Càng về khuya, trời càng lạnh, gió càng thổi. Cả nhóm đội viên không có ai ngủ, dù đã thấm mệt. Một phần do tư thế nằm không thoải mái, nhưng phần nhiều là cả nhóm vẫn cố giữ tỉnh táo, mong chờ một sơ suất nhỏ nhoi từ đám bắt cóc. Linh trở mình vì đau mỏi, cố nhích người tìm tư thế dễ chịu hơn. Nhưng do bị trói cả tay lẫn chân, chỉ một cử động nhẹ cũng khiến dây trói căng ra, siết vào Vy bên cạnh. “Ưm…” – Vy cố không rên to, đầu giật nhẹ.
Hà nằm ngoài cùng, khẽ nghiêng vai ra sau thử tìm cách nới dây, bất ngờ mũi chân cô vướng vào que củi khô dựng vào vách lán. “RẮC!!!” Một que củi đổ xuống sau khi chạm vào bàn chân bị trói, vang rõ trong không gian tĩnh lặng.
Tên Đại Ca choàng dậy:
– CÁI GÌ ĐÓ?
Ba tên đàn em bật dậy ngay sau hắn, một tên chộp lấy cây gậy, tên khác châm lại đuốc.
– Con nhỏ nào vừa động đậy?! Muốn chết hả?!
Tên Đại Ca bước tới, đá vào Hà – người nằm gần lối ra nhất, gằn giọng:
– Đứa nào dám trốn? Muốn trốn phải không?! Tốt. Tao giải hết tụi mày đi luôn, khỏi chờ trời sáng!
Chúng tháo trói chân từng bạn nhưng vẫn bịt miệng, trói tay ra sau lưng, sau đó dùng một sợi dây dài duy nhất nối cả nhóm thành một hàng dọc, buộc từ người trước ra sau, siết vào bụng, khiến sáu cô đội viên chỉ có thể nối đuôi nhau đi theo hàng, chỉ cần một bước chân lệch cũng có thể làm cả hàng lảo đảo.
Mai đi đầu, bóng dáng thanh mảnh nhưng cố gắng vươn cao, cứng rắn, luôn giữ bình tĩnh: “Nếu mình ngã, cả nhóm sẽ ngã theo. Mình phải dẫn đường, phải tỉnh táo… Chỉ cần thấy bọn chúng lạc hướng… mình sẽ ra tín hiệu.”
Lan mở to đôi mắt luôn quan sát lối đi, tự nhủ: “Mình đi sau Mai. Mình sẽ nhìn bước chân bạn ấy, và báo hiệu nếu có gì bất thường.”
Hương, người nhỏ con, mệt mỏi vì chưa được hồi sức, nhưng luôn tự động viên: “Tay đau quá… nhưng mình không được gục. Mình phải nghe… phải cảm nhận tín hiệu.”
Linh đã rút cạn nỗi sợ, nhưng thâm tâm vẫn còn lo cho các bạn: “Cầu mong lần này không ai bị đánh nữa… Nhưng nếu có cơ hội… mình sẽ không do dự nữa đâu.”
Vy cảm nhận được nguy cơ tới gần: “Bọn chúng đang mất kiên nhẫn. Nếu mình để lộ ánh mắt hay bước chân không đúng… bọn chúng sẽ đánh.”
Hà đi cuối, bọn chúng cố tình xếp như vậy vì cô bị nghi ngờ nhất: “Mình không thể làm gì khi đi cuối… nhưng mình sẽ quan sát mọi hướng. Bọn chúng sẽ giám sát chặt. Nhưng nhất định sẽ có cơ hội…. dù bị trói…”
Đoàn người đi vào khu vực rừng rậm, lối mòn không còn rõ ràng. Đuốc chỉ chiếu được vài bước chân. Không khí đêm trở nên ẩm ướt, lạnh buốt.
Tên răng vẩu lẩm bẩm:
– Có đi nhầm đường không vậy? Sao có cái cây này hồi nãy đâu thấy?
Tên mặt sẹo cằn nhằn:
– Rẽ trái hay rẽ phải? Mày nhớ rõ không?
Thấy đàn em bắt đầu nhớ nhớ quên quên, tên Đại Ca bực tức, đạp mạnh vào tảng đá:
– Chết tiệt! Cái bản đồ đâu? Tụi mày không nhớ nổi lối về à?!
– Đi lâu quá rồi mà chưa thấy bìa rừng. Lúc nãy quẹo phải hay trái vậy?
– Trái! Tao nhớ rõ! Nhưng… giờ toàn cây là cây, chỗ này đâu có đi ban ngày bao giờ. Mất dấu đường mòn rồi.
Ba tên đàn em bắt đầu luống cuống, loay hoay mãi không tìm ra lối đi quen thuộc làm tên Đại Ca gắt lên, đay nghiến:
– Câm mồm! Lạc đường là do tụi mày ngu! Mấy con nhóc mà nghe được là nó làm loạn nữa bây giờ.
Mai khựng lại, chớp mắt khi thấy chúng dừng lại cãi nhau. Cô đột ngột giật nhẹ sợi dây nối với Lan phía sau. Lan hiểu ý, lùi nhẹ nửa bước, đá gót chân vào chân Hương, truyền tín hiệu xuống chuỗi. Linh cảm nhận sợi dây giật nhè nhẹ từ Vy, ánh mắt liếc nhìn qua vai. Cuối cùng, Hà thấy sợi dây căng nhẹ, hiểu rằng: “Sẵn sàng!”
Thấy bọn xấu bắt đầu tản ra tìm lối đi, Mai bất ngờ quay người, lách sang trái, kéo cả dây về một hướng. Hành động bất ngờ khiến cả nhóm bị giật ngược theo, nhưng không ai ngã. Lúc này, cả sáu bạn xoay người cùng lúc, chạy lùi lại, khiến bọn phản diện không kịp trở tay.
Bọn bắt cóc đã phát hiện ra, nhanh chóng hò nhau:
– Ê ê ê! Chúng nó… chạy lùi!
– Sao chúng nó vẫn chạy được khi bị trói?
– ĐUỔI THEO!!!
Thấy bọn chúng truy đuổi phía sau, cả nhóm đội viên cắm đầu chạy, băng qua cả đám cây bụi hay gai nhọn, vừa chạy vừa cố giữ dây trói hàng không bị quấn vào vật cản. Sau một đoạn chạy dài trong hỗn loạn, nhóm rẽ cua gấp vào một gò đất bên cạnh một thân cây gỗ to đổ ngang, nằm khuất sau bụi rậm dưới một gốc bạch đàn. Cả nhóm lăn xuống, đổ rạp như domino, đám dây trói vẫn còn nguyên.
Các cô đội viên nằm thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trên tóc, từng hơi thở nặng nề vang lên trong đêm tối yên lặng. Hà cựa người, cọ cổ tay vào lớp vỏ nham nhám của cây bạch đàn. Mai nghiêng đầu, gật nhẹ với Lan. Linh cố cúi người, nhờ Vy rút khăn bịt miệng, rồi dùng răng gặm từng nút dây nơi cổ tay Vy. “Ư… Ưm…” – Vy rưng rưng, mím môi ra hiệu cảm ơn. Ánh mắt cả nhóm gặp nhau, tuy không nói được lời nào, nhưng ai cũng hiểu: “Chúng ta chưa thắng, nhưng chúng ta chưa bao giờ gục.”
Tiếng bọn phản diện vang xa, lẫn trong tiếng gió đêm hú trên sườn núi…
Linh dùng răng và mảnh vỏ cây sắc cắt được dây trói cổ tay Vy, rồi cùng Hà tiếp tục tháo bịt miệng, cởi dây cho các bạn khác. Sau vài phút nỗ lực nghẹt thở trong im lặng, cả nhóm đã hoàn toàn tự do tay chân. Hương thì thầm:
– Chúng ta… làm được rồi. Bây giờ phải tìm chỗ trốn thật kín…
Lan đứng lên, khập khiễng:
– Chân mình… đau lắm… hình như vết đánh lúc nãy bị rách da rồi…
Lan khụy gối xuống, đưa tay sờ vào bắp chân – lòng bàn tay dính một vệt máu đỏ. Vy hốt hoảng, phải đưa hai tay che miệng, thốt lên:
– Lan! Máu… chảy nhiều quá!
Cả nhóm vừa mới đảo qua vết thương của Lan, thì Linh đang quỳ sát bên Vy, bỗng sắc mặt trắng bệch. Cô run nhẹ, rồi ngã nghiêng sang một bên, đổ người vào gốc cây. Mai giật mình, đỡ lấy bạn, lay mạnh: “Linh! Linh ơi!!” Linh không phản ứng, thở yếu. Hơi thở của cô phả ra mùi chua nhẹ, dấu hiệu của việc kiệt sức. Hương gấp gáp:
– Chắc bạn ấy mệt quá… Chúng ta phải tìm nước, hay thứ gì đó cho Linh…
Nhưng tiếc rằng cả nhóm không còn gì cả, ngoài tình bạn và sự che chở lẫn nhau. Tiếng bọn bắt cóc mỗi lúc một gần. Cả nhóm bạn lập tức nín thinh, không dám phát ra tiếng động mạnh, cảm tưởng như đang chơi trốn tìm nhưng là với kẻ địch, với hậu quả khi bị tìm thấy chắc chắn không nhẹ nhàng như trong trò chơi.
Bất chợt, một ánh chớp chói loà xé rách bầu trời, kèm theo một tiếng sấm rền vang, mở đầu cho màn mưa như trút. Gió mạnh quật từng đợt qua rừng. Đầu đông, những cơn mưa đột ngột thế này cũng không phải là hiếm ở miền núi. Chỉ là, cơn mưa này đang nhấn chìm những hy vọng nhỏ nhoi mới loé lên từ những cô đội viên kiên cường, như muốn tăng độ khó cực hạn cho những thử thách đang vây quanh họ. Dù vậy, màn mưa cũng đã dập tắt ngọn đuốc của nhóm kẻ xấu, buộc chúng phải mò mẫm truy tìm trong bóng tối.
“RẮC!” Trên cao, một cành bạch đàn mục lớn có dấu hiệu gãy, chuẩn bị rơi sập xuống theo màn mưa. “RẦM!”, rơi xuống ngay đầu Hà, gãy đôi, khiến cô choáng váng, ôm đầu rên rỉ: “Aaa!!” Máu chảy dài xuống trán Hà, nhỏ giọt xuống đất. Cô lảo đảo, cố đứng vững nhưng gối khuỵu xuống. Mai không kiềm được mà la lớn:
– Hà!! Chảy máu kìa! Bạn ấy bị thương rồi!
Các bạn khác thì bàng hoàng, sững người lại một lúc. Vy hoảng loạn, lùi lại theo phản xạ. Tuy nhiên. bàn chân cô đặt nhầm vào đám rêu trơn sát mép dốc, trượt ngã về sau, suýt lao xuống dốc đá. “ÁÁA!!!” – một tiếng thét thất thanh, nhưng Mai lao tới giữ tay Vy lại kịp lúc, giật ngược lại, cả hai ngã đè lên bụi rậm.
Nhưng chừng đó tiếng động, tiếng la hét, dù màn mưa có cố dìm xuống, nhưng vẫn là quá đủ để tới tai bọn bắt cóc đang săn đuổi cả nhóm.
– Đại Ca, nghe thấy gì không? Giọng con nhóc kìa!
– Chúng nó ở gần đây, lục soát từng chỗ khuất, mau lên.
Không còn đuốc nhưng bọn chúng vẫn chia nhau ra lùng sục khắp mọi lùm cây bụi cỏ trong đêm mưa tầm tã. Từng ánh chớp lia qua đang làm thay việc của ngọn đuốc, soi rọi những cặp mắt cú vọ sục sạo khắp nơi, đồng thời cũng phóng cả luồng điện chạy dọc sống lưng từng cô đội viên. Không còn đường chạy, cũng không còn sức chạy, sáu cô bạn ôm chầm lấy nhau dưới gốc cây bạch đàn, trông chờ một phép màu mong manh rằng chúng sẽ bỏ sót chỗ này. Nhưng bọn chúng đâu dễ dàng từ bỏ. Chỉ thoáng chốc, một tên phát hiện ra chỗ trốn của nhóm bạn, cả bọn bắt cóc liền ào đến như lũ. Cả nhóm chưa kịp đứng vững thì đã bị bao vây từ ba hướng. Hương định lao ra đánh lạc hướng thì bị vụt gậy vào bắp tay. Lan loạng choạng vì chân đau, không thể chạy, đổ gục xuống nền đất. Vy, Linh, Hà – người ngã, người bị thương, người ngất – nhanh chóng bị tóm lại.
Tên Đại Ca vuốt bớt nước mưa trên mặt, gằn từng chữ:
– Tụi mày… chơi tao à? Tao đã cho cơ hội rồi, đừng trách tao không cảnh báo.
Hắn tát Mai một cái mạnh, má cô đỏ ửng, môi bật máu. Hương và Vy bị đẩy dúi vào nhau, cùng ngã xuống nền đất ướt. Mắt mở trừng trừng, hắn gằn giọng:
– Một lũ nhóc không biết tự lượng sức. Đã vậy chúng mày còn phải chịu khổ nhiều. Trói hết lại, quay về lán xử từng đứa.
Chúng lôi từng bạn ra khỏi gốc cây, trói lại bằng dây đôi, siết chặt hơn, nhét khăn vào miệng, không còn sơ hở. Rồi như một cảnh phim tua lại, cả nhóm bạn lại bị ba tên đàn em bế xốc lên vai, khuân về thả lại xuống góc lán. Vừa được thả xuống nền đất, cả nhóm bạn quấn chặt lấy nhau, vừa giữ ấm vừa che chở lẫn nhau. Linh vẫn bất tỉnh, Hương ghé vai cho bạn dựa vào. Hà ngồi bên cạnh, lắc lắc đầu rớm máu. Lan rên rỉ vì chân đau.
Tên Đại Ca hằm hằm nhìn cả nhóm, giọng đanh:
– Không chờ tới sáng nữa. Tụi mày sắp biến mất khỏi cái rừng này. Tao đã nói, đừng có đụng tới tụi tao.
Mưa vẫn xối xả. Tiếng sấm rền vang như báo trước điều gì đó còn tồi tệ hơn. Cả nhóm đội viên nằm sát nhau, quần áo ướt sũng, người chồng lên người, quấn sát nhau trên nền đất. Không một ai lên tiếng, nhưng ánh mắt vẫn hướng về nhau, hướng về phía trước. Những đôi mắt lặng lẽ, dồn nén một trời bão tố bên trong, nhưng vẫn bám chặt lấy hy vọng. Bởi vì… dù lại bị bắt, bị thương, bị cầm chân bởi sấm rền và mưa ngàn, vẫn chưa có ai từ bỏ, và bọn bắt cóc vẫn chưa thể đưa cả nhóm đi khỏi rừng như ý muốn.