SĂN ĐUỔI


Trời đêm không trăng không sao chiếu rọi, bóng đen vẫn bao trùm. Sau khi thoát khỏi cửa hang, cả nhóm bạn rẽ nhanh qua rìa vách đá, men xuống rừng. Gió vẫn thổi lạnh, bụi cây rậm rạp. Cả nhóm cố gắng băng rừng mà bước đi, nhưng không ai cất lời. Chỉ có tiếng thở gấp, tiếng lá khô xào xạc dưới chân cùng cành cây gãy. Nhưng đêm khuya mịt mù, người xuống sức người chân đau, cả nhóm không thể đi quá nhanh, thỉnh thoảng phải dừng chân nghỉ một lúc để lấy lại sức và dò đường trong màn đêm.

Lan thở dốc, chân chưa hết đau. Cô mở to mắt, quét qua cánh rừng một lượt, rồi quay lại gọi cả nhóm, quả quyết:

– Đi theo mình… mình nhớ đường. Phải về lại chỗ lán tạm, mới có lối xuống suối, rồi ra được phía bìa rừng.

Hà dìu Linh đi mau, Vy ôm vai Hương vẫn còn mệt. Mai ở giữa, đi sát theo Lan, một tay giữ chặt cổ tay kia bị thương. Mảnh nứa trong tay áo đã làm xước tay cô trong lúc cắt dây. Cánh tay trái của Mai rỉ máu, từng giọt nhỏ rơi xuống đất ẩm. Cô cắn răng chịu đau, giấu bàn tay dưới vạt áo, cố không để ai chú ý.

“Không được để chậm lại… mình chịu được… miễn là cả nhóm thoát.”

Tuy nhiên, những vết máu nhỏ dính vào lá, cành cây gãy… tạo thành một chuỗi dấu vết dễ thấy trong ánh sáng mờ mờ.

Trong hang, nhóm bắt cóc hằm hằm, biết đã bị lừa. Tên Đại Ca điên loạn chửi rủa, cơn giận bốc lên đầu hắn như ngọn lửa liếm rừng. Trời vừa sáng, ánh sáng đã hắt vào trong hang, soi rõ khúc ngoặt ngược lên cửa hang. Một tên đàn em cúi xuống nhặt được một sợi dây thừng rơi, rồi thấy vết máu nhỏ trên đá gần đó.

– Có máu! Tụi nó có đứa bị thương. Đang để lại dấu vết rồi.

Tên Đại Ca rít lên:

– Còn chần chừ gì nữa?! Đuổi theo! Đi đường rừng sát vách, tụi nó không đi xa được đâu!

Cả nhóm đội viên qua một gò đất, đến khúc quen thuộc, chính là đoạn đường nhỏ gần lán tạm. Tuy nhiên, mặt đất lầy lội khiến việc di chuyển trở nên chậm chạp. Linh thở nặng nhọc, sắc mặt tái đi, Hà phải đỡ bạn ở một bên. Lan khũng khiễng bước, một luồng nhói buốt từ chân lan lên tận óc, cô bước tập tễnh nhưng vẫn dẫn đường vững chãi.

Vy thì thào, tay nắm áo Hương:

– Không ổn… Linh sắp ngất nữa rồi…

Hương nhìn Linh, động viên bạn nhưng giọng van lơn:

– Còn chút nữa thôi… ráng lên Linh…

Cả nhóm cố gắng đi thêm được một đoạn, về lại được gốc trám đen cổ thụ bên suối. Bìa rừng đã không còn quá xa. Nhưng Linh lúc này mặt đã tái nhợt, không còn đứng được. Cả nhóm buộc phải dừng lại bên gốc trám đen, đặt Linh nằm xuống, gối đầu lên đùi Hà. Các bạn khác cũng đã thấm mệt, thở hổn hển. Trong nhịp dừng ngắn, khi cả nhóm đang nép sát vào gốc cây để nghe ngóng, Vy vô tình thấy máu thấm ra từ tay áo Mai, vệt máu đỏ lẫn vào màu áo đồng phục nhưng không còn che giấu được nữa. Vy thảng thốt:

– Mai! Bạn bị thương rồi!

Mai toan giấu tay lại, nhưng Hương đã thấy rõ.

– Trời ơi… máu chảy từ nãy giờ sao không nói?

Mai rút bàn tay run run, phủi nhẹ:

– Không sao… chỉ xước thôi. Lúc cắt dây bị xước một chút…

Lan nghiêm giọng:

– Chính vết máu có thể đang dẫn bọn chúng tới! Mau, nghe mình, để bọn mình băng lại cho bạn đã!

Hà lập tức tháo khăn quàng đỏ ra, cùng Lan băng vết thương cho Mai.

– Không thể để lại dấu máu nữa. Từ giờ, mỗi bước đi phải cẩn thận. Không để dấu vết gì rơi lại cho bọn chúng thấy.

– Cần phải cắt đuôi bọn chúng. Nhưng phải nhanh. – Lan liếc nhanh ra sau.

Ngay sau khi Linh có thể thở đều trở lại, cả nhóm lập tức đứng dậy đi tiếp, rời khỏi gốc trám đen, bước khẩn trương hơn hướng về phía bìa rừng, nhưng lúc này nắng đã lên chiếu rõ mọi ngóc ngách. Tiếng bước chân nặng nề và hơi thở gấp gáp vang vọng giữa rừng. Ở đằng xa phía sau, bóng người thấp thoáng giữa các tán cây: bọn bắt cóc đang đuổi tới gần.

Tên Đại Ca gầm lên trong rừng:

– CHẠY NỮA ĐI! CÁC CON NHÓC! TỤI TAO NHÌN THẤY MÁU RỒI!!!

Một tên đàn em cầm lên một cành cây dài, bẻ rắc một tiếng giòn tan, như một lời cảnh cáo vọng tới từ phía sau.

Sáu cô đội viên nghe rõ mồn một, mặt tái đi, mồ hôi chảy ròng ròng. Rõ ràng đã cố gắng chạy trốn suốt đêm, đã cố gắng di chuyển càng xa hang đá càng tốt mà bây giờ cả nhóm lại bị bọn bắt cóc dần đuổi kịp. Dẫu biết là chính dấu máu đã khiến bọn chúng lần ra tung tích của nhóm, nhưng không nghĩ chúng lại đuổi tới nhanh như vậy. Một khi bị bắt lại, cơ hội trốn thoát lần nữa gần như không còn. 

Cả nhóm bạn nhìn nhau hoang mang, lúc này chỉ còn biết tung chân lên chạy càng nhanh càng tốt, hy vọng có thể sớm thoát ra khỏi tầm săn đuổi của bọn bắt cóc. Nhưng ngay cả như vậy, những bụi cây rung lên bần bật và những tiếng lao xao của thảm lá mục dưới chân cũng chẳng che giấu được tung tích của cả nhóm trước bốn đôi mắt cú vọ rừng rực lửa. Như đã định vị được con mồi, bọn chúng lao theo như những con sói dữ, nhắm thẳng những bụi cỏ bị giẫm lên, những lùm cây xào xáo mà băng tới.