Thế là chuyện gì đến cũng sẽ đến, cả Gạo và Na đều được gọi người nhà đến. Tuy té từ trên cao xuống nhưng vẫn may là chỉ bị trật khớp chân, không có gì đáng ngại. Tại trạm y tế của thị trấn, ông bà không khỏi lo lắng cho Gạo: “Con nghịch quá rồi, về không nấu chè bắp cho con ăn nữa” – bà nói. Gạo nũng nịu nó: “Con xin lỗi mà, con có thể không ăn chè bắp nhưng mà Na rất thích chè bà nấu luôn á”- Gạo ra hiệu với Na. Na cũng vội vàng hiểu ý nói theo, ông Gạo bảo lựa một ngày để qua nhà ông Tư xin lỗi người ta một tiếng. Cô bé nhanh chóng đồng ý sau đó về nhà thưởng thức món chè bắp mà bà làm. Đây là món chè Gạo thích nhất. Những hạt bắp nếp vàng mềm, ngọt thơm hòa cùng nước cốt dừa béo ngậy, tạo nên vị ngọt thanh dịu dàng. Chỉ một muỗng chè thôi cũng đủ cảm nhận hương đồng gió nội và sự ấm áp, ngọt ngào. Chỉ bao nhiêu đó thôi đã làm Gạo quên bén đi hết mọi chuyện hôm nay.
Sau khi ăn xong, cô bé lên phòng chuẩn bị cho kì thi sắp tới, nói không ngoa khi nói Gạo chính là “con nhà người ta” trong truyền thuyết. Gạo tuy hơi tinh nghịch nhưng thành tích trong trường rất nổi bật, cô tham gia rất nhiều cuộc thi và chưa có cuộc thi nào cô không đạt giải. Và sắp tới đây, cô chuẩn bị có cuộc thi olympic toán thiếu nhi. Vừa mở đề ra để chuẩn bị làm, cô bé chợt nghĩ lại, ‘người hồi sáng này mình gặp rốt cuộc là ai cơ chứ, thoắt ẩn thoắt hiện, không phải…không phải là m…a chứ’ nghĩ đến đây cô bé chợt thấy lạnh sống lưng, toàn thân run rẩy. Gạo chợt bừng tỉnh tự thuyết phục bản thân có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều rồi. Trên đời này lấy đâu ra ma quỷ chứ, miệng thì nói thế nhưng tay cô bé vẫn cứ thấy lo trong người.
Hôm sau khi ăn sáng xong, cô bé cùng ông đem một chút trái cây và rau củ nhà trồng qua nhà ông Tư để xin lỗi chuyện nghịch ngợm hôm qua của Gạo. Vừa bước đến cổng căn nhà ấy, Gạo tự nhiên thấy lo lo trong người, cô bé tự nhủ mình rằng chắc là do hôm qua bản thân té đau ngủ không ngon nên mới thế thôi. Tự dặn lòng là thế nhưng lúc ở nhà Gạo đã lén lấy một củ tỏi của bà giấu ở túi áo để đề phòng bất trắc. Thấy cháu mình đứng ngơ như thế, ông Gạo gọi cháu: “Xíu nữa nhớ xin lỗi ông Tư cho đàng hoàng nha con”. Gạo gật đầu đồng ý, ông Gạo bấm chuông cửa từ trong nhà một người phụ nữ lớn tuổi bước ra, toàn thân đều toát lên vẻ học thức, giống như là giám thị trong phòng thi vậy. Người phụ nữ ấy mời ông và Gạo vào nhà, bà ấy tự giới thiệu mình là quản gia chăm lo chuyện trong nhà. Tới nhà từ trên lầu bước xuống một ông cụ với khí chất lãnh đạm, thanh tịnh. Cả người ông ấy đều thoát ra một vẻ cao quý đến lạ, và ông còn rất đẹp lão. Dưới cái nhìn của Gạo thì ông Tư này đẹp chỉ sau ông ngoại Gạo thôi. Vừa bước xuống ông cụ đã tay bắt mặt mừng với ông của Gạo “Anh Phong qua thăm tui đó hả, chuyển về hôm giờ mà bận rộn quá chưa kịp qua chào anh một tiếng, dạo này còn đi uống cà phê sáng không anh”. Nghe vậy ông của Gạo đáp lại: “Tuổi này rồi sáng bà nhà bắt uống trà không chứ có uống cà phê nữa được đâu, anh về rồi thì mốt anh với tui hẹn chầu tới bến đi”. Hai người cười nói vui vẻ với nhau, cùng nhau nhắc lại về chuyện xưa chuyện cũ, dường như rất vui vẻ. Nói một hồi ông Tư mới nhận ra sự hiện diện của Gạo. Ông nói: “ Con của thằng Minh đó hả, chà, lớn chừng này rồi, hồi xưa lúc cha mày con nhỏ ông từng bế nó đó”- ông nói với Gạo. Thấy vậy ông Gạo liền nói: “Con bé Út của thằng Minh đó, con gái mà nghịch dữ lắm, mới hôm trước nó còn qua nhà ông hái trộm xoài, tui đưa nó qua cho ông xử lý đó”, ông Gạo vừa nói vừa cười, trong lòng Gạo chợt nghĩ ‘tình ông cháu coi như chấm dứt từ đây’. Nhanh chóng Gạo xoay người qua: “Con xin lỗi ông Tư, mốt con không dám nữa”. Nhìn Gạo dễ thương như vậy, ông Tư nỡ lòng nào trách cứ. Ông Tư nói: “Con nít mà nghịch xíu thì có làm sao đâu, mốt mà con muốn cái gì nói ông Tư, ông cho con. Hổm nghe nói con té rồi có sao không”. Cô bé lắc lắc cái đầu nhỏ của mình, sau một lúc thì Gạo thấy ông Tư giống ông ngoại mình vậy, đều nho nhá hòa đồng quá chừng.
Thế là ông Tư kêu quản gia dẫn Gạo đi tham quan nhà, và Gạo cũng sẵn tiện xin ông thêm một vài kí xoài, chỉ có một vài kí thôi à. Đi tham quan một căn biệt thự rộng và xa hoa lấp lánh như thế, Gạo cũng quên đi chuyện “người ấy”. Đi ngang qua một căn phòng bỗng Gạo thấy một tờ giấy dưới chân, cầm lên mới thấy đó là đề Toán, nhìn sơ qua thì đây là đề Toán nâng cao và trùng hợp đây vừa hay là những kiến thức mà Gạo đã được học và làm. Nhìn vào cách giải trên bài Toán, Gạo vô cùng thích thú vì đây là lần đầu tiên cô thấy có một người giải toán tinh gọn đến thế, dường như đã tính ra đáp án trước khi giải, các công thức được áp dụng khiến cô không ngờ tới. Thế là cô bé ngồi xuống lấy ngay bút giấy để giải, còn tại sao Gạo lại có bút giấy sẵn thì là cô bé sắp đi đến trường để ôn luyện cho kì thi nên có thôi. Trải qua mười lăm phút cô cũng giải xong đề Toán đó, nhưng nhìn thế nào thì cách giải của Gạo vẫn còn quá nhiều bước, không thể ngắn gọn như vậy được. Cô bé đặt ra nghi vấn chắc là một thiên tài, có thể áp dụng những công thức cấp 1 đơn giản dễ hiểu nhất thì quả thật không tầm thường. Có lẽ đây là đối thủ đáng gởm trong tương lai của cô bé thì sao… Gạo chợt nghĩ thế. Bỗng từ đằng sau, có người phát ra âm thanh “Đưa đây”…