PHẢN CÔNG


Lán tạm – Hướng phía trước

Đêm nay trời không còn mưa nhưng không khí vẫn lạnh buốt. Trong lán tạm, đống lửa chỉ còn leo lét. Tên Đại Ca và hai tên đàn em vừa tỉnh dậy sau cơn chợp mắt, nhận ra Mai và Vy đã từng cố kháng cự. Một tên đàn em khác vẫn đang canh gác bên ngoài, mắt lờ đờ vì mệt.

Trong bóng tối, Hà và Hương bò sát mặt đất, tiếp cận lán. Cả hai rón rén từng bước chân, cố không gây ra tiếng động, nhẹ nhàng lách qua đống lửa trước cửa, luồn vào bên trong. Hai bạn vừa tới khẽ lay Mai và Vy, vừa chuẩn bị giải cứu cho bạn, nhưng không thấy được một đôi mắt đã mở trừng trừng phía sau lưng, ngoài cửa lán.

Tên râu quai nón canh gác nhổm dậy, nheo mắt, vung cây củi đang cháy quét thẳng vào lán. Bắt gặp bóng Hương, hắn hét lớn:

– CÓ ĐỘNG! CÓ ĐỨA ĐỘT NHẬP!!!

Thấy mình bị lộ, Hà và Hương vọt ra khỏi lán, chia hai hướng chạy vào rừng. Lập tức, tên răng vẩu được cắt cử ở lại trông chừng Mai và Vy, tên Đại Ca và hai tên đàn em còn lại bật dậy, túm lấy gậy gộc và dây thừng, đuổi theo hướng Hà và Hương đang tháo chạy. Hà lao đi, tim đập dồn dập, nhưng chân đã rã rời. Tiếng lá rừng rào rạo bị xé toạc bởi tiếng chân đuổi sát sau lưng. Trong đầu Hà lúc này chỉ hy vọng: “Mình không thể để bọn chúng bắt lại… chỉ cần thêm một đoạn nữa thôi…Ráng tìm đoạn vòng lại lán. Mai và Vy đợi chút nhé.”

Nhưng trước mặt là bụi rậm, bên trái là bờ dốc. Hai tên đàn em xuất hiện từ hai phía, vây chặt Hà lại. Tên mặt sẹo dần tiến tới dồn ép, mặt hằm hằm:

– Lại là con nhỏ võ giỏi… Tao bắt được rồi nhé!

Hà cố gắng ra đòn, tung một cước trúng người hắn, nhưng cơ thể đã kiệt quệ, đòn không còn lực. Hắn đỡ được, túm lấy cổ tay Hà, nhanh chóng quét trụ, khóa chặt lại. Tên mặt sẹo nắm vào tóc Hà, chỗ cô bị thương, khiến Hà đau nhói. Hai tên nhanh chóng trói chặt tay chân Hà lại, xốc lên bê về lán.

Hương, bị ánh đuốc làm rối hướng, chạy vòng theo đường khác nhưng không phân biệt nổi đâu là đông – tây trong rừng tối. Cô ngoặt hướng, trốn vào bụi rậm dưới gốc cây to, thở hổn hển. Nửa muốn chúng đuổi theo mình để Mai và Vy có cơ hội thoát, vừa mong mình thoát thân để có thể vòng lại cứu bạn, Hương muốn ngước lên nhìn coi bọn bắt cóc đang ở đâu. Chưa kịp hoàn hồn, Hương vừa kịp nhổm lên thì… một bóng đen lao tới đè xuống, lấy tay bịt miệng cô. Tên Đại Ca nhướn mày, hất hàm:

– Định giả ngất lần nữa à con nhóc?! Bọn tao đã đợi sẵn chúng mày tới, và chúng mày đã tới thật. Còn hai con nhóc kia chắc cũng sẽ tới sớm thôi.

Hương vùng vẫy, nhưng cũng nhanh chóng bị trói lại, lôi về lán cùng Hà. Cả hai đều bị trói tay sau lưng, chân cũng bị trói cứng, thả xuống đất cạnh đống than đỏ. Nhưng lúc này lán lại im lặng lạ thường, không thấy bóng dáng Mai và Vy đâu.

Lán tạm – Phía đằng sau

Lan và Linh, dù còn e dè, đã chọn tin tưởng người đàn ông xăm trổ. Cả ba dấn lên tiếp cận lán theo hướng ngược lại. Trên nền đất rừng, họ nhìn thấy ba viên đá trắng nhỏ xếp theo hình mũi tên, tín hiệu chỉ đường do Hương và Hà để lại từ trước.

Linh đảo mắt nhìn quanh lán, thì thầm:

– Đây rồi. Dấu hiệu chỉ đường của Hà và Hương, họ hướng về phía lán. Trong lán chỉ còn đúng một tên răng vẩy đang canh gác ở bên kia. Mai và Vy bị trói ở trong góc lán, không thấy mấy tên còn lại, cũng không thấy Hà và Hương.

Người đàn ông gật:

– Tôi sẽ lo tên đó. Hai đứa vào trong, cứu bạn đi.

Lan và Linh bò sát đất, lẻn vào lán. Mai và Vy vẫn bị trói, người tím tái, nhưng đã bớt mê man. Linh lập tức gỡ dây cho Mai, còn Lan giải cứu rồi đỡ Vy dậy.

Mai rên khẽ, môi rớm máu:

– Coi chừng… Hà và Hương bị bắt rồi…

Linh nghiến răng:

– Chúng mình sẽ cứu họ! Nhưng trước hết phải xử lý bọn canh gác.

Bên ngoài lán, tên canh gác vừa quay đầu thì bị hạ gục bất tỉnh bởi một cú nện được gồng bởi người đàn ông lạ. Linh thầm nhắc mọi người:

– Bọn chúng sắp kéo Hà và Hương về. Phải phục kích ngay.

Bốn cô đội viên nhanh chóng giấu mình quanh lán, lấy dây trói cũ chuẩn bị sẵn. Người đàn ông xăm trổ lạ mặt cầm một thanh củi to, nép người bên ngoài vách. Ánh đuốc từ rừng rọi tới – tên Đại Ca và hai tên đàn em đang lôi Hà và Hương trở về lán.

Vy mở mắt trừng trừng, siết tay:

– Giờ là lúc chúng biết tay mình.

Khi bọn chúng vừa bước vào lán, chưa kịp phản ứng người đàn ông lao ra từ bên ngoài vách lán, giáng gậy trúng vai tên đàn em đi đầu. Mai và Lan cùng lúc lao ra, dùng dây trói siết chân tay tên thứ hai, quật ngã hắn, giữ vững thế trận. Lan hét to:

– Hạ gục tên Đại Ca trước!

Tên Đại Ca vừa quay đầu thì Vy rút que nứa giấu trong giày, đâm sượt tay hắn. Hắn vung tay định đánh trả, nhưng bị người đàn ông lạ gạt giò, quật ngã bằng một cú đòn mạnh. Anh khống chế hắn, không cho chống cự, để nhóm đội viên dùng dây trói tay chân hắn.

Linh và Lan chạy lại chỗ Hương và Hà, cởi trói cho hai bạn, rồi kéo cả nhóm quây quần quanh đống lửa. Người đàn ông lạ mặt lôi từng tên bắt cóc vào góc lán, đánh ngất từng tên để chúng không còn cơ hội phản kháng. Lần đầu tiên kể từ khi bị bắt cóc, tất cả các bạn đội viên đều an toàn, và tất thảy bọn bắt cóc bị bắt trói lại. Ít nhất lúc này nhóm bạn đã có thể yên tâm về sự an toàn của bản thân mình.

Bây giờ là rạng sáng. Bóng đêm chưa kết thúc nhưng không lâu nữa trời cũng sắp sáng. Sự yên bình sau cuộc đấu tranh bắt đầu trở lại với nhóm đội viên. Một sự yên bình hiếm thấy và cũng phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ.