-
Chương XV, Đêm không có kinh kệ
Chương XV, Đêm không có kinh kệ * * Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ khuất sau tán sala cuối sân vườn, nàng Thek Myat ấy không thắp nhang như thường lệ. Nàng cũng không bật đèn. Nàng chỉ ngồi yên bên chiếc bàn gỗ đã bạc màu, nơi từng bao đêm được sưởi ấm…
-
Chương XX, Điệu múa không khán giả
Chương XX, Điệu múa không khán giả * * Sáng hôm ấy, Yangon tỉnh dậy với thứ ánh sáng mỏng như tơ sương. Trời không quá trong, cũng không mờ. Chỉ là, khung trời ấy vừa đủ để người ta biết hôm nay sẽ không có mưa, nhưng cũng chưa hẳn là một ngày nắng…
-
Chương XIX, Ánh sáng sau bức màn
Chương XIX, Ánh sáng sau bức màn * * “Yêu không phải là giữ, mà là cùng chuyển động.” Câu ấy nàng từng đọc trong một quyển sách cũ đặt bên bàn trà nhà một người bạn múa đã sang Pháp định cư. Khi ấy, nàng chỉ gật nhẹ như một lời khen văn hay.…
-
Chương XVIII, Trái tim dám yêu
Chương XVIII, Trái tim dám yêu * * Sáng hôm ấy, Yangon không vội thức dậy. Thành phố như người phụ nữ vừa trải qua một cơn đau đẻ đang còn thở, nhưng không dám cử động quá mạnh. Sương vẫn còn vương như một tấm khăn choàng chưa ai gấp lại. Màn sương ấy…
-
Chương XVII, Khi đất rung dưới chân
Chương XVII, Khi đất rung dưới chân * * Sáng hôm ấy, trời không quá nắng. Sương mỏng như lụa cũ phủ mờ mặt hồ Kandawgyi, để Cung điện Karaweik hiện ra như một ảo ảnh trong tranh thủy mặc với màu vàng son. Khung cảnh ngày hôm ấy mờ tỏ, vừa có thật, vừa…
-
Phần IV, Trái tim không cần dây dẫn – Chương XVI, Lời mời thứ hai
Phần IV, Trái tim không cần dây dẫn Chương XVI, Lời mời thứ hai * * Trên tầng cao của ngôi chùa Sulamani cổ kính, buổi chiều trôi xuống như một giấc thiền câm lặng. Ánh nắng cuối ngày rớt lại thành từng sợi mỏng xuyên qua rặng cột đá, in hình đức Phật ngồi…
-
Chương XV, Đêm không có kinh kệ
Chương XV, Đêm không có kinh kệ * * Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ khuất sau tán sala cuối sân vườn, nàng Thek Myat ấy không thắp nhang như thường lệ. Nàng cũng không bật đèn. Nàng chỉ ngồi yên bên chiếc bàn gỗ đã bạc màu, nơi từng bao đêm được sưởi ấm…
-
Chương VII, Bình mình trên Angkor Wat (Ánh sáng của duyên sinh và sự thức tỉnh)
Chương VII, Bình mình trên Angkor Wat Ánh sáng của duyên sinh và sự thức tỉnh Trước bình mình, hình ảnh Angkor Wat hiện ra như một ý niệm còn chưa kịp thành hình. Tôi bước lên chiếc xe khách đến Angkor Wat khi trời còn chưa sáng hẳn. Khoảnh khắc ấy, thế giới đang…
-
Chương VI, Ngọn lửa của ký ức (Khi chỉ còn lại một mình, tình yêu trở thành ký ức biết cháy)
Chương VI, Ngọn lửa của ký ức Khi chỉ còn lại một mình, tình yêu trở thành ký ức biết cháy Ngày hôm sau, tôi rời khỏi Bayon một mình. Ánh đèn đường phố trải dài trên mặt đất, không gợi buồn, cũng không an ủi. Tôi kéo hành lý của mình ra bến xe,…
-
Chương V, Dưới tượng Bayon mỉm cười (Khi tình yêu phải đối diện sự thật mà không đánh mất phẩm giá)
Chương V, Dưới tượng Bayon mỉm cười Khi tình yêu phải đối diện sự thật mà không đánh mất phẩm giá Bayon hiện ra trong một buổi sáng không quá sớm, cũng chưa kịp muộn. Nó mở ra như một khoảng không đã ở đó từ rất lâu, chỉ chờ người ta bước vào đủ…
