-
SPARK BIẾN MẤT: Ý TƯỞNG BỐC KHÓI KHẮP HỌC VIỆN
Phòng nghỉ nhịp yên được đúng… 10 giây. Rồi BÙMMM! Một tiếng nổ nhẹ vang lên từ xa, kèm theo một làn khói… mùi như ý tưởng bị đốt cháy. Minh bật dậy: — ỦA? Tiếng gì vậy?! Mi co rúm lại: — Tao hy vọng đó không phải Algo đang đập tường tìm tụi…
-
ALGO XUẤT HIỆN: BÓNG ĐEN CỦA HỌC VIỆN
Dải sáng đổi sang đỏ rực, nhấp nháy liên tục như đèn báo cháy ở chung cư. Pixel xoay vòng vòng như spinner bị mất cân bằng: — CẢNH BÁO! CẢNH BÁO! Có tín hiệu lạ!! Có tín hiệu lạaaa!! Mi níu cánh tay tôi: — Linh ơi… tín hiệu lạ là sao? Có nổ…
-
DẠY REACTO “BẤM ĐÚNG CHỖ”
Reacto ngồi giữa phòng như cái bóng đèn tròn cắm vào ổ điện cảm xúc. Hai má phúng phính, mắt long lanh như chuẩn bị thi… cảm xúc cấp tốc. Tôi nhìn nó rồi nhìn Ari: — Cô ơi… dạy nó bấm đúng có chắc là nằm trong mô tả công việc của tụi em…
-
DẢI SÁNG DẪN ĐƯỜNG VÀ CÚ SỐC ĐẦU TIÊN
Dải sáng xanh bạc uốn lượn phía trước như một con rắn phát quang siêu nghệ. Nhìn thôi là biết: đi theo nó chắc chắn không bình thường. Minh hí hửng: — Ê nhìn giống đồ họa game xịn chưa?! Pixel bay lên cùng tốc độ… tắc kè bám tường: — Đề nghị không chạm…
-
DẤU VẾT KỲ LẠ TRÊN MẠNG
Cô Ari khoanh tay, đứng trước tụi tôi như chuẩn bị công bố bí mật quốc gia. — Rồi, trước khi điều tra ai phá hệ thống… tụi em phải hiểu vì sao mạng lại “biết tuốt”. Minh nhăn trán: — Em không hiểu. Em search có một cái à, sao nó biết nhiều dữ…
-
CÔ GIÁO ARI XUẤT HIỆN
Chúng tôi còn đang há hốc nhìn cổng trường Markétia thì bỗng một làn gió thơm mùi quýt lướt ngang. Giọng nữ vang lên phía sau: — Các em tới muộn rồi đó. Cả ba quay phắt lại. — Ối trời!!! — tụi tôi đồng thanh. Cô Ari xuất hiện. Nhưng không phải kiểu cô…
-
CÁI BANNER TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG
Chiều thứ sáu, tiết cuối vừa tan, não tôi lập tức chuyển về trạng thái: “Không học nữa. Chỉ ăn” Ba đứa – tôi (Linh), Minh và Mi – kéo nhau ra quán trà sữa quen thuộc trước cổng trường. Nhìn menu một hồi, chúng tôi thống nhất gọi: • Minh: trà sữa trân châu…
-
CHÍ PHÈO
Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu hắn chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao: Đời là tất cả nhưng cũng chẳng là ai. Tức mình, hắn chửi ngay tất cả làng Vũ…
-
ĐÓN KHÁCH
Có giời biết đấy, quả thật Sinh không ác. Nhưng mà Sinh nhẹ dạ. Ấy là cái tật chung của những người trẻ tuổi. Vả lại, Sinh vẫn tưởng không đời nào lại có những người ngớ ngẩn như thế được. Vẫn biết ông đồ tính thật thà. Nhưng còn bà cụ chứ! Bà phải…
-
ĐÔI MÓNG GIÒ
Ngay cái tên cũng khó nghe rồi. Thà cứ là Kèo, là Cột, là Hạ, là Đông. Là gì cũng còn dễ nghe. Nhưng hắn ta lại là Trạch Văn Đoành. Nghe như súng thần công. Nó chọc vào lỗ tai. Đã thế cái mặt hắn lại vênh vênh, ngậu xị thế nào. Đôi lưỡng…
