-
CHƯƠNG II: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – CHUYẾN XE ĐỊNH MỆNH (Tiếp theo)
“Tên mới à? Mùi của ngươi… lạ lắm.” Ánh mắt của “bóng đen” – giờ đã là một gã đàn ông gầy gò, nước da xanh xao, khoác chiếc áo khoác bệnh nhân cũ kỹ – như những mũi kim châm vào Đan. Gã không chờ câu trả lời, khóe miệng nhếch lên một nụ…
-
CHƯƠNG II: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – CHUYẾN XE ĐỊNH MỆNH (Tiếp theo)
Tiếng gầm rú của động cơ như tiếng thở dốc của một con thú săn mồi. Ánh mắt của bóng đen cuối xe vẫn dán chặt vào Đan, nụ cười đó như một lời tuyên chiến ngầm. Không còn là nghi ngờ, giờ là xác tín. Đây không phải một NPC. “Hắn nhìn thấy ta,”…
-
PHÓ BẢN 3: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG
Một tuần nghỉ ngơi giữa các phó bản. Đan rời khỏi Dinh Thự Colonial – giờ đã là lãnh địa của anh – với cảm giác kỳ lạ. Quyền lực của một Chủ Nhân vẫn còn vương vấn trong từng bước chân, khiến ánh nhìn của anh về thế giới thực cũng trở nên sắc…
-
Chương V: Kẻ Cầm Trịch Mới
Lời tuyên bố của Đan như đổ dầu vào lửa. Dinh thự lập tức biến thành một đấu trường máu. Các phe phái tan vỡ, mỗi người đều trở thành kẻ thù của nhau. Nhóm Khang (bạo lực) lao vào tấn công bất kỳ ai họ cho là đe dọa. Những “lão làng” như Lão…
-
Chương IV: Ván Cờ Của Những Bậc Thầy
Bầu không khí trong phòng hút thuốc ẩm mốc đặc quánh. Đan ngồi trong góc, vờ như đang nhìn chằm chằm vào một bức tranh treo tường. Một bóng người lặng lẽ tiến đến và ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. Đó là một người đàn ông tầm thước, ăn mặc giản dị, khuôn…
-
Chương III: Bụng Của Quái Vật
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Con Sói Điên Cuồng đã hành động đúng như dự đoán. Nó chọn một người đàn ông đứng tách biệt ở cuối hành lang. Nhưng không phải bằng dao hay sức mạnh. Căn phòng tự động nuốt lấy nạn nhân. Những bức tường gỗ khép lại như một hàm…
-
PHÓ BẢN 2: DINH THỰ COLONIAL – LỜI NGUYỀN MÁU SÀI GÒN
Họ tỉnh dậy trong tiếng nhạc. Đó là một bản nhạc Pháp cổ điển, du dương nhưng được chơi trên một chiếc máy hát đĩa than cũ kỹ, âm thanh lúc rè lúc trong, tạo ra một thứ giai điệu ma quái. Năm mươi con người nằm la liệt trên sàn gỗ láng bóng của…
-
Chương 6: Thức Tỉnh và Giao Diện Mới
Bóng tối. Nhưng lần này không phải là sự vô thức, mà là một không gian tĩnh lặng, lạnh giá. Đan cảm thấy mình như đang trôi nổi trong một vùng nước tối, nghe thấy những âm thanh vang vọng từ rất xa: tiếng gào thét của Thành, tiếng khóc của Mai, và cuối cùng…
-
Chương 5: Khu Vườn Địa Đàng Tan Vỡ
Căn bếp cũ ngập mùi tro tàn và dầu mỡ ôi thiu. Năm con người đứng đó, giữa sự im lặng nặng nề chỉ bị phá vỡ bởi tiếng nức nở nghẹn ngào của Mai và tiếng thở gấp của Lan. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này,” Vy lên tiếc, giọng đã…
-
Chương 4: Giá Trị Của Một Mạng Người
Hành lang như dài vô tận, nuốt chửng ánh đèn pin yếu ớt. Mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi gỗ mục càng lúc càng nồng nặc. Những cánh cửa gỗ hai bên đều đóng chặt, như những chiếc quan tài xếp hàng. Thành đi đầu, máy quay giờ chỉ còn là một khối nhựa vô…
