PHÒNG QUAN SÁT


Không ai bảo tụi tôi đi theo lối đó.

Hành lang hẹp, ánh đèn vàng nhạt, trông giống như một đoạn nối phụ mà người ta quên ghi vào bản đồ. Nếu không phải vì Mi đột nhiên dừng lại, có lẽ chúng tôi đã đi ngang qua mà không hề biết.

— Linh.

— Cậu có thấy… chỗ này lạ không?

Tôi nhìn theo hướng Mi chỉ.

Một cánh cửa.

Không khóa.

Không biển cấm.

Không ghi phòng số mấy.

Chỉ có một vệt sáng mỏng hắt ra dưới chân cửa.

Minh đẩy cửa rất nhẹ.

Cạch.

Không có chuông báo.

Không có tiếng động lạ.

Cánh cửa mở ra như thể… luôn chờ ai đó bước vào.

— Ủa…

Minh đứng sững.

— Phòng này tồn tại từ lúc nào vậy?

Mi không trả lời.

Tôi cũng không.

Vì thứ trước mặt khiến cả ba quên mất câu hỏi.

Căn phòng không lớn.

Không bàn ghế.

Không bảng viết.

Không tài liệu.

Chỉ có một bức tường bằng kính, cao từ sàn tới trần.

Qua lớp kính đó,

toàn bộ một phần học viện hiện ra rất rõ:

hành lang chính với bảng thông báo quen thuộc

khu vực treo banner rực rỡ

và phía xa hơn…

một dãy phòng tối, cửa đóng im lìm

Mọi thứ vẫn đang diễn ra.

Người đi qua lại.

Đèn bật, đèn tắt.

Chỉ có tụi tôi là đứng ở nơi không ai nhìn thấy.

Mi chạm tay lên kính.

— Tụi mình nhìn ra được…

— nhưng ngoài kia không ai thấy tụi mình hả?

Minh thử vẫy tay.

Không phản chiếu.

— Ừ.

— Một chiều.

Trên bức tường bên cạnh có một tấm bảng nhỏ, chữ đã phai.

PHÒNG QUAN SÁT

Mi đọc thành tiếng.

— Quan sát cái gì?

Câu hỏi treo lơ lửng.

Bởi vì câu trả lời đang ở ngay trước mắt.

Tôi tiến sát lớp kính hơn.

Từ đây, tôi thấy rất rõ:

Bảng thông báo ở hành lang chính.

Tờ giấy mới vẫn còn dán, ngay ngắn.

Ngay phía dưới là lối rẽ dẫn tới căn phòng chứa những cuộn banner chưa từng được treo.

Xa hơn nữa…

là một khoảng trống.

Không tối.

Không bị che.

Chỉ là… trống.

Minh đứng cạnh tôi rất lâu.

Rồi nói khẽ:

— Linh…

— hình như tất cả những chỗ “có vấn đề” tụi mình từng đi qua…

— đều nhìn thấy từ đây.

Mi quay sang.

— Không phải từng chỗ riêng lẻ.

— Mà là… toàn bộ.

Không ai nói thêm.

Vì lúc đó, một suy nghĩ rất rõ ràng đang dần hiện ra.

Cô Ari từng nói:

“Ở Markétia, không ai bị cấm.”

Lúc đó tôi chưa hiểu.

Bây giờ thì bắt đầu hiểu.

Từ căn phòng này,

không ai cần gạch bỏ ý tưởng.

Không ai cần nói “không”.

Chỉ cần nhìn.

Thứ nào được nhìn thấy nhiều hơn,

sẽ được tiếp tục.

Thứ nào không còn được gọi tên…

sẽ tự rút lui,

rất lịch sự.

Mi thì thầm, như sợ phá vỡ sự yên tĩnh.

— Linh…

— phòng này có phải là bí mật của Markétia không?

Tôi lắc đầu.

— Không.

Tôi nhìn lại bức kính một lần nữa.

— Bí mật không nằm ở chỗ này.

— Mà ở chỗ…

— nó tồn tại mà không cần giấu.

Khi tụi tôi bước ra ngoài,

cánh cửa khép lại rất khẽ.

Hành lang lại bình thường như cũ.

Không ai hỏi.

Không ai biết.

Nhưng từ khoảnh khắc đó,

những điều từng khó hiểu ở Markétia

không còn rời rạc nữa.

Tôi hiểu ra một phần.

Ở Markétia,

không cần ai ra lệnh.

Chỉ cần quyết định

thứ gì được nhìn,

và thứ gì không.

Không có gì biến mất.

Chỉ có những thứ

không còn được nhìn thấy nữa.