-
Chương 5: Đặc biệt
Tối hôm ấy, đã gần mười hai giờ rồi, Tú Minh còn chưa thuộc nổi hai câu, nên không cho bản thân được ngủ sớm. Cô nhẹ nhàng mở cửa, ra sân hít thở vươn vai chút cho tỉnh táo, cô ra chiếc ghế đá ở dưới cây bằng lăng trong sân để ngồi hóng…
-
Chương 4: Tình bạn
Khi Tú Minh và Ánh Dương trở lại xóm trọ, đã là mười hai giờ trưa, hai cô gái chỉ ăn tạm gói mì tôm với chút rau, rồi tranh thủ nghỉ. Buổi tối Tú Minh lại đi rủ cả xóm ra sân ăn quà quê, mẹ cô mua bánh đa, nem chua, còn có…
-
Chương 3: Ấn tượng đầu tiên trong thư viện
Cuối tuần, Tú Minh và Ánh Dương rủ nhau vào thư viện, họ đã được phát thẻ sinh viên, nên muốn vào thư viện tìm mượn vài đầu sách về học. -Ê Tú Minh, nhìn kìa, viên ngọc trai đang ngồi cạnh một chồng sách cao. -Ồ. Tú Minh có chút không biết nói gì.…
-
Chương 2: Nhập học
Rất nhanh đã đến ngày đầu tiên tới lớp. Hôm nay Tú Minh và Ánh Dương đều mặc quần bò, sơ vin áo sơ mi trắng. Hai cô gái buộc tóc cao đuôi ngựa, trông trẻ trung và năng động vô cùng. Buổi sáng sáu giờ ba mươi phút, xóm trọ đã rộn ràng tiếng…
-
Chương 1: Hà Nội năm 2006
Đêm hè trung tuần của tháng sáu năm 2010, trời đổ cơn mưa rào, mưa trút nước xối xả xuống mặt đất, gột trôi sạch sẽ cái nắng nóng oi bức ban ngày, sấm sét đùng đùng, thi thoảng còn nhìn thấy ánh sáng chớp nhoáng qua ô thoáng của phòng trọ. Tiếng mưa rơi…
-
XX
Cái Tết đến theo tiếng pháo dẫn đường. Thoạt đầu, pháo nổ đì đẹt, thưa thớt, ở xa lắc. Rồi gần dần, đặc dày dần. Tới khi đường phố đã lấm tấm xác giấy hồng hồng và ở các cổng chợ, các ngã ba, ngã tư, các quầy lá dong dựng lều bán mái thì…
-
XIX
Heo heo lạnh, vừa đủ hồng má con gái. Vân không cần trang điểm. Vì chính Vân xinh tươi, vì đoạn đời vừa qua của Vân ngời ngời vẻ đẹp của tình yêu sắt son, quả cảm. Cây táo chứng nhận điều đó. Nó đã nghe thấy họ tỏ tình với nhau khi cả…
-
XVIII
Mùa thu đã chấm hết. Cây trong vườn, trừ cây táo, mang vẻ cằn cỗi, già nua rõ rệt. Mùa đông tới với những đợt gió mùa tràn về như những lớp sóng dồi. Chỉ một đêm ào ào gió lạnh, mặt đất đã lợp đầy một lớp lá rụng. Ngoài phố, me trụi dần…
-
XVII
Sau khi về thọ tang ông cụ Bằng, chị Hoài và vợ Cừ đã đi. Mấy ngày sau, đến lượt Lý. Tôi đi Sài Gòn công tác. Lý thông báo trống không như vậy rồi lẳng lặng rời căn nhà. Mùa thu ấy quạnh quẽ và lê thê trong mưa rây dầm dề, phủ…
-
XVI
Một đời người gắng gỏi, dùng nghị lực để chống chọi với mọi biến động, giờ đây, trên giường bệnh ông vẫn sống với thói quen và tinh thần ấy. Ông gắng giữ mình cho tỉnh táo. Tuổi năm mươi, sự sống tính bằng năm. Tuổi sáu mươi, tính tháng. Và bảy mươi, ngày là…
