-
25
Quan trọng là giữ chữ tín như lời ông Văn Chỉ chỉ dậy buổi mới nhập môn, không thể từ chối. Nên mười giờ, thầy Quang Tình mới đạp xe về đến nhà. Hồi hộp đè ép ngực tưởng chừng đến nghẹt thở, thầy dựa xe vào cổng, rón rén bước vào sân rồi gần…
-
24
Trời chuyển vào thu, ve sầu thôi dóng dả khúc ca mùa hạ, lá cây sau sau sau nhà đổi sang màu vàng thì một hôm thấy anh dẫn con ngựa bạch, con ngựa đã từng đi đón thầy Quang Tình về làng, lên huyện thay móng sắt, rồi hôm sau, leo lên mình nó,…
-
23
Trong những người mặc áo vàng như thế, thầy Quang Tình chú ý đến một người. Thầy không biết tên. Nhưng nhân dạng anh ta thì đố có lẫn. Phục phịch như ông Di Lặc. Bụng bia. Mặt húp híp. Đi lại đã khạng nạng lại lăng xăng. Và rất hay huýt còi. –…
-
22
Trong tâm trạng bồn ngộn cảm xúc, thầy Quang Tình có cảm giác mình đang ở trong một cuộc sống phức hợp và đa chiều. Một cuộc sống vừa sôi động vừa giàu có về tâm hồn và tư tưởng. Sống là vậy, là vừa phải hành động vừa phải biết chiêm nghiệm. Thư của…
-
21
Quang Tình thương mến. Kể từ buổi chúng mình chia tay ở ga Làng Giàng đến nay đã hơn chục năm trôi qua rồi. Đã cả chục năm trôi qua nhưng mình vẫn không thể quên được cái buổi chiều mùa đông hiu hắt đó. Con sông Hồng mùa lạnh một dòng le te…
-
20
Dụi mắt, tưởng mình nằm mơ. Ai ngờ là thầy Bùi Lễ thật. Một vóc hình tầm thước. Một gương mặt đầy đặn. Hai vành tai tròn như tai trẻ. Hồn hậu chân phương mà hóm hỉnh tài hoa hiện lên từ hai con mắt đằm thắm mượt mà như mắt con gái. Hơn chục…
-
19
Trời đã chuyển sang cuối đông. Nắng đã nhạt lại bạt trong gió. Gió lồng lộng, luồn vào cửa xưởng, bay tung tả phoi bào. Cô Mận phải tìm mấy tấm ván che gió cho cái bếp lò đang đun siêu nước gội đầu. Trưa nay, đầu mới gội còn ướt, mặt tươi hơn hớn,…
-
18
Ai như tiếng cô Mận nhấm nhẳng ở trong cái góc xưởng thưng bằng mấy tấm gỗ bắp và cót ép chuyên để đồ nấu ăn và dụng cụ đồ nghề hàng ngày của thợ. Kìa lại có tiếng ông Văn Chỉ cười khề khề: – Mấy lần trước về da dẻ iem mẩn…
-
17
Vui chưa, lại hai câu vè do anh Dậu sáng tác và ông Văn Chỉ phổ biến, bắt đầu từ chỗ đặt cái bếp lò đun nước của cô tạp vụ Mận. Dạo này thì cô không còn lóe xóe cái miệng rầy la ông chủ nữa. Cô chỉ nguýt yêu ông thôi, nhất là…
-
16
Mồ hôi sâm sấp lưng. Mắt nhăm nhắm. Thầy Quang Tình đứng dé chân chèo cạnh chiếc cầu bào. Hai tay nắm hai cái tay bào, chỉ cần đẩy nhẹ một hơi là chiếc bào dài bảy mươi phân trướt đi trên một mặt phẳng thật trơn tru phóng khoáng. Bào có bào thẳm dài,…
