Bìa rừng – Linh & Lan
Lan chống gậy bước khập khiễng, được Linh đỡ một bên để đi nhanh hơn. Cả hai bắt đầu thấy ánh sáng lờ mờ từ xa – có thể là nhà dân hoặc lán lạ.
Lan thở hồng hộc:
– Chắc sắp ra khỏi rừng… nhưng… Linh, nhìn kìa!
Từ xa, một người đàn ông trạc ba mươi tuổi, xăm trổ kín hai cánh tay, đang vừa đi vừa ngó trước ngó sau. Anh ta ngẩng đầu, thấy hai bạn nhỏ bước lại gần, đưa mắt dò xét một lượt rồi cất giọng khàn khàn:
– Cả hai… từ rừng ra à? Sao trông bầm dập vậy?
Linh siết chặt tay Lan, kéo lùi một bước. Cả hai nhìn người đàn ông lạ mặt với ánh mắt lo lắng. Linh thì thầm vào tai Lan:
– Chú ấy trông… không đáng tin.
Lan ghé tai bạn nói nhỏ, nhưng quả quyết:
– Nhưng chúng ta không còn lựa chọn. Nếu chậm trễ thêm, bỏ lỡ nhiều thời giờ, sẽ không kịp cứu các bạn.
Lan tiến lên một bước, cúi đầu lễ phép.
– Chúng cháu gặp nạn trong rừng. Có người bắt giữ bạn cháu… nếu chú có điện thoại… chú có thể giúp gọi công an không ạ?
Người đàn ông nhìn hai bạn hồi lâu, rồi rút điện thoại ra. Chiếc điện thoại màn hình đen trắng cũ kỹ nhưng giờ là cứu cánh của cả nhóm. Nhưng trước khi đưa mấy đầu ngón tay bấm số, ánh mắt anh ta lại nheo lại…
Lán tạm – Mai & Vy
Mai và Vy bị xếp riêng ra hai góc lán, người vẫn ướt sũng, run rẩy vì ngấm lạnh. Mặt Mai sưng đỏ, môi Vy tím tái. Trời khuya lạnh, không còn mưa nhưng không khí vẫn ẩm ướt. Bọn bắt cóc co lại bên đống lửa, ho sù sụ vì cảm lạnh sau khi lao xuống suối bắt người.
Tên Đại Ca gào thét trong giận dữ:
– Nói! Lũ bạn mày đâu rồi? Tụi mày chạy kiểu gì nhanh thế?
Mai lắc đầu, nói yếu ớt:
– …Không biết…
Vy khó nhọc thở ra từng tiếng:
– Đừng… đánh bạn ấy nữa… xin đừng…
Tên Đại Ca đập đầu gậy xuống đất, gằn giọng:
– Lũ kia đâu? Tụi mày tưởng qua mặt bọn tao được chắc?
Mai cố gượng dậy, giọng khàn đặc:
– Các bạn tôi… vượt được suối rồi… chỉ còn tôi và Vy bị rớt lại…
Vy nối theo, mắt lờ đờ vì kiệt sức:
– …Tụi tôi… chỉ là vật hy sinh… Các người không đuổi kịp họ đâu…
Tên mặt sẹo bật dậy, trợn mắt, vết sẹo giật giật trông rất đáng sợ:
– Láo! Tao thấy rõ chúng mày có bỏ nhau đâu. Định lừa hả?
Tên râu rậm hất hàm về phía Vy:
– Con này chắc yếu đuối hơn. Cho nó “mềm” trước.
Hắn bước tới, giật tóc Vy kéo dậy. Vy rên lên đau đớn. Mai muốn lao lên nhưng không thể nhúc nhích vì bị trói chặt, chỉ có thể gào khàn để hắn dừng tay:
– Dừng lại!!! Là tôi bảo Vy nói dối! Là tôi!!!
Tên Đại Ca bật đứng dậy, mặt cau lại. Hắn đến gần Mai, nhìn chằm chằm vào bàn tay rớm máu của cô.
– Tay mày chảy máu từ cửa hang, ra suối rồi đến đây. Chính mày dẫn bọn tao quay vòng phải không?
Hắn giơ tay chuẩn bị tát Mai. Vy cố rướn sang muốn che cho bạn, nhưng chỉ còn có thể thở dốc, toàn thân run lên vì lạnh. Tên răng vẩu nhìn thấy ngăn lại:
– Đại Ca dừng tay, bọn nó đang bị cảm, đánh nữa nhỡ chúng nó làm sao là chết mình. Có cách hay hơn để bọn nó khai ra.
Thêm một tràng ho dai dẳng từ đám đàn em. Chúng tạm dừng việc tra khảo lại, kéo nhau ra đống lửa giữ ấm. Tên mặt sẹo rên hừ hừ:
– Báo hại tụi tao lao xuống bắt lại, giờ cả đám nhiễm lạnh.
Tên Đại Ca ngồi lặng bên đống lửa, đầu óc trống rỗng:
– Chết tiệt… nếu tụi kia trốn thoát thật thì… Mày làm thế nào cho tụi nó khai ra, để cả nhóm còn đi bắt lại.
Tên răng vẩu nở nụ cười xảo quyệt hở cả lợi lẫn răng, quay đi lấy một lon thịt hộp, đặt trước mặt Mai và Vy.
– Trời này lao xuống suối hòng thoát, kể ra hai nhóc cũng có chút bản lĩnh. Thôi thì rét thế này, có hộp thịt ăn vừa ấm vừa đỡ đói, chỉ cần hai đứa ngoan ngoãn khai ra mấy đứa còn lại ở đâu, hay có trốn quanh đây không.
Mai khó nhọc ngồi dây, trừng mắt nhìn hắn, khảng khái đáp:
– Đừng nghĩ bọn tôi dễ bị dụ vậy, coi thường chúng tôi quá rồi!
Vy cũng ráng lết về phía Mai:
– Các bạn tôi thoát rồi, các người đừng mong bắt được họ.
Tên răng vẩu đứng im một lúc, đợi một câu trả lời thoả đáng. Một lúc sau, không thấy ai lên tiếng, hắn mới quay ra ngoài đống lửa. Mai và Vy thở hắt ra một hơi. Nhưng chưa được bao lâu, hắn quay trở lại, trên tay cầm tiếp một lon thịt nữa, đặt xuống rồi đẩy hai lon thịt về gần hơn với hai cô đội viên. Hắn dùng tay bóp má hai bạn, ngọt nhạt:
– Chê ít hả? Không sao, tụi tao còn nhiều. Thêm một lon nữa cho hai đứa dễ chia nhau. Chỉ cần nói ra bọn kia đã chạy đi đâu thôi.
Lần này thì người Vy rung lên bần bật. Cô vùng vẫy, cố rướn đôi chân ra muốn đạp văng hai hộp thịt ra xa. Mai nhắm nghiền mắt, nghiến răng, vươn đôi tay bị trói ra sau, tìm tay Vy nắm chặt lại, muốn giữ cho Vy ngừng kích động. Vy quay sang nhìn Mai, thấy Mai lắc đầu, chớp mắt ra hiệu cho mình bình tĩnh lại. Hai cô bạn ngồi tựa lấy nhau, trừng mắt nhìn tên răng vẩu và cả bọn bắt cóc, không hé răng nửa lời.
Tên Đại Ca mất kiên nhẫn, cầm gậy hùng hổ lao tới:
– Hai con nhóc con, để tao coi chúng mày cứng đầu đến bao giờ.
– Đại Ca bình tĩnh, chúng nó không chạy đi đâu được, cũng không chịu đói khát được lâu đâu, chúng nó sẽ sớm phải mở mồm ra thôi.
Đoạn hắn quay lại nhìn Mai và Vy, nheo nheo mắt thấy ghét:
– Không cần trả lời vội, khi nào nghĩ thông thì gọi bọn tao dậy. Hoặc đứa nào muốn khai ra trước thì cứ việc, tao cho ăn cả hai lon thịt luôn.
Gió lạnh rít qua khe lán. Trước khi đi ra ngoài cửa lán, hắn vẫn nhét vào hai khuôn miệng nhỏ nhắn hai mảnh khăn, không cho cả hai bàn bạc gì với nhau. Hắn đưa tên Đại Ca di chuyển ra cạnh đống lửa, mắt hắn dần díp lại, ngáp một hơi dài. Cả đám co ro, chẳng tên nào còn đủ tỉnh táo để canh gác kỹ.
Góc lán, hai cô đội viên nghe mấy lời dụ dỗ mà cảm thấy khinh thường đến uất nghẹn. Vy căm hận, nếu không bị trói, có lẽ đã lao lên sút văng hộp thịt kia đi. Mai ngửa đầu ra sau, mắt hướng lên mái lán, hít thở sâu và suy ngẫm, mong các bạn khác vẫn an toàn. Cả hai cố giữ bình tĩnh, thử tưởng tượng ra những thủ đoạn tiếp theo của bọn bắt cóc. Tiếng bọn chúng vẫn rì rầm trong lán, loáng thoáng tới tai Mai và Vy.
– Sao mày tha hai đứa nó dễ dàng thế? Cứ nện tiếp vài đòn là bọn nó phải mở miệng ra thôi, có phải nhanh hơn không?
– Không sao hết. Đánh nhiều nhỡ chúng nó làm sao là mất giá. Nếu chúng nó bị dụ và khai ra thì đuổi theo và truy tìm tiếp, còn không thì chứng tỏ bọn nó rất khăng khít và muốn che chở lẫn nhau, thế nên lũ còn lại sẽ không dễ dàng bỏ chạy trước như vậy.
– Ý mày là… bọn kia sẽ còn quay lại?
– Chính xác. Bây giờ cứ đánh một giấc và đợi chúng nó tới nộp mình thôi. Có thể là ngay đêm nay đấy.
– Thế mày không nghĩ tới trường hợp bọn kia gọi công an tới à?
– Ừ thì… không sao, nếu công an tới, cứ lôi hai con nhóc ra làm con tin, rồi chuồn. Có hai con nhóc trong tay, sẽ không ai dám manh động đâu. – Tên răng vẩu suy nghĩ hồi lâu, rồi chốt lại sẽ đối phó như vậy.
Nghe tới đây, Mai và Vy cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Quả thật chúng quá thâm độc. Thứ tình bạn gắn bó keo sơn đã trở nên bền chặt hơn hết sau mấy ngày qua, giờ lại trở thành điểm yếu chí mạng để bọn chúng khai thác. Bọn chúng định giở lại bài cũ đã từng dùng với Hà. Biết mình đã trở thành mồi nhử, cả hai cô bạn bồn chồn không yên, mong đừng bạn nào rơi vào bẫy của bọn chúng.
Bụi cây gần lán – Hà & Hương
Từ bụi rậm cách lán hơn chục bước chân, Hà và Hương rúc người dưới gốc cây, theo dõi từng chuyển động bên trong qua khe vách hở. Hà nắm chặt tay, trán nhăn thành nếp lớn:
– Mình không chịu nổi nữa… Chúng đang tra khảo Mai và Vy…
Hương tay giữ vai Hà, thì thầm:
– Đừng! Nếu bây giờ mình với bạn xông vào… chúng sẽ bắt trói cả bốn đứa và tiếp tục truy tìm tung tích Linh và Lan. Chúng ta còn cơ hội nếu chờ…
Hà nghẹn ngào:
– Bạn có nghe thấy không. Chúng nó đổi giọng kìa… tiếng Mai… rồi tiếng Vy…
Gió lạnh thổi vù qua, mang theo tiếng rên đứt quãng. Hương đanh giọng, căm phẫn:
– Chúng dám giở giọng dụ dỗ… Nhưng mình tin Mai, tin Vy, không có lý do gì để hai bạn gục ngã hết. Mau lên thôi, chúng ta phải hành động trước khi chúng mất kiên nhẫn.
– Chúng ta phải cứu họ. Nhưng… Linh, Lan… họ đã thoát chưa?
Cả hai cùng nhìn về phía xa rừng, nơi Linh và Lan đã biến mất, như đặt cược hy vọng cuối cùng. Dưới tán cây rậm, cả hai đã quan sát suốt đêm, nhận thấy sự mệt mỏi và chủ quan của đám kẻ xấu. Thấy ngọn lửa trước lán nhỏ dần, Hà kiên quyết:
– Chúng nó bắt đầu lơ là rồi. Mình sẽ vào. Lúc này là cơ hội duy nhất.
Hương gật đầu, siết chặt nắm tay:
– Bạn lo phía Mai. Mình vào gỡ cho Vy. Chúng ta chỉ có một lần thôi.
Hai bạn nhìn nhau, cùng thở một hơi thật sâu.
– Vì các bạn… mình không được phép thất bại.
Bên trong lán, Mai và Vy vẫn bị trói, ngồi tựa vào nhau. Cả hai đang thở, nhưng yếu ớt. Bọn đàn em rút vào cạnh đống lửa, run lẩy bẩy vì lạnh, không còn sức tra khảo nữa. Tên Đại Ca chống tay nhìn vào lửa, ánh mắt mơ hồ, lơ mơ ngủ. Hà và Hương lặng lẽ lùi vào bóng tối, bắt đầu chuẩn bị cho hành động tiếp theo, bất kể rủi ro.