THÔNG BÁO ĐẾN QUÁ MUỘN


Tụi tôi dừng lại ở hành lang

vì không biết nên rẽ trái hay rẽ phải.

Mi nhìn bản đồ treo trên tường, cau mày.

— Linh.

— Bản đồ này là mới hay cũ vậy?

Tôi còn chưa kịp trả lời thì một giọng quen quen vang lên phía sau.

— Câu hỏi rất hay.

Cô Ari.

Cô đứng trước một bảng thông báo lớn,

tay cầm cuộn băng keo,

tay kia giữ một xấp giấy.

— Nhưng trước hết,

— các em… đọc cái này đã.

Cô chỉ tay.

Tôi nhìn bảng.

Rất nhiều giấy.

Giấy chồng giấy.

Màu khác nhau.

Ngày tháng khác nhau.

Không có cái nào được gỡ xuống.

Minh nghiêng đầu.

— Cô ơi…

— tụi em nên đọc từ trên xuống hay từ dưới lên?

Cô Ari mở miệng.

Rồi khựng lại.

— Ờ…

Mi chỉ vào một góc.

— Tờ này bị che mất nửa dòng rồi cô.

Minh tiếp lời:

— Tờ kia hình như dán sau nhưng chữ lại nhạt hơn.

Cô Ari nhìn bảng thông báo rất lâu,

rồi nói nhỏ:

— Ừ…

— đúng là nhìn hơi… rối.

Tôi thầm nghĩ:

“Hơi” là cô nói giảm nói tránh.

Cô Ari lấy ra một tờ mới tinh.

— Cái này là cái chính.

Cô dán lên giữa bảng.

Rất ngay ngắn.

Nội dung ghi:

“LƯU Ý:

Một số nội dung mới sẽ được xem xét lại.

Các đề xuất chưa đủ rõ ràng vui lòng tạm dừng.”

Minh đọc xong, quay sang tôi.

— Linh.

— “Nội dung mới” là cái gì vậy?

Tôi lắc đầu.

Mi hỏi thẳng:

— Cô ơi,

— “chưa đủ rõ ràng” là sao ạ?

Cô Ari suy nghĩ.

Suy nghĩ khá lâu.

— Là…

— mấy cái chưa kịp nói hết.

Minh trố mắt.

— Chưa kịp nói hết

— mà đã phải dừng hả cô?

Cô Ari cười gượng.

— Ừ…

— để sau nói tiếp cũng được.

Mi nhìn lại tờ giấy.

— Cô ơi,

— “để sau” là bao lâu ạ?

Cô Ari chớp mắt.

— Khi nào…

— mọi thứ rõ ràng hơn.

Minh gật gù.

— Nghe hợp lý ghê.

Tôi thì không thấy vậy.

Vì “khi nào”

là câu không có ngày.

Trước khi rời đi,

cô Ari nhìn sang một bảng danh sách treo kế bên.

Trên đó có vài dòng viết tay.

Không nổi bật.

Không giải thích.

Cô lấy bút,

khoanh tròn một dòng.

Rồi ghi thêm bên cạnh, rất nhỏ:

“Chờ.”

Minh tò mò:

— Cô ơi,

— cái đó là gì vậy?

Cô Ari nhìn dòng chữ một giây.

— Một thứ…

— chưa cần vội.

Câu trả lời rất nhẹ.

Không ai phản đối.

Nhưng tôi có cảm giác

vừa có cái gì đó

bị đẩy khỏi hiện tại.

Sáng hôm sau,

bảng thông báo vẫn ở đó.

Giấy mới.

Chữ rõ.

Vẫn rất đúng.

Chỉ có điều,

căn phòng ở cuối hành lang —

nơi hôm trước còn có người đứng bàn bạc —

giờ đóng cửa.

Không bảng cấm.

Không thông báo.

Minh đứng nhìn một lúc.

— Linh…

— hôm qua chỗ này còn đông mà?

Mi nói khẽ:

— Ừ.

— chắc… để sau mở lại.

Tôi không nói gì.

Vì trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ rất rõ:

Có những thứ,

chỉ cần bị “để sau” đúng một lần,

là không còn kịp quay lại đúng lúc nữa.

Và tôi không biết

thứ đó là gì.

Chỉ biết rằng…

nó vừa biến mất.