Sự Thật


Vừa đến nhà, Nguyệt đã hối hả thu dọn đồ đạc rồi ngồi vào bàn hý hoáy. Khi cô vừa viết xong lá đơn thôi việc thì Loan đến. Có cả Bình. Loan lại hớt hải :

– Chị Nguyệt! Chị đã biết…

Nguyệt gật đầu, tránh ánh mắt của Bình. Loan giật tờ giấy trong tay Nguyệt, thảng thốt: 

– Đơn thôi việc!? Chị…

Nguyệt bình thản gật đầu:

– Chị định sẽ về quê!

Bình lên tiếng:

– Không được!

Giọng anh khàn đục, mắt trũng sâu. Anh gầy đi nhiều quá! Nguyệt bấu mạnh vào đùi để nén sự xót xa, thương cảm. Hít sâu, Nguyệt cố giữ giọng bình thản :

– Được hay không là chuyện của tôi! Anh nghĩ anh là ai mà cấm cản tôi?! Anh có quyền gì mà can thiệp vào cuộc sống của tôi?! Tôi không để anh điều khiển sinh hoạt của tôi nữa đâu!

Nguyệt vung mạnh tay. Những manh giấy xanh đỏ bay tứ tán. Bình gượng cười :

– Thì ra là vậy! Thì ra là tại tôi! Vậy thì Nguyệt càng không cần phải đi! Công việc này là mơ ước của Nguyệt, là kỳ vọng của cả Cang nữa. Nguyệt định phụ lòng Cang sao?

Nguyệt quay mặt đi, không dám nhìn Bình. Cô sợ mình sẽ không kềm chế được cảm xúc mà ôm chầm lấy anh mất. Nhưng Bình lại hiểu theo hướng khác:

– Nguyệt ghét tôi đến như vậy ư?! – Anh nhè nhẹ thở ra – Được rồi! Nguyệt không cần vì tránh mặt tôi mà bỏ việc! Người phải đi là tôi! Tôi hứa, à không, tôi… thề với Nguyệt: tôi sẽ cố gắng biến mất khỏi tầm mắt của Nguyệt, biến mất khỏi cuộc sống của Nguyệt. Mãi mãi! Vậy được chưa?! Bây giờ Loan đưa Nguyệt đi khám mắt đi, đừng để trễ hẹn! Hãy để tôi sắp xếp một lần cuối cùng này thôi! Xin em!

Nguyệt cắn chặt môi. Vẫn chưa đủ để kìm cơn tức ngực, cô đưa cả tay lên miệng cắn mạnh. Loan đưa Nguyệt ra xe, hướng về bệnh viện.

Để mặc Loan lăng xăng lo liệu mọi việc, Nguyệt ngồi ngẩn ngơ trên ghế. Giọng nói và ánh mắt buồn bã của Bình cứ bám chặt lấy cô. Y tá phải gọi đến mấy lần, Loan lay mạnh, Nguyệt mới bừng tỉnh.

– Mắt tốt lắm! Không hề có dấu hiệu khác lạ nào!

Ông bác sĩ già hớn hở thông báo. Nguyệt bước ra khỏi phòng khám, lòng không một chút vui. Loan đã đi đâu mất.

– Khoẻ rồi hả?! Chà, giờ nhìn hổng ra nghe!

Một bàn tay vỗ nhẹ vai, Nguyệt giật mình quay lại. Bà y tá sồn sồn đứng ngay sau lưng cô, rổn rảng :

– Bây giờ tươi tắn, đẹp đẽ như vầy, ai biết được lúc trước là một con bé khó chịu, nhõng nhẽo đâu ta! Làm chồng cô chìu theo cũng mệt!

Nguyệt nhận ra giọng nói này. Bà y tá là người vẫn gọi cô và Cang, à, và Bình là “vợ chồng son”.

– Chồng cô đâu rồi? Sao không đưa anh ta tới khám luôn?!

– Anh ta bị sao mà phải khám hở cô? – Nguyệt vừa ngạc nhiên vừa tò mò.

– Trời đất! Cô không biết thiệt hả? Vợ chồng mà tệ vậy!

– Anh Bình… ảnh bị gì hả cô?! – Nguyệt đâm lo lắng.

– Đứt gân tay! Không chữa trị đàng hoàng là phế luôn đó! – bà y tá chắt lưỡi ngao ngán – Cô làm vợ thiệt tệ! Chẳng bằng chồng cô, bị đứt gân tay mà còn nằng nặc đòi tiếp máu cho cô. Cũng may bác sĩ phát hiện, nếu không là tiêu luôn rồi! Đã vậy sau đó anh ta còn chăm sóc cô rất tận tình, dù bản thân cũng không khỏe gì. Cô có anh chồng tốt thiệt đó!

Bà y tá lại chắt lưỡi rồi bỏ đi, không biết sự tiết lộ của bà làm chấn động cả tinh thần của cô gái. Nguyệt sụp xuống. Loan vẫn chưa trở lại. Không biết chia sẻ với ai, Nguyệt bấu vào vách tường, thở dốc. Trời ơi! Đầu cô ong ong những lời tàn nhẫn mình đã thốt ra hôm trước. 

– Tại sao? Trong đêm định mệnh đó, tôi bị mù, Cang chết mà anh chỉ có một vết sẹo trên tay?! Tại sao Cang lại chết mà không phải anh?!

Trời ơi! Nguyệt ôm đầu. Lại một cái vỗ vai. Nguyệt ngẩng lên. Người phụ nữ nhìn cô, cười hiền lành:

– Cháu bị sao vậy? Ủa! Con là Nguyệt phải không?!

– Bác… bác gái?! 

Nguyệt ngạc nhiên “Mẹ của Cang sao lại ở đây?”

– Bác đi khám bệnh; bệnh già ấy mà! Gặp con ở đây thật tốt! Con cho bác nhìn lại đôi mắt của… của thằng Cang… một lần nữa!

bà nâng mặt Nguyệt, nhìn chăm chú. Rồi như không kềm được xúc động, bà ôm chầm lấy Nguyệt, khóc ròng. Nguyệt nghẹn ngào:

– Con xin lỗi bác!

– Con không có lỗi gì cả! – người phụ nữ sịt mũi – Chính bác giúp Cang ký tên đồng ý hiến mắt cho con mà! Tội nghiệp! Cang nó thương con lắm đó Nguyệt ơi!

– Con biết! – Nguyệt run run.

– Nó không nỡ bỏ con đâu!

– Con biết! Con cũng thương Cang lắm bác ơi!

– Bác biết! Nếu không thương Cang, con sẽ không nhận lầm người khác là Cang đâu! Con trai bác chắc cũng vui lòng rồi!

Vuốt nhẹ mái tóc cô gái đang gục vào lòng mình, mẹ của Cang nhìn quanh: 

– Thằng Bình đâu rồi con? Nó có chăm sóc con tốt không? Tội nghiệp! Lúc con ôm chặt lấy nó, luôn miệng gọi Cang, nó…

Đầu nguyệt lại ong ong. Người đàn bà còn nói nhiều nữa trước khi đến lượt vào khám bệnh, nhưng Nguyệt không nghe gì nữa. Ôm chặt lấy Bình mà luôn miệng gọi Cang!? Trời ơi! Trong đầu của Nguyệt lại vang lên những lời mà cô đã nhiếc móc Bình hôm trước.

– Anh hèn lắm! Uổng cho tôi và anh Cang lúc nào cũng nghĩ anh là bạn! Vậy mà anh lại lợi dụng… 

Nguyệt ôm lấy đầu, vô cùng áy náy và tự trách. Trời ơi! Mày tàn nhẫn quá Nguyệt ơi! Loan từ xa tất tả chạy đến, ngập ngừng định nói gì đó, nhưng thấy vẻ mặt của Nguyệt lại thôi. Nguyệt như đắm chìm trong mớ suy nghĩ của mình. 

Trước kia, Nguyệt cứ ngỡ là mình yêu Cang. Trước cái đêm định mệnh ấy, Nguyệt loáng thoáng nghe được rằng Cang đang có kế hoạch cầu hôn với cô. Vốn trong lòng Nguyệt vẫn còn đang thắc mắc tại sao khi nghe được tin rằng Cang sắp cầu hôn với mình mà cô lại không mấy vui vẻ như đã nghĩ. Cho đến khi tai nạn xảy ra, Nguyệt mới biết rõ mình đã yêu Bình. Tình yêu âm thầm và lặng lẽ kia đã càng thêm sâu đậm và sắc nét từ lúc Nguyệt là một bệnh nhân phải điều trị mắt trong bệnh viện. Nếu Cang là kẻ tệ hại, có lẽ bây giờ Nguyệt đã ở bên Bình. Nhưng… Tình cảm của Cang, cái chết của Cang cùng với mặc cảm mình đã hiểu lầm Cang đã ngăn cô lại. Nhưng bây giờ thì… Nguyệt đứng phắt dậy. Quẳng ly nước Loan vừa đưa, Nguyệt dứt khoát :

– Loan! Chở chị đến chỗ anh Bình ngay!

Loan hớn hở :

– Em cũng định như vậy đó!

 

Căn nhà nhỏ vừa hiện ra trước mắt, Nguyệt đã hấp tấp nhảy xuống xe, chạy vội vào. Hối hả thế nhưng khi đến trước cửa, Nguyệt lại ngập ngừng. Cô đã đối xử tệ bạc với anh như vậy… Anh có giận không? Trong nhà vọng ra tiếng nói :

– Làm vậy có đáng không anh Bình?!

Giọng trầm quen thuộc của Bình vang lên làm Nguyệt nao nao:

– Đáng chứ! Tôi đi có lợi nhiều lắm! Vừa được tiếng giữ lời hứa với Nguyệt, vừa có thể ngẩng đầu mà đi như một kẻ tự xin thôi việc chứ không phải bị buộc thôi việc. Anh cũng biết rồi đó, tay tôi càng lúc càng yếu…

– Nhưng cô ta thật là quá đáng! Không biết ơn thì thôi, còn chửi rủa, xua đuổi anh như vậy!

Giọng của Bình buồn buồn :

– Cô ấy nói vậy không hẳn là sai! Nhiều khi tôi cũng tự giận mình sao lúc đó không chết quách đi cho rồi. Tôi một thân một mình, có chết cũng chẳng sao. Hơn nữa, như vậy, ít ra trong lòng Nguyệt, tôi vẫn còn là bạn.

Nỗi lòng của anh làm tim Nguyệt nghẹn thắt. Loan vừa dựng xe xong, nghe câu nói của Bình, tức giận xô mạnh cửa :

– Anh không được nghĩ ngu ngốc như vậy! Cũng không được đi! Bác sĩ đã nói tay anh chữa trị tốt sẽ khỏi! Hơn nữa, chị Nguyệt đã…

Hai người đàn ông quay ra. Khanh thấy vợ đến, nhoẻn cười. Bình cũng gượng cười. Rồi nhìn thấy Nguyệt sau lưng Loan, anh vội vã cầm lấy túi xách :

– Xin lỗi! Tôi đi ngay đây! Đơn thôi việc, tôi nhờ anh Khanh vậy!

Nguyễn Khanh đứng yên cho Bình đi qua. Loan trách chồng:

– Anh! Sao không giữ anh Bình lại?!

– Anh ấy đã muốn đi, giữ lại làm gì?! Anh cũng không có cách giữ! Trừ khi anh ấy muốn ở lại, hoặc có người níu kéo được anh ấy, – Khanh nhún vai – nhưng chắc chắc không phải anh!

Không cần nghe nói thêm, Nguyệt xấp xải chạy vụt đi ngay, miệng rối rít :

– Anh Bình! Chờ em với…

Khanh quàng vai vợ, nhìn theo cười ý nhị. Phố thị đã lên đèn. Trên nền trời, trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng óng ả, dịu dàng. Đêm thật sáng và ấm áp! Đâu đó văng vẳng tiếng trống lân rộn ràng. Tiếng nói cười của các bạn nhỏ rước đèn tháng tám. Tiếng thủ thỉ Nguyệt cất lên bên tai Bình:

– Em yêu anh…

Tất cả những âm thanh ấy hòa vào nhau tạo thành một bản dạ khúc thu du dương báo hiệu một cuộc tình sắp đơm hoa kết trái.

HẾT