Sáng rồi


Trời không tối mãi được, bóng tối ở một mình cũng nhớ ánh sáng dù trái ngược nhau, chúng chào mừng rồi tạm biệt, cứ thế quay vòng. Sáng hôm đó, một ngày bắt đầu bằng tiếng lục đục tí tách của đốm lửa còn than cháy âm ỉ đêm qua và người đàn bà ngồi đó đang chờ ánh dương lên mà rơi nước mắt. Cô không biết mình ngồi đó từ khi nào, nhưng rõ ràng hơi thở và nhịp tim đã mạnh hơn, mạnh hơn cả ở mức độ tâm hồn sống. Cũng lâu rồi hổi cô, im cô mới đầy không khí mát lành buổi sáng, cũng lâu rồi mà sáng dậy cô không còn thấy sợ hãi ánh mặt trời. 

Xén nằm trên bãi cát ngay sau lưng Thủy, hắn bị đánh thức bởi tiếng gì đó như ai đang chuyện trò. Dụi mắt trong ánh nhìn nhá nhem buổi sáng, hắn thấy thứ gì đó đang chạy rất nhanh dưới bãi cát rồi chui tọt vào lều của Hạ Thanh và Đạt. Hắn chưa tỉnh hẳn nên một chút giật mình rồi quay ra hỏi Thủy: “Ủa chị nói chuyện với ai vậy ?”. Thủy như bị đánh thức trong cơn mơ nẩy người một cái rồi đáp: “Đâu có ai, chắc con dã tràng thôi”. Xén còn ngà say đêm qua nên cũng chẳng còn đầu óc mà nghĩ gì, hắn đi vào nhà pha hai ly café gói mang theo rồi đưa Thủy mỗi người một ly.

“Này, cảm ơn em nha” – Thủy hớp ngụm café nói.

“Gì nữa đây bà, dụ tui như hồi nhỏ rồi hù gì nữa hả ?” – Xén cười hắc hắc nói giọng thô kệch.

“Không thiệc đấy, sự điên rồ của mày, cảm ơn cái đó” – Thủy quay sang cười tươi nhìn Xén.

“Ờ rồi, cái đó thì nhận” –Xén đáp, giờ thì giọng trầm tư hơn.

“Ê chị hỏi cái này, nếu cá nhân quá thì thôi chị xin lỗi bỏ qua nha” – Thủy vỗ vai mạnh hắn.

“Nói đi, chuyện của cha anh Đạt phải không ?” – Xén nhìn Thủy trợn mắt tỏ ra hung tợn.

“Sao, sao mày biết, mà không trả lời thôi làm gì thấy ghê” – Cô có chút sợ thật sự.

“Giỡn thôi bà ơi, sau vụ hỗn chiến ổng có còn gì nữa đâu, bị thương nặng rồi bắt giam chết trong tù luôn rồi. Em biết chắc chị nghĩ như bọn khác rằng em phản bội gài bẫy, nhưng không có đâu. Sống mất dại kiểu đó không thọ dù là ở đâu chứ nói gì giang hồ hay không” – Xén cười lớn rồi kể cho Thủy.

“Ừ xin lỗi, đúng là chị có nghĩ như vậy” – Thủy gãi đầu rồi đừng dậy vòng ra sau lưng bóp vai cho Xén: “Để chị bóp vai tạ tội cho mày, món này chị giỏi lắm”. Tiếng đùa giỡn của họ làm mọi người tỉnh giấc bước ra.

“Thôi thôi bà nội, tay bà xương không hà. Ý trời đất cơi bà ăn hết trái bắp hồi nào vậy”.

Thủy ngạc nhiên vì đúng là kế bên chỗ cô ngồi có cái cùi bắp nhìn mới tinh, cô còn đổ thừa ai đó ăn đêm quá không dọn. Xén thì đi vòng quanh Thủy cười nhạo và bảo cô ăn lén mà còn không chùi mép, hắn còn bảo cô bày đặc rủa hắn đi ăn một mình tối qua, tất nhiên Thủy không đồng ý và ấm ức lắm. Hạ Thanh đứng suy nghĩ một hồi thì nhớ ra điều gì đó nhảy lên vô tay nhìn Đạt nói: “Cha ơi, em bé không lừa, hôm qua con với cha ăn bắp nghĩ về cô Thủy”. Đạt giả gãi đầu như không biết gì rồi cười nhìn mọi người, họ vẫn còn bàn tán về những chuyện kỳ lạ suốt chặn đường về nhà.

Cả chặn đường về Xén cùng Thủy và Hạ Thanh cứ nói mãi về những chuyện kỳ lạ xảy ra. Có gái nhỏ vẫn quả quyết là không nói dối, Xén vừa nghĩ ra thêm một giả thuyết là do Thủy thiếu dinh dưỡng, nên não cô có vấn đề hay nói thằng ra là điên điên, lúc tỉnh lúc mê, vậy là hắn bị một trận chửi và tai đầu từ cô. Hai người đàn ông ngồi băng ghế sau cùng của xe chỉ vui vẻ cười và hùa theo câu chuyện của người còn lại, vì họ biết lý do là gì không còn quan trọng nữa.

Khi về sắp đến nơi Hạ Thanh chợt nhớ ra lời hứa với ông chủ vườn: “Ông chủ vườn nói người khác trả tiền còn con chỉ cần trả hạc mưa vì con kể ở nhà con hay chơi với cha”, cô bé kể với mọi người như vậy. Thủy thấy lạ nên hỏi hạc mưa là gì thì Đạt trả lời thay con mình: “Làng trên đó có câu chuyện truyền miệng, mỗi một con hạc thì mình mong cho người mình yêu quý đã cách xa, nước quay về tưới cho họ sống một cuộc đời mát lành ở đâu đó khác”. Thủy rơi nước mắt và nói cô gái nhỏ chỉ mình xếp cùng, cả hai ngân nga vừa hát vừa xếp hạc cả chặn đường còn lại.

Về đến khu vườn thì cũng đã xế chiều, không thấy ông chủ ở đâu nhưng cổng thì mở toang. Nhìn vào trong ngôi mộ của chú chó bị tai nạn hôm trước thì thấy có con hạc giấy đạt trên tấm bia gõ chèn một mẩu giấy nhỏ có vài dòng chữ: “Ta đi rừng, Hạ Thanh con nhớ trả em bé về vườn hoa rồi trả cho khu vườn một ít hạc”. Con bé nhanh chân chạy một mình vào khu vườn hoa, mấy người lớn không ai nói gì cũng chẳng ai đuổi theo, Hạ Thanh mang theo cái ống vẽ bằng da và mấy con hạc xếp cùng Thủy trên xe trả lại cho vườn hoa.. Khu vườn hôm ấy thu mình lại ví trời sắp vào mùa lạnh.

Thời gian sau đó những chuyện kỳ lạ vẫn xảy ra cùng với những chuyện bình thường. Công việc của họ quay lại guồng quay cũ, nhưng họ dành ra cho nhau ngày cuối tuần để tập hợp tại khu vườn kỳ lạ. Họ chẳng đến đó chơi hay mua rau, mà để tặng ông chủ vườn mấy con hạc mong mưa vì mấy tháng cuối năm khu vườn lạnh lẽo mà khô khốc. Có khi ông chủ vườn có nhà, khi lại không nhưng vẫn mở cửa để sẵn ống vẽ da cho Hạ Thanh, rồi họ cùng nhau có những chuyến hành trình đó đây. Họ ra con suối cũ nhặt mấy hòn đá dị biệt, thăm lại trường cũ của cả ba người, hay chỉ đơn giản là ghé nhà thờ cứu mạng bọn giang hồ ngày xưa để gặp vị cha xứ tốt bụng. Mỗi lần du hành như vậy, Hạ Thanh đều cho mấy người lớn hạt mầm sống khác nhau với đủ loại công dụng cả, nhưng chủ yếu là giúp Thủy khỏe lại. Dù sao khi cô vui khỏe thì họ cũng hạnh phúc hơn nhiều.

Hôm đó là một ngày mưa xuân mát lành, bầu trời trong xanh như làm nền cho khu vườn rau kỳ lạ. Hoa nở rộ mọi ngóc ngách và cả trong tâm hồn họ đón chào Tết đang về. Mấy con hạc mong mưa tràn ngập khắp mọi nơi, vài khóm cỏ dại trên ngôi mộ chú chó đã nở hoa xen lẫn vào đám hạc giấy tạo nên một sức sống kỳ lạ. Sức sống trên một ngôi mộ. Hôm đó họ muốn ở lại chơi cùng ông chủ vườn, họ đi vào trong khu vườn hoa dại thì thấy ông đang ngồi trên băng ghế dài bên canh cái ống vẽ bằng da. Hạ Thanh nhanh chân chạy đến ngồi cạnh rồi họ vui vẻ chào nhau như hai người bạn cùng trang lứa, chỉ có trẻ con và những kẻ mộng mơ là không có tuổi.

“Cháu cỏ nghĩ em bé muốn gặp mấy người lớn kia không” – Ông chủ vườn quay ra hỏi cô gái nhỏ đang cầm cái ống vẽ da. 

“Dạ bạn ấy nói có, nhưng bạn ấy có chút sợ” – Cô bé đã gọi bằng bạn ấy thay vì em bé như hồi đầu mới gặp.

“Vậy con hát bài ca của làng con đi, bạn ấy khi nào bình tĩnh sẽ tự đi ra thôi, được không” – Người chủ vườn thì thầm với Hạ Thanh, cô bé gật đầu thỏ thẻ: “Dạ”.

Cái nắp ống vẽ da mở ra, hướng về phía ba người lớn đang chụm đầu chăm chú nhìn vào đó. Ông chủ vườn nhìn đi nơi khác và ra hiệu cho Hạ Thanh hát, cô bé cất vang bài ca ở làng của mình nhưng chậm hơn và nhẹ nhàng hơn. Bên trong từ từ có tiếng động, cái nắp dần dần mở ra hi hí, có thứ gì đang tiến ra làm họ kinh ngạc: “Ồ” lên một tiếng. Mưa xuân lớt phớt bất chợt đổ xuống, nước trời tưới mát cho những sinh vật lạc lối tạm nghỉ chân để tìm về bản thân mình trong cuộc đời bao la. Chẳng ai biết ngày hôm đó họ đã nhìn thấy gì nhưng Hạ Thanh không còn cho họ mấy hạt mầm sống nữa, vì bên trọng Thủy một mầm sống đang sống dậy chờ ngày đón ánh dương ở một nơi khác.