NHỮNG CÔ ĐỘI VIÊN ĐÃ LỚN


Bìa rừng, sáng sớm. 

Cả nhóm đội viên, quần áo nhàu nát, lấm lem nhưng trong đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ kiên định và tinh thần đã phấn chấn trở lại, dìu nhau rời khỏi bờ suối, men theo đường cũ ra khỏi rừng. Tiếng chim ca ríu rít ban mai, gió lùa mơn man qua tán lá, ánh nắng xuyên qua lớp sương mỏng, chiếu lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy niềm tin. Hương thơm dìu dịu bùi bùi phảng phất từ gốc trám đen chào tiễn nhóm đội viên bước qua ba ngày nguy nan, kiêu hãnh trở về với cuộc sống thường nhật.

Lan ôm vai Linh, chân vẫn còn bó tạm, cười nhẹ:

– Chúng mình… thực sự về được rồi.

Vy và Mai mắt rưng rưng, nắm chặt tay nhau, nhoẻn cười:

– Không tin nổi mình vẫn còn được thấy bầu trời… rõ ràng như vậy…

– Và không ai trong số chúng mình bỏ lại ai cả.

Hương đặt tay lên vai Hà, hướng về phía trước, nện từng bước chân quyết đoán:

– Đi nào các bạn. Còn việc cuối cùng cần làm.

Trạm công an xã, ít phút sau. 

Cả nhóm đội viên vừa ra khỏi bìa rừng, cố gắng dìu nhau đi dọc con đường đất ngoằn nghèo men theo bìa rừng. Đi thêm được một đoạn, nhóm bạn tình cờ nhìn thấy một bác nông dân lái công nông đi tới. Tiếng động cơ sòng sọc mỗi lúc một gần. Hà nhanh chân chạy tới chỗ bác, xin cho cả nhóm đi nhờ đến trạm công an. Thấy mấy cô bạn tả tơi, rã rời, không chút chậm trễ, bác nông dân dừng xe nhảy xuống khỏi ghế lái, đỡ từng bạn lên thùng xe phía sau ngồi, rồi nổ máy trở lại. Tiếng động cơ giòn tan, đanh gọn, những chiếc bánh xe to tròn gân guốc lăn càng lúc càng mau, hướng thẳng về trạm công an xã.

Cánh cổng chính của trụ sở công an xã mới mở chưa được bao lâu. Chiếc công nông phi thẳng vào giữa sân, đồng chí công an trực ban nhanh chóng chạy ra đón toàn bộ nhóm đội viên vào bên trong phòng chờ. Các bạn ngồi trên một băng ghế dài để được chăm sóc y tế, mệt phờ nhưng dũng cảm kể lại toàn bộ hành trình sinh tồn: từ bị bắt cóc trong rừng, bị giam giữ, trói lại, chia nhóm, bị tra khảo, trốn thoát, và cả việc người đàn ông lạ mặt hỗ trợ một phần rồi rời đi.

Hai chú công an ghi chép nghiêm túc toàn bộ diễn biến sự việc, báo cáo đơn vị cho bắt giữ nhóm bắt cóc và nhắn nhủ nhóm đội viên:

– Các cháu giỏi lắm, thực sự rất giỏi, rất can đảm và mưu trí. Nhờ các cháu mà các chú đã tóm gọn được nhóm đối tượng bắt cóc nguy hiểm hoạt động trong rừng suốt thời gian vừa qua. Đồng đội của các chú ở vùng biên giới đã thông báo về trường hợp của bọn chúng, từ giờ chúng sẽ không còn làm hại ai được nữa. Bây giờ các cháu cần được chăm sóc đặc biệt và nghỉ ngơi ở đây, chú sẽ thông báo cho gia đình các cháu tới đón.

Một nhóm chiến sĩ công an được điều động tới lán tạm trong rừng theo lời chỉ đường của nhóm đội viên, một lúc sau đã bắt giữ và áp giải bọn bắt cóc về trạm công an. Tên Đại Ca cúi gằm mặt, tay bị còng. Mấy tên đàn em quay lại nhìn các cô đội viên, vừa hằn học vừa bất lực. Có lẽ chúng cũng nhận ra, “đối thủ” lần này của bọn chúng đã quá bền bỉ và gan góc.

Mai vừa được băng vết thương, vừa nhìn về nhóm bắt cóc, thở dài như người lớn: “Lẽ ra, họ đã có thể sống khác…”

Sân trường tiểu học. Sáng thứ Hai, lễ chào cờ đầu tuần.

Học sinh toàn trường xếp hàng nghiêm chỉnh. Quốc kỳ tung bay phấp phới trong nắng ban mai chảy vàng mượt. Trống chào cờ vang lên ba hồi giòn giã. Sau lễ chào cờ nghiêm trang, cô Tổng phụ trách Đội bước lên sân khấu, giọng dõng dạc:

– Hôm nay, nhà trường xin tuyên dương sáu em học sinh – đội viên lớp 5E, những tấm gương sáng về tinh thần đoàn kết, lòng quả cảm, ý chí sinh tồn và tình bạn cao cả. Các em đã vượt qua nghịch cảnh, bảo vệ lẫn nhau và góp phần giúp các chú công an bắt giữ nhóm đối tượng bắt cóc nguy hiểm. Ngoài những phần thưởng vinh danh các em về nỗ lực và thành tích này, nhà trường và Liên Đội dành tặng các em những phần thưởng đặc biệt nhất, những chiếc áo đồng phục mùa đông mới và những chiếc khăn quàng đỏ mới, thay thế cho những thứ đã không còn lành lặn sau chặng đường gian nan vừa qua.

Cả sân trường vang dội tiếng vỗ tay tán dương. Sáu gương mặt rạng ngời đứng trên sân khấu. Cô Hiệu trưởng bước ra, ân cần khoác lại cho từng bạn chiếc áo đồng phục mới tinh, trao từng chiếc khăn quàng đỏ đã được gấp gọn gàng, những chiếc khăn quàng đỏ tươi bằng một thứ lụa mềm mịn mà bền chắc, như một lời ngợi ca dành cho những cô đội viên kiên cường và biểu tượng cho sự trưởng thành sau thử thách.

Linh cười nhẹ khi chiếc khăn được quàng lại trên cổ. Lan khẽ cúi đầu, ánh mắt long lanh xúc động. Vy nắm chặt tay Mai, cả hai ngẩng cao đầu, lòng đầy tự hào, không còn sợ hãi. Hương đặt tay lên tim, ngắm nhìn từng bạn, rạng rỡ. Hà quàng khăn xong liền quay lại, nhìn cả nhóm, gật nhẹ. Sáu bạn đội viên cúi người cảm ơn, rồi cùng nhìn nhau gật đầu, đứng nghiêm, giơ tay chào kiểu đội viên và hô to: “Sẵn sàng!”

Sân trường sáng hôm đó như được ca khúc khải hoàn với cờ bay, trống vang, nhóm sáu bạn đội viên đứng hàng đầu – tự hào và rạng rỡ. Nắng vàng rực đầu tuần đổ tràn xuống, như tuyên bố một chương mới bắt đầu.

Gốc bằng lăng trong sân trường, buổi chiều thứ Hai.

Chiều hôm đó, sáu bạn đội viên ngồi lại ở ghế đá dưới gốc bằng lăng quen thuộc trong sân trường – không còn giam cầm, không còn thử thách, chỉ còn những cô bạn thân thiết và những ký ức hằn sâu, như những vết xước đẹp đẽ trong lòng.

Mai ngồi chống cằm, khe khẽ:

– Hôm đó, lúc bị lôi ngược từ dưới suối về lán, mình tưởng mình và Vy không còn cơ hội nữa. Nhưng mình đã thấy ba viên đá trắng sát bụi cỏ, nó làm cho tụi mình vững tin hơn hẳn, vì chúng mình biết các bạn vẫn ở bên cạnh.

Vy ngả đầu lên vai Mai, giọng dịu dàng:

– Mình cũng vậy… Nhưng nhìn thấy Mai không ngừng chịu đựng, mình biết là… mình phải ở lại bên cạnh bạn. Cái cảm giác được nắm tay nhau cùng đi qua nỗi sợ ấy, nó ấm lắm, dù chúng mình bị lôi lên từ dưới suối lạnh buốt.

Hà ngồi kế bên, mắt nhìn xa xăm:

– Lúc cả nhóm bị dắt đi trong đêm, mình nhớ cảm giác luồn que nứa vào trong tay áo Mai – như một lời hứa không nói thành lời. 

Lan gác chân đau lên ba lô, mỉm cười:

– Và mỗi bước chạy sau đó là nhờ tin vào nhau… Chân mình đau như muốn gãy, nhưng mình không thể dừng lại…

Linh đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn quàng mới:

– Chúng mình cũng đã tự chỉnh lại khăn quàng trước khi quay lại chịu trói cùng Hà. Mình đã sợ lắm, nhưng nhờ ánh mắt của Lan… mình biết mình không phải đi một mình, mình vững tin hơn để đối mặt với bọn chúng.

Hương ngồi trầm lặng, rồi bồi hồi:

– Và chính lúc tưởng là không ai thấy gì trong bóng tối, lại là lúc mình nhìn rõ nhất… tình bạn là ánh sáng duy nhất còn lại. Chúng mình không vượt qua vì mạnh mẽ, mà vì không buông tay nhau.

Cả nhóm im lặng một lát, ngó tiếng lá rơi vàng giòn. Sáu chiếc khăn quàng đỏ tung bay trong gió chiều, giữa sân trường yên ả. Sáu bạn đội viên nắm tay nhau, ôm lấy nhau, cùng nhau kết lại một hành trình đầy gian truân và khó nhọc. Hành trình ấy giờ không còn là nỗi ám ảnh, mà là ngọn lửa bùng cháy gắn kết sáu trái tim với nhau, giữ ấm những tháng ngày lớn lên giữa đời.

“Chỉ trong ít ngày ngắn ngủi, chiếc áo khoác đồng phục đỏ trắng giờ lấm lem, có in hằn dấu vết sau mỗi thử thách. Những chiếc khăn quàng đỏ dùng để sinh tồn giữa khó khăn. Nhưng đó là minh chứng cho tình bạn, lòng dũng cảm và tinh thần quyết không bỏ rơi nhau của chúng mình.

Đây cũng chính là sức mạnh của người đội viên!

Chúng mình đã trốn vào rừng… nhưng cũng chính ở đó, chúng mình tìm thấy bản lĩnh, tìm thấy nhau, và tìm thấy chính mình.”