Hoàng hôn bắt đầu phủ bóng lên cánh rừng già. Mặt trời đỏ thẫm như một trái cam lớn, rụt xuống khe núi rất lẹ như trốn chạy cái lạnh của màn đêm. Nắng còn chưa tắt hết thì sương tối đã bắt đầu giăng, thứ ánh dương cuối ngày màu đồng hun lạnh lẽo, kéo dài thành những vệt nhoè trong màn sương.
Chính trong lúc tranh tối tranh sáng đó, sáu đôi mắt nhỏ bé căng ra, theo sát mọi động tĩnh trước mặt. Cả nhóm đội viên đều dồn hết sự tập trung, tìm lấy một cơ hội dù là nhỏ nhất, để trốn thoát trước nanh vuốt của bọn bắt cóc.
Lan quay sang Mai, thì thầm:
– Mình đã nới dây ở tay xong…
Mai reo lên khe khẽ, như thể đã đợi điều này từ lâu:
– Hay quá Lan. Mình cũng vậy, một chút nữa thôi. Nhưng cần đánh lạc hướng, cởi trói cho Linh và Vy trước.
Hương dù là người đề xuất kế hoạch, nhưng cũng không tránh khỏi sự lo âu. Cô nhắm mắt lại, thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô biết mình, chính mình, sẽ đóng vai trò then chốt trong kế hoạch đào thoát này.
– Mình… sẵn sàng rồi. Chỉ cần các bạn hành động đúng lúc.
Trời nhá nhem tối. Lợi dụng lúc bọn canh gác sơ hở, Lan và Mai thận trọng tháo dây trên mình, lẳng lặng mà lanh lẹ, bò tới cởi dây cho Vy và Linh, dặn giả vờ vẫn bị trói.
– Mình nới dây ở tay cho bạn rồi, nhưng đừng cử động vội, cứ giả vờ bị trói nhé.
– Vy cũng vậy, ráng giả bộ vẫn bị trói, đợi thời cơ thì dùng dây này trói ngược lại.
Lan và Mai rón rén về lại gốc cây, y như lúc luồn lách để “chạm gốc” khi chơi trốn tìm. Cả hai giữ dây trói trên người như chưa từng rời khỏi đó, hướng mắt nhìn về phía Hà, trao nhau một cái gật đầu đầy hy vọng. Hương dặn Vy lát nữa cứ hét thật to, đừng sợ gì cả, Vy gật đầu. Thấy tất cả các bạn đã chuẩn bị xong, Hương hít một hơi thật sâu rồi ngả gục đầu sang một bên, giả ngất xỉu. Vy đột ngột hét to về phía bọn xấu, giọng gấp gáp:
– Hương! Hương ơi, bạn làm sao vậy? Hương ngất rồi!
Linh cũng hối hả phụ hoạ theo:
– Hương! Tỉnh lại đi! Làm ơn cởi trói thả bạn ấy ra! Bạn ấy bị trói quá lâu rồi.
Âm thanh vang vọng trong rừng, làm bọn xấu quay lại, cảnh giác. Ba tên đàn em nhìn nhau, tỏ ra hoang mang. Tên Đại Ca nheo mắt nhìn nhóm bạn.
– Nó… ngất thật à? Đại Ca, làm sao giờ?
– Coi chừng, bọn nó có thể giở trò đấy! Mày kiểm tra xem, mau!
Tên Đại Ca cùng tên mặt sẹo tiến lại gần Hương, cúi xuống kiểm tra. Hương nhắm nghiền mắt, gương mặt tái đi vì hồi hộp nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Thấy Hương “ngất” thật sự, bọn chúng dần mất cảnh giác. Linh phát đi một cái nháy mắt dứt khoát, ra hiệu cho Lan và Mai. Không chút chậm trễ, hai bạn lặng lẽ trượt người, nhẹ nhàng thoát ra khỏi dây trói đã nới, bò sát đất tiến về phía Hà.
Thấy bọn xấu đã bị thu hút về phía Hương, Vy tiếp tục la, ra vẻ hoảng loạn:
– Hương… sao bạn không cử động vậy… đừng làm mình sợ!
Tên Đại Ca gãi đầu, đôi mắt vẫn còn nghi ngờ nhưng đã bắt đầu hơi bối rối. Hắn hừ lạnh:
– Bọn nhóc này ranh ma thật. Để tao kiểm tra xem!
Hắn cúi xuống định sờ vào cổ tay Hương, thấy Hương vẫn bị trói, nhưng không để ý thấy những ánh mắt chờ đợi và những sợi dây đã được nới ở những vị trí khác.
Nhưng… tên mặt sẹo, khi đi qua kiểm tra dây trói của Vy, phát hiện dây đã lỏng. Hắn chộp lấy tay Vy, giật ngược sợi dây lên.
– Đại Ca! Con này sắp tháo dây! Có đứa giúp nó cởi trói!
Tên Đại Ca trợn trừng mắt, quát tháo ầm ĩ:
– Chết tiệt! Tụi nó giở trò rồi! BẮT LẠI HẾT NGAY!
Lan và Mai thấy kế hoạch đã bị lộ, toan chạy nhanh tới giải cứu Hà rồi quay lại cứu các bạn. Tên râu rậm đã phát hiện ra ý đồ đó, lập tức lao tới ngăn cản. Khung cảnh nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Mai vừa kịp tới gần Hà thì bị tên râu rậm kéo lại, xô ngã xuống nền đất. Lan đẩy ngược lại hắn để giúp Mai, nhưng sức của cô bé lớp 5 không thể đương cự lại tên bắt cóc, cô bị vụt gậy vào chân, không cho tiến xa hơn. Hà ráng rướn người dùng chân đá vào tên râu rậm để cứu Mai, nhưng bị trói vào gốc cây, chân không với tới được, chúng trói luôn chân cô lại. Linh đẩy tên Đại Ca ra, muốn cứu Hương, nhưng thực sự không cân sức, mau chóng thất thế. Lần lượt Vy, Linh, Lan, Mai bị trói lại, kéo về chỗ Hương.
Tên Đại Ca gầm lên:
– Chơi trò giả ngất hả?
Hắn vung tay tát Hương, má sưng đỏ. Hà gào lên từ xa:
– Các người đừng đánh nữa! Đừng đánh bạn tôi! Tôi ở đây, hãy thả họ ra!
Tên Đại Ca chỉ thẳng vào Hà:
– Lôi con nhỏ đó ra đây, cho nó mở to mắt ra thấy hậu quả của việc chống đối.
Tên mặt sẹo tiến đến chỗ Hà:
– Mày yên tâm, giờ tới lượt mày!
Chúng tháo dây trói Hà vào gốc cây nhưng tay chân vẫn bị trói chặt, rồi bịt miệng bằng khăn. Hai tên đàn em kéo Hà ra chỗ các bạn, ấn tì ép vai xuống, ép nhìn thẳng. Cú tát đầu tiên trừng phạt Linh, cú thứ hai nhắm vào Mai. Cú thứ ba chuẩn bị giáng xuống chỗ Vy, Hà gồng người, lao lên hứng đỡ cho bạn, bật cả khăn bịt miệng.
Hà vuốt ánh mắt sắc thẳng về phía đám bắt cóc, căm phẫn:
– Các người thật hèn hạ, chỉ dám bắt nạt mấy đứa bạn tôi. Muốn đánh, có giỏi thì thả tôi, tôi đấu một mình.
Tên Đại Ca cười khẩy:
– Thả mày ra để chúng mày lại trốn lần nữa à? Không đời nào. Trói kỹ tay chân từng đứa. Kiểm tra cẩn thận vào, lần này không được lỏng một nút nào. Bịt miệng hết lại, không cho làm loạn nữa.
Tên răng vẩu ghé sát tai Đại Ca, giọng gấp gáp:
– Đại Ca, không thể để tụi nó ở đây được nữa. Trời sắp tối hẳn. Nên giải hết qua lán rừng sau rồi tính tiếp.
– Có lý. Chút nữa mà không nhanh, lũ oắt con này sẽ gây thêm rắc rối. Đi ngay! Trễ là có người phát hiện.
Bọn bắt cóc siết lại dây trói, kiểm tra cẩn thận. Sáu cô bé bị ba tên đàn em bế xốc lên vai, bóng nhỏ bé chồng lên nhau, rã rời mà kiên cường. Không một tiếng trò chuyện, chỉ còn tiếng thở hổn hển và tiếng bước chân nặng nề.
Lan nhăn nhó vì chân đau, mắt ươn ướt nhìn Hà như xin lỗi, nhưng Hà mỉm cười ý không sao. Vy khụt khịt, má đỏ ửng vì lạnh, mắt long lanh nhìn Hà như cảm ơn. Mai không thể giấu nổi hai giọt nước mắt lăn dài trên má, dù cố tỏ ra kiên cường, cố vươn người nhìn Linh. Linh vẫn còn rát má sau cú tát, chóng mặt vì đầu bị dốc xuống, nhưng đã hết run sợ. Hương choáng váng, tai ù đi, mắt liếc trộm tên đàn em đang vác mình. Chúng đi ngược trở lại bờ suối, đi qua gốc cây trám đen cổ thụ, rồi ngược lên một mô đất cao, nơi có một chiếc lán tạm dựng sẵn.
Nhóm đội viên nhìn nhau bằng ánh mắt lo lắng nhưng kiên định, từng trái tim nhỏ bé bắt đầu hình thành một quyết tâm mới.