Tụi tôi đi tìm một thứ đã biến mất
bằng cách… mở nhầm cửa.
Minh là người mở.
— Ủa.
Cửa mở ra.
Minh đứng im ba giây.
— …Ủa???
Mi nhìn qua vai Minh.
— Trời ơi.
— Cái gì đây?
Tôi bước vào sau cùng
và hiểu ngay vì sao căn phòng này… bị đóng kín.
Bên trong là banner.
Rất nhiều banner.
Nhiều tới mức Minh phải hỏi:
— Cái này là kho…
— hay là nghĩa địa?
Mi đá nhẹ một cuộn.
— Nhẹ tay.
— Nhìn cái nào cũng còn mới.
Minh kéo thử một tấm ra.
— Trời ơi, cái này làm kỹ ghê.
— Màu đẹp.
— Chữ rõ.
— Bố cục nhìn là muốn…
— treo lên liền.
Minh ngẩng đầu.
— Mà sao không treo?
Cả phòng im lặng.
Mi chỉ vào tường.
— Thử treo đi.
Minh treo.
Rất đẹp.
Minh lùi lại, chống nạnh.
— Ừ…
— nhìn cũng ra gì đó chứ?
Mi nghiêng đầu.
— Ừ.
— Nhưng ra cái gì thì…
— không biết.
Tôi góp ý:
— Nó giống mấy bài làm nhóm…
— nộp đúng hạn,
— trình bày sạch sẽ,
— nhưng thầy hỏi:
— “Rồi em muốn nói gì?”
Minh gật đầu liên tục.
— Trúng ghê.
Minh hạ banner xuống.
— Thôi.
— Treo vậy cũng… ngại.
Ở một góc phòng,
Mi phát hiện ra mấy dòng viết bằng bút chì.
“Chưa dùng.”
“Xem lại.”
“Để sau.”
Minh đọc xong, rùng mình.
— Sao toàn là mấy câu nghe quen dữ vậy?
Mi đáp tỉnh bơ:
— Vì ai cũng từng nói.
Tôi thêm:
— Và ai nghe cũng thấy… hợp lý.
Minh gật đầu.
— Cho tới khi quay lại thì…
— thôi khỏi.
— Mấy đứa làm gì trong này?
Cả ba giật mình.
Cô Ari đứng ở cửa.
— Dạ…
— tụi em đi lạc.
Cô Ari nhìn quanh kho banner.
— À…
— chỗ này hả.
Mi hỏi ngay:
— Cô ơi,
— mấy cái này sao không dùng ạ?
Cô Ari suy nghĩ rất lâu.
Rất lâu.
— Không phải không dùng.
— Mà là…
— chưa tới lúc.
Minh quay sang tôi, thì thầm:
— Linh.
— Học viện này có cái “lúc” nào
— mà không phải là… chưa tới không?
Tôi cắn môi để khỏi cười.
Cô Ari chuẩn bị đi ra.
Trước khi đi, cô quay lại nói:
— Mấy cái này…
— làm rất đàng hoàng đó.
— Dạ.
Minh đáp.
— Tụi em thấy rồi.
— Chỉ là…
cô Ari nói tiếp,
— chưa cần vội.
Minh gật đầu.
— Dạ.
— Tụi em hiểu.
Cô Ari đi rồi.
Minh nhìn quanh phòng.
— Linh.
— Chỗ này không phải để bỏ.
Mi tiếp lời:
— Mà để…
— quên từ từ.
Khi tụi tôi bước ra khỏi kho,
con đường phía trước tự nhiên khác hẳn.
Một bên sáng hơn.
Rộng hơn.
Dễ đi hơn.
Một bên cây dày.
Đường hẹp.
Nhìn là thấy…
— “chắc không ai chọn đâu.”
Minh chỉ tay.
— Linh.
— Một bên là treo liền.
Mi nói tiếp:
— Một bên là…
— mang vô kho.
Gió thổi qua rừng.
Lá xào xạc như đang cười khẽ.
Cái tên SPLIT FOREST
hiện ra rất rõ.
Và tôi hiểu:
Từ đây trở đi,
ý tưởng không chết vì bị chê.
Mà vì bị lịch sự cất đi.