Sáu đó. Tháng Hai, Hà Nội đang ở giữa cái rét nàng Bân — loại rét hơi muộn, ẩm và dai dẳng, không đủ lạnh để gọi là đông mà không đủ ấm để gọi là xuân, cái khoảng lửng lơ của năm mà người…
-
CHƯƠNG 9: BÀ NGUYỆT TRẺ
CHƯƠNG 9: BÀ NGUYỆT TRẺ Ba tuần sau. Cuộc sống trở lại theo cái cách cuộc sống hay trở lại sau những thứ lớn — không phải trở về như cũ, không có thứ gì trở về như cũ, mà là tiếp tục theo hướng mới mà người trong cuộc chưa hoàn toàn quen…
-
CHƯƠNG 7: VÒNG LẶP
CHƯƠNG 7: VÒNG LẶP Khuôn mặt của Dũng Minh nhìn như khuôn mặt của anh, nhưng chưa được tạo hình bởi những năm tháng anh đã sống. Đó là cách Minh hiểu điều đó — không phải nhân bản, không phải hình ảnh gương, mà là phiên bản của cùng một cấu trúc di…
-
CHƯƠNG 4: NHẬT KÝ 1985
CHƯƠNG 4: NHẬT KÝ 1985 Cầu thang lên tầng hai trong bóng tối trông khác ban ngày. Không phải tối hoàn toàn — ánh đèn đường lọt qua cửa sổ cuối hành lang tầng một hắt lên theo góc xiên, đủ để thấy từng bậc gỗ nhưng không đủ để thấy rõ những gì…
-
CHƯƠNG 3: TUẤN MẤT TÍCH
CHƯƠNG 3: TUẤN MẤT TÍCH Phố Hàng Xu buổi sáng thứ Bảy có cái nhịp riêng của nó. Không ồn ào như những con phố lớn, không yên tĩnh như ngõ hẻm — nó nằm ở giữa, cái nhịp của nơi đã sống lâu đến mức không cần phải chứng minh mình đang sống.…
-
CHƯƠNG 2: BUỔI BÓI
CHƯƠNG 2: BUỔI BÓI Minh đi hết tầng một trước. Không chạy — anh không biết tại sao mình không chạy, chỉ biết rằng trong cái khoảnh khắc đó, chạy có cảm giác sai. Như thể nếu anh chạy thì thứ gì đó sẽ trở nên thật theo cách nó chưa thật hoàn toàn…
-
THIÊN TÀI TOÁN HỌC
Sáng hôm sau, khi đến lớp bồi dưỡng olympic Toán thiếu nhi, Gạo đã cùng Thầy Út – người ôn luyện cho các kì thi olympic thiếu nhi, đã thảo luận về cách giải mà đề Toán hôm qua Gạo nhìn thấy. Sau khi thảo luận, thầy Út bèn nói: “Đúng là cách giải hay…