-
PHẦN 1
Đời Thái cổ, về miền núi Tây Tạng có những bộ lạc ở chia ra trong những hang đá lớn gọi là động. Ở một động kia, có một gã trẻ tuổi, hai ngón chân cái giao nhau, tên là Bố, vì không chịu được sự uy hiếp của trùm trưởng, mới giết lão ấy…
-
Chương 10: …trong lòng cô vừa thầm mong, vừa hy vọng
Một lát sau, bữa cơm ngon lành nóng sốt đã được người đàn ông duy nhất trong nhà dọn lên bàn, tinh tươm. Bà An Hòa lúc này mới đứng dậy, kéo Ngọc Chi đến ngồi bên bàn ăn: – Ăn cơm thôi, con! Con gái biết giữ dáng là tốt, nhưng không được để…
-
Chương 9: Con sẽ thử hẹn hò với anh ta!
Cách một cánh cửa mà Ngọc Chi vẫn có thể nghe được “sư tử hống” của mẹ mình. Cô rụt vai, đề máy xe chạy đi, không dám quay đầu lại. Trong phòng, ông Mai Hoàng Huy kéo bà An Hòa lại, ngăn không cho bà xông ra ngoài. Tay ông vỗ nhẹ vào lưng…
-
Chương 8: Mẹ à! Con không kết hôn đâu!
Ngọc Chi bực mình, không muốn che giấu nữa. Cô kể hết toàn bộ sự việc trong buổi hẹn hôm trước cho bố mẹ nghe. Từ chuyện vừa mới gặp mà anh ta đã mặc định rằng cô đang cầu cạnh anh ta cưới hỏi, nên ra đủ thứ điều kiện! Rồi anh ta yêu…
-
Chương 7: Vấn đề ở tính cách của anh ta kìa!
Ngọc Chi nói một hơi dài. Đây cũng có thể xem như là một cơ hội tốt để làm một phép thử cho tình yêu của Diễm Lệ. Để xem mười năm yêu hết lòng của cô ấy có xứng đáng không! Nếu không xứng đáng, bây giờ vứt bỏ vẫn còn kịp! Vừa hay…
-
Chương 6: Không bị thằng khốn đấy ức hiếp gì chứ?
Lúc Ngọc Chi thả mình vào bồn tắm để thư giãn, thì bên ngoài, Diễm Lệ vẫn còn càu nhàu: – Mày thật sự là không sao chứ? Không bị thằng khốn đấy ức hiếp gì chứ? Có bị sờ soạng hay lợi dụng gì không? Đừng có sợ! Nói ra đi, rồi tao đi…
-
Chương 5: Hôm nay đúng thật là xui đến ngập trời
Ngọc Chi về đến nhà trong mệt mỏi rã rời. Cũng còn may là cô đã kịp ăn một chút, không đến nỗi để cái bao tử lại biểu tình. Nhưng mà… hôm nay đúng thật là xui đến ngập trời. Ở công ty thì công việc của Ngọc Chi đã không mấy suôn sẻ.…
-
Chương 4: Nghĩ cũng đừng nghĩ! Cô ta có gai đấy!
Ngọc Chi không hề biết mình đã được một người chú ý, vội vã trở lại chỗ cũ, cầm sẵn túi xách. Quả nhiên Diễm Lệ chưa bao giờ làm Ngọc Chi thất vọng. Cuộc gọi đến đầy vẻ khẩn cấp đủ cho Ngọc Chi cái cớ rút lui. Anh Hào cũng không ép Ngọc…
-
Chương 3: Phải kềm chế! Mai Ngọc Chi! Mày phải cố gắng kềm chế!
Ngọc Chi suýt nữa thì sặc, vội vã đặt cốc nước xuống bàn, nhe răng ra cười. Thật muốn cắn người quá đi! Ngọc Chi siết chặt nắm đấm dưới tấm khăn trải bàn, nhủ thầm như niệm thần chú: “Phải kềm chế! Mai Ngọc Chi! Mày phải cố gắng kềm chế! Nếu mày đập…
-
Chương 2: Mẹ cô tìm được chồng cho cô ở đâu vậy?
Ném cái gối xuống giường, Ngọc Chi vội vã chạy đến bàn, cầm điện thoại lên xem rồi xụ mặt đứng yên. Thấy lạ, Diễm Lệ cũng chạy đến, nhìn ké. Trên màn hình điện thoại, một chữ “MẸ” đang nhấp nha nhấp nháy. Ngọc Chi liếc Diễm Lệ một cái, vội vàng quẹt điện…
