5E năm nào giờ đã là 6E – lên lớp, chuyển cấp, lớn hơn một chút, trưởng thành hơn một chút… nhưng những điều quý giá nhất thì vẫn còn nguyên vẹn.
“…Chuyển cấp rồi, thay đồng phục rồi… nhưng tụi mình vẫn là tụi mình…”
“…Có những hành trình, chỉ trải qua một lần, nhưng sẽ ở lại… mãi mãi…”
Sân trường trung học cơ sở vào một sáng thứ Hai.
Ánh dương vàng óng xua tan màn sương mỏng buổi sớm mai lành lạnh. Các bạn học sinh trong áo khoác đồng phục trung học cơ sở chỉnh tề, khăn quàng đỏ rực rỡ, xếp hàng ngay ngắn trong lễ chào cờ đầu tuần. Những bàn tay búp măng đặt ngay ngắn trước trán, nghiêm trang hướng mắt lên lá quốc kỳ tung bay trong gió. Sáu gương mặt vẫn quen, chỉ có đôi nét chững chạc hơn, ánh mắt cứng cỏi hơn. Cấp học mới, hành trang mới, nỗ lực nhiều, quyết tâm cao, tuy có bỡ ngỡ nhưng những cô bạn ấy không hề cảm thấy e ngại, ngược lại còn rất háo hức với những thay đổi và những điều mới mẻ đang chờ trải nghiệm phía trước.
Giờ ra chơi.
Giòn giã vang lên hồi trống trường báo hiệu giờ ra chơi. Từ cửa lớp 5E, một bóng dáng dong dỏng cao kèm thêm chiếc bờm hồng duyên dáng vắt ngang đỉnh đầu vội vã lao ra khỏi cửa lớp, hướng thẳng về phía phòng phát thanh măng non, trên tay là một tờ kịch bản mới toanh chưa ráo mực. Thử mic, 1…2…3…, Alo đây là đài phát thanh măng non của nhà trường… Giờ ra chơi trong sân trường lại vang lên một giọng lanh lảnh quen thuộc trên loa, đó chính là Linh. Chương trình phát thanh định kỳ trên loa phóng thanh sân trường với nội dung luân phiên về những câu chuyện đẹp, những cuốn sách hay và những tấm gương sáng lan tỏa nguồn cảm hứng tích cực. Hôm nay là chuyên mục điểm tin tuần, những tin tức mới nhất về các hoạt động và phong trào Đội được truyền tải trên loa thông qua giọng đọc trong trẻo và sôi nổi của Linh.
“Kính thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến, trong tuần này Đội Sao đỏ của nhà trường sẽ tăng cường phổ biến các quy định về an toàn giao thông trước cổng trường. Đội nghi thức của nhà trường cũng đang tập luyện tích cực chuẩn bị cho Hội thi nghi thức Đội sắp tới…” Từ cửa lớp 6E rẽ phải tới cuối hành lang là phòng công tác Đội, Lan cùng đội Sao Đỏ và đội nghi thức của nhà trường đang ngồi họp chuẩn bị cho các phong trào, sắp tới chắc sẽ khá bận rộn. “…Cũng chỉ còn ít ngày nữa, các đội tuyển học sinh giỏi sẽ thi vòng cấp trường, xin chúc cho các bạn học sinh sẽ hoàn thành bài thi, đạt điểm số cao để chuẩn bị thật tốt cho vòng thi cấp tiếp theo…” Ngó một chút vào lớp 6E trong giờ ra chơi, lớp trống trơn, chỉ thấy mỗi bóng dáng thanh mảnh và đôi bím tóc đuôi sam đang cặm cụi ngồi giải bài. Mai đang là lớp phó học tập, đồng thời là thành viên đội tuyển học sinh giỏi Toán, tranh thủ cả giờ ra chơi để giải thêm các dạng toán khó. “…Nhà trường đặc biệt tuyên dương bạn Hà lớp 6E vừa đạt huy chương vàng nội dung đối kháng nữ dưới 30 kg trong Đại hội võ thuật tuần vừa qua…” Vừa đạt thành tích cao như vậy nhưng cứ giờ ra chơi là Hà dành thời gian ra chơi để xuống phòng thi đấu đa năng với bộ võ phục để tập luyện, cô tiếp tục theo đuổi võ thuật và nhiều lần thi đấu ở các giải võ khác nhau. Năm nay Hà còn nhận được sự hỗ trợ lớn về y tế trong lúc tập luyện, bởi vì cô bạn Vy luôn sẵn sàng có mặt ngay khi Hà gặp vấn đề sức khoẻ khi tập luyện. Không chỉ hỗ trợ Hà, Vy còn thường xuyên có mặt ở phòng y tế ngay bên cạnh khu tập luyện. Sau khi tham gia các lớp tập huấn về kỹ năng sơ cứu vết thương và ứng cứu tai nạn đuối nước, cứu hỏa hay thiên tai, những kỹ năng đó lại được Vy sử dụng để giúp đỡ nhiều bạn khác, nhờ vậy mà Linh đã dành một bản tin về tấm gương Vy hỗ trợ sơ cứu các bạn trên sóng phát thanh của loa trường.
Sau buổi phát thanh hôm nay, một tập kịch bản mới lại được đưa tới tay Linh, là vở diễn sắp tới của đội kịch măng non của trường mà Hương đã chính là một thành viên tích cực trong đó. Những vở diễn của đội kịch luôn giúp lan toả những thông điệp ý nghĩa mới vào sáng thứ hai đầu tuần hoặc tái hiện ý nghĩa của những buổi lễ lớn trong nhà trường. Chính Hương đề xuất nhờ Linh góp giọng như người dẫn truyện cho vở kịch của nhóm mình, để chất giọng của Linh truyền tải đúng tinh thần vở diễn.
Có vẻ sáu cô bạn của chúng ta đã có những lối đi riêng, những bước tiến mới khi lên cấp học mới, và không còn gắn bó như trước. Nhưng không phải đâu, nhóm sáu bạn đội viên vẫn học cùng lớp, vẫn khăng khít với nhau, thậm chí lại càng thân thiết hơn. Các bạn cùng nhau đi học, đôi khi vẫn cùng ra ngồi với nhau dưới tán cây, thi thoảng lại tới nhà nhau học nhóm, và đi chơi đâu cũng vẫn có nhau.
Một buổi chiều cuối tuần, gốc trám đen bên bờ suối trong rừng.
Sáu cô bạn đội viên mặc lại chiếc áo khoác đồng phục tiểu học, dù chưa cũ, nhưng đã ngắn tay, hơi chật, đeo khăn quàng đỏ ngay ngắn, ngồi vòng tròn dưới tán cây trám đen quen thuộc bên bờ suối. Mùi trám chín cuối thu lại thơm bùi, ngầy ngậy. Dòng suối vẫn hiền hoà êm đềm, tiếng nước chảy róc rách êm đềm như một khúc ru rừng thẳm. Mỗi cô bạn cầm trên tay một món đồ từ hành trình gian nan: mảnh nứa nhỏ, khăn quàng cũ, chiếc gậy chống tạm, viên đá làm dấu, dây trói cũ, miếng khăn bịt miệng, đôi giày, dây buộc tóc, mảnh vỏ cây… và không thể thiếu là những chiếc áo khoác đồng phục cũ, lấm lem, nhàu nát nhưng đã được các bạn khoác trên mình trong suốt hành trình gian nan đó.
Vy mắt hơi đỏ, nhìn chiếc khăn quàng đỏ rách một bên, giọng nhẹ nhàng:
– Cái khăn này… mình không giặt đâu. Nhớ không, hôm đó mình bị thương ở chân, Mai đã dùng khăn quàng này quấn vết thương cho mình… còn vết máu đó… vẫn còn đây.
Mai cười nhẹ, xoa đầu Vy, ánh mắt dịu dàng:
– Ngốc ơi, không giặt thì nó nhớ mùi mồ hôi với máu của mình nữa đấy. Nhưng mà… cảm ơn bạn, vì đã không bỏ mình lại bên suối.
Hương cầm một viên đá trắng, đặt nhẹ vào lòng bàn tay Hà, giọng thổn thức:
– Viên đá này, mình nhặt ở chỗ lán tạm. Lúc đó, mình và Hà dùng đá đánh dấu đường, hy vọng Linh và Lan trở lại… nhìn viên đá này, mình vẫn thấy hồi hộp… như cảm giác ngày đó.
Hà nắm viên đá trong tay, cười buồn:
– Những lúc khó khăn nhất, mình cứ nhìn viên đá này, biết rằng mọi người sẽ tìm thấy nhau, chẳng ai bỏ ai mà.
Lan lấy ra một đoạn dây trói cũ đã cắt ngắn, ngắm nghía rồi nhìn mọi người:
– Đây là dây trói mà bọn bắt cóc đã trói cả nhóm mình. Mình giữ lại, để nhớ rằng dù có bị trói, bị giam, mình vẫn không bị khuất phục. Và dù thế nào cả nhóm cũng đã chịu trói cùng nhau.
Linh cầm lên đoạn khăn bịt miệng:
– Mình nhớ rõ lúc bị bịt miệng là lúc chúng mình thấy bất lực nhất, nhưng chúng mình vẫn tìm mọi cách giao tiếp với nhau. Nhớ lại lúc đó Mai cũng gan, dám kêu la bỏ bịt miệng để đòi tạm thả cả nhóm, nhưng nhờ đó nhóm mới có sức chống chịu đến tận cùng.
Hà cầm đôi giày rách, đặt trước mặt cả nhóm, giọng trầm:
– Đôi giày này là của mình. Hôm đó đánh hăng quá, chân mỏi nhừ… nhưng mình vẫn đánh tiếp, vì các bạn cần được cứu.
Hương cười nghịch ngợm, buộc lại dây buộc tóc của mình:
– Còn đây là dây buộc tóc mà mình đã… rũ khỏi đầu cho xoà tóc che mặt đấy! Mình giữ lại, như một gợi nhắc về kế sách giả ngất, dù không thành công, nhưng cũng rất chuẩn chỉ nhỉ.
Mai cầm lên vỏ lon thịt hộp, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay Vy:
– Mình đã cầm lon thịt này về, rửa sạch để nhớ về từng lời dụ dỗ của bọn chúng, nhớ lại cảm giác bị coi thường đến căm giận. Thật vui là cuối cùng lon thịt hộp này cũng được chia cho các bạn trong đêm cuối.
Lan giơ tấm áo đồng phục cũ lên:
– Và chắc chắn là không ai trong chúng ta nỡ bỏ tấm áo này, nó đã theo chúng ta tới hết hành trình, che chở cho nhau và gắn kết tất cả trong suốt chặng đường đó. Chúng mình sẽ giữ thật kỹ. Và cả chiếc áo đồng phục mới được tặng sau khi trở về, giờ hơi chật một chút nhưng chúng ta vẫn thích mặc lại nó, như lúc này, đúng không?
Hương nhìn các món kỷ vật, nắm tay từng bạn một, giọng trầm ấm:
– Chúng ta đã cùng nhau đi qua sợ hãi, đau đớn và cả những lúc gian nan tưởng chừng không thể bước tiếp. Những món đồ này không chỉ là kỷ vật, mà là minh chứng cho tình bạn và sức mạnh của chúng ta.
Linh ngước nhìn bầu trời chiều vàng, tràn trề hy vọng và tự hào:
– Dù mai này có đi đâu, có trở thành ai… mình vẫn muốn giữ mãi những khoảnh khắc này. Bởi vì, đây là hành trình làm nên chúng ta, mãi mãi.
Cả nhóm bạn cùng nhìn nhau cười, ánh mắt tràn ngập sự thân thương và trân quý. Ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá, như những ánh đèn sân khấu nhẹ nhàng chiếu lên những món kỷ vật nằm giữa vòng tròn.
Góc thư viện nhỏ của trường tiểu học.
Một chiếc hộp gỗ nhỏ khắc dòng chữ: “TRỐN TÌM – HÀNH TRÌNH KỲ DIỆU”. Bên trong là khăn quàng cũ, viên đá trắng, đoạn dây thừng, que nứa, các kỷ vật khác, và một cuốn lưu bút viết tay với tựa đề “Hồi ký vượt qua sợ hãi”, đủ cả sáu nét chữ:
“Đây là một câu chuyện thật – vì chúng mình đã thật sự sống, và trưởng thành cùng nhau. Ngày hôm đó, từ một trò chơi trốn tìm trong rừng, chúng mình đã thực sự đối mặt với lần trốn tìm gian nan và ý nghĩa nhất.
Gốc trám đen bên bờ suối. 5…10…15…20… ”