NHỮNG GÌ ĐƯỢC TÌM THẤY


Trời vẫn chưa sáng. Rừng sâu mịt mù sương lạnh. Lán tạm giờ đã trở thành “trại giam ngược” – nhóm tên Đại Ca và ba tên đàn em bị trói gọn, bịt miệng, nằm lăn lóc trong góc lán. Người đàn ông xăm trổ kiểm tra kỹ từng tên, đảm bảo chúng không còn khả năng thoát. Nhóm đội viên thở phào nhẹ nhõm sau pha phản công thành công, chân tay rã rời sau mấy ngày tìm cách trốn thoát.

Linh và Lan cởi áo khoác đồng phục, đắp lên người Mai và Vy cho hai bạn đỡ lạnh. Các bạn ôm lấy nhau, an ủi nhau sau khi vượt qua sóng gió. Vy ôm lấy Mai, reo lên khe khẽ:

– Chúng mình sống rồi… cuối cùng cũng phản kháng được.

Linh ngồi xuống bên Hương, nhẹ nhàng:

– Hà và Hương ổn chứ? Hồi nãy mình sợ cậu bị đánh ngất…

Hương gật đầu, đôi mắt đỏ hoe:

– Không sao… nhưng nếu các bạn đến trễ chút nữa…

Hà giọng khản đặc:

– Ừ… may có người lạ giúp…

Bầu không khí tưởng như yên ổn… Lan quay sang người đàn ông xăm trổ, hỏi nhỏ:

– Chú gọi công an rồi đúng không ạ?

Người lạ gật, nhưng mắt không nhìn lên:

– Ờ… gọi rồi.

Anh ta ngồi châm lửa, nhóm to lửa lại cho ấm, mắt nhìn xa xăm. Linh tỏ rõ nghi ngờ:

– Chú gọi ai vậy? Công an ở đâu rồi mà lâu thế?

Người lạ im lặng. Vài giây sau, anh ta chầm chậm đứng lên, nhặt hai lon thịt hộp gần góc lán, đưa cho nhóm đội viên.

– Thực ra… chú không gọi công an.

Không khí đột ngột căng lại. Tất cả nhóm bạn sửng sốt đồng thanh:

– Cái gì?!

Hương bàng hoàng:

– Chú… chú đùa à?

Người lạ trầm giọng xuống, ánh mắt lảng tránh khó đoán:

– Chú không thể dính vào chuyện này. Mấy đứa canh giữ chặt tụi nó, rồi chờ sáng mà đi báo công an.

Mai siết chặt tay:

– Nhưng nếu chúng vùng dậy thì sao?

– Chúng bị đánh bầm dập, lại bị trói như thế kia… không thoát nổi đâu. Đừng lo.

Anh ta quay người đứng dậy, bỏ đi giữa sương đêm, bóng người tan biến dần vào trong rừng. Hà nói với theo:

– Cảm ơn chú…

Nhóm bạn thẫn thờ. Gió lạnh lại thổi, lùa vào lán, nhưng trong lòng mỗi bạn đã ấm trở lại. Lon thịt hộp được chia nhau. Hương vẫn nhìn ra cửa lán, thì thầm:

– Lúc chú ấy bước đi… mình thấy giống như một giấc mơ.

Lan gật đầu, rót một ít nước cho Vy uống:

– Có lẽ… chú ấy có lý do khó nói nên không dám dính thêm vào chuyện này…

Vy ôm lấy Mai, khẽ:

– Dù sao… cũng nhờ chú ấy mà tụi mình sống sót tới giờ.

Mai giọng yếu ớt, lòng bàn tay rớm máu:

– Không phải. Là nhờ các bạn. Nếu không có các bạn quay lại cứu, mình đã… không thể ôm lại các bạn như thế này.

Hương thả người xuống bên đống lửa:

– Bọn mình lại một lần nữa… chỉ còn lại với nhau.

Hà lạnh lùng, nhìn vào góc lán:

– Không sao. Ít ra giờ bọn bắt cóc đã nằm gọn ở đây.

Linh kéo chiếc khăn quàng đỏ cũ rách băng lại đầu cho Hà:

– Cả nhóm… đã vượt qua bao nhiêu lần bị bắt, bị trói, bị đánh, bị thương, mà vẫn sống sót. Mình không hiểu sao…

Hà cúi đầu, mỉm cười mệt nhọc:

– Vì chúng ta không bỏ rơi nhau. Dù mình từng đi đầu, từng bị bắt lẻ… nhưng mình biết luôn có các bạn phía sau.

Vy mắt đỏ hoe:

– Lúc bị bắt lại ở suối… mình tưởng sẽ không bao giờ gặp lại các bạn nữa…

Hương nắm lấy tay Vy:

– Vy đừng nói vậy… Bạn dũng cảm hơn bất kỳ ai. Cả Mai nữa. Nhưng pha lao xuống suối đó mạo hiểm quá sức, may hai bạn không sao.

Mai nhìn quanh, giọng run run:

– Mình… vẫn nhớ mùi nước suối lạnh buốt, tiếng bọn chúng cười, cả mấy lời dụ dỗ của chúng… Nhưng vượt qua rồi… mình chỉ nhớ bàn tay Vy nắm chặt tay mình.

Lan đang thay lại băng vết thương ở chân cho chính mình, rồi nhìn cả nhóm:

– Lúc chân mình chảy máu, mình biết mình đang làm gánh nặng, nhưng mình không bỏ cuộc. Mình tự nhủ nếu các bạn bị bắt… mình nhất định sẽ quay lại.

Linh ngồi bên cạnh, nghiêng đầu lên vai Lan:

– Chỉ cần một bạn còn, thì cả nhóm còn. Mình đã hứa từ đầu như vậy mà…

Mai ngước lên, nhìn vòng tròn nhỏ các bạn đang ngồi sát nhau:

– Đây là lần đầu mình thấy rõ… thế nào là đồng đội.

Lặng im một chốc. Tiếng lửa lách tách. Tiếng gió thổi qua mái lán. Một khoảnh khắc yên tĩnh, đầm ấm nhưng cũng đầy suy tư.

Hà chầm chậm lên tiếng:

– Sau khi rời khỏi đây… các bạn sẽ làm gì đầu tiên?

Vy ngập ngừng, có chút mơ màng:

– Mình muốn được… về ăn cơm mẹ nấu. Chắc mẹ đang lo lắm.

Hương cười nhẹ, tựa vào vai Lan:

– Mình muốn viết nhật ký thật dài, kể lại từng chuyện xảy ra… không sót giây nào.

Linh mỉm cười nhẹ, tay khoác lên vai hai bạn bên cạnh:

– Mình chỉ muốn ôm cả nhóm một cái… như thế này… mỗi sáng khi đến trường.

Lan nghĩ ngợi, xa xăm:

– Mình… muốn đi thăm lại con suối, nhặt quả trám rụng, nhưng là vào một ngày nắng đẹp, không còn ai bị thương…

Mai nhìn bàn tay băng tạm, trầm lắng:

– Mình muốn giữ mãi vết sẹo này… để không bao giờ quên lý do tụi mình sống sót.

Màn đêm tĩnh lặng và yên bình. Cả nhóm đội viên lặng lẽ tựa vào nhau. Một vài bạn đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Những bạn còn lại thay phiên nhau giữ cho đống lửa cháy đượm và canh chừng nhóm kẻ xấu.

Vài giờ cuối cùng của màn đêm. Những thời khắc cuối cùng của đêm tối dần trôi theo những khúc củi cháy. Sáu cô bạn đội viên đã chờ đợi rất lâu để được chào đón một buổi sáng trong lành, không còn nỗi sợ, không còn giam cầm và cũng không còn những gian nan.

Trời sáng dần. Một ngày mới nắng lên. Cả nhóm kiệt sức nhưng vẫn cố giữ tập trung. Họ bắt đầu dìu nhau ra khỏi rừng, tìm báo công an để thực sự kết thúc mọi nguy hiểm. Nhưng… ai cũng đang canh cánh trong lòng: “Người đó là ai? Tại sao lại giúp rồi biến mất?”