Mại đã vào làm việc ở Ủy ban huyện. Mại bận tối tăm mặt mày. Mại giữ cái chức vị gì vậy? Không biết, nhưng lúc nào cũng thấy hắn cặp kè như hình với bóng bên cạnh chủ tịch huyện tên là Tư Vân. Tiếp phái đoàn viện trợ Thụy Điển. Gặp gỡ các nhà kinh doanh Nhật Bản. Khảo sát công trình thủy lợi sông Kiến. Bổ nhát cuốc đầu tiên xây dựng Cung Văn hóa Thiếu nhi. Lập dự án này, tường trình phương án kia. Hết hạ huyện lại thượng huyện. Lúc lên tỉnh, khi về Trung ương. Không đâu là thấy vắng cái mặt thiết bì của Mại và cái bản mặt mỏng quẹt trai lơ của Tư Vân. Mại tung hoành dọc ngang. Mại khuấy động, làm huyên náo thêm cái đời sống đang vào thời kinh tế tự do bung mở, đang chập chờn bên làn ranh náo loạn.
Chủ tịch huyện Tư Vân ngày nào là bạn cờ với Mại, tuyên bố một câu bất hủ về cái thú chơi cờ với đứa gian lận, xuất thân thợ bẻ ghi đường xe lửa, lên chức theo con đường bầu bán của tổ chức, vốn thất học, nói năng bỗm bãm, tư duy lộn xộn, nhiều lúc cần giãi bầy lại ngậm hột thị, giờ vớ được Mại, như được có thêm miệng, chắp thêm tay.
Họp báo, để khoe khoang mấy công trình sắp xây dựng, Tư Vân nói:
– Phải nói là Trời đã cho chúng ta đồng chí Mại. Luận chứng các công trình kinh tế, văn hóa huyện ta không phải là không có. Có đã cả chục năm nay. Nhưng cũng nằm im như thóc cả chục năm. Đồng chí Mại đã tạo ra một cú hích lịch sử. Từ đó mọi việc chuyển động ào ào.
Bị các nhà báo hỏi rằng có phải: có rất nhiều đơn khiếu nại, tố cáo tư cách Mại, Mại có nhiều tội lỗi chưa được làm sáng tỏ không, Tư Vân gãi vành tai, lúng búng:
– Tất nhiên là có đi cửa sau, có dùng luật rừng và nhiều cách không chính đính.Nhưng mong các đồng chí thông cảm. Xưa nay vì đầu heo mà phải gánh gốc chuối là chuyện thường. Thôi, nói chuyện vui một tý. Các đồng chí biết câu nói này của đồng chí Mại chưa? Ăn 1. Ngủ 2. Uống 3. Đi 4. Hút 5. Nghĩa rằng là: Ăn một bữa hết một tờ xanh. Ngủ bao giờ cũng thêm một người nữa là hai. Uống ba tức thị là bia 33. Đi 4 là đi xe bốn bánh. Và hút 5, tức thuốc lá ba con 5. Ha ha ha…
Vừa bật cười, liền sợ mang tiếng thô lỗ, ít lý luận, Tư Vân liền ngậm miệng, hạ giọng:
– Nhân vô thập toàn, các đồng chí ạ. Đừng bận bịu quá về quá khứ. Ta phải sử dụng mặt tích cực của con người. Vả lại, các đồng chí ơi, chính trị là gì, nếu không phải là lợi ích? Lợi ích! Nay chấp nhận kinh tế thị trường tức là chấp nhận kẻ ăn rau muống, người ăn thịt bò, các đồng chí ạ.
Hiển nhiên, Mại là kẻ ăn thịt bò rồi. Công trình thủy lợi vừa khởi công thì Mại hoàn thiện căn nhà riêng ba tầng của hắn ở cạnh trường học. Cung Văn hóa Thiếu nhi vừa cắt băng khánh thành thì hắn cho thợ đào móng tòa nhà năm tầng, định đặt tên là Hotel Mộng đời.
Ngày Mại động thổ tòa nhà nọ là một ngày lễ tưng bừng. Các quan chức ở huyện, thuộc tất cả các ngành, từ hành pháp, chấp pháp đến quản lý tài sản vật chất và tinh thần, không còn thiếu một ai không có mặt ở nhà hắn. Lắm kẻ không được mời cũng xin được đến tham dự và tất nhiên có quà mừng. Chẳng thiếu người xưa kia khinh rẻ Mại nay cũng xán tới cầu thân. Một liên minh đã hình thành trong hoài nghi vơ vẩn của người đời. Chả lẽ quyền hành sóng đôi được với vô lương?
Cô giáo Lẫm trẻ ra đến hơn chục tuổi. Cô đã lên làm hiệu trưởng, lại có một sạp hàng đồ điện tử ở giữa chợ. Khi giầu có, sung sướng thì con người ta nở nang, mỡ màng ra. Huống hồ lại có khoa làm đẹp nhân tạo phù trì. Ngực cô như hai trái dừa căng ních, hằn vệt trên diềm cái áo liền váy mầu đen tuyền lóng lánh kim tuyến, cổ trễ rộng; cổ cô nõn nà lấp lánh sợi dây chuyền vàng, thả cái quả tim ngọc saphia giữa hai bầu ngực núc ních. Gấu váy cô uốn lượn mỗi khi cô chuyển mình tha thướt trên đôi dầy cao gót rạo rực vẻ thanh xuân. Vẻ hồi xuân mơn mởn của cô giáo Lẫm lọt ngay vào con mắt có tài phát hiện của chủ tịch Tư Vân.
– Nào, trăm phần trăm. Anh chúc mừng cô, cái hậu phương, cái bệ phóng của chú Mại mãi mãi xinh tươi để bọn già anh mãi mãi yêu đời.
Mắt nhóng nhánh, Lẫm mấp môi vào miệng cốc bia rồi lại nhả ra, ỏn ẻn:
– Em không đồng ý anh nói bọn già anh. Anh còn trẻ, còn khỏe hơn cả Mại nhà em ấy chứ.
– Vậy thì anh xin cải chính!
– Em cám ơn anh nhiều. Nhưng thủ trưởng ơi, tiếng thế sự nghiệp bọn em cũng còn lắm đận gian nan lắm.
Tư Vân tay giơ ngang cốc bia, tay quệt mép, dằn:
– Vô hoạn nạn bất anh hùng, em có biết câu nói đó không? Ngừng lại một giây, nheo mắt ngắm người đàn bà đang căng mọng vì sung sướng, Tư Vân như thuận tay vuốt nhẹ bờ vai cô, ghé sát lại, hổn hển:, Vả lại , Mại lại có em phụ trợ. Lẫm, em có quý tướng vượng phu ích tử, khối người ao ước đó, em ơi. Đôi bên cứ liên tục kẻ tung người hứng như thế. Thoạt đầu là bàn chuyện công việc, rồi trở thành tán tỉnh nhau, ướm thử lòng nhau. Và cuối cùng, khi Tư Vân xin phép rời khỏi bàn tiệc đứng, vào toa lét để rửa mặt thì cô giáo vừa chỉ chỗ vừa mở cửa buồng và tuồn theo vào. Cửa khép, họ lập tức ôm ghì lấy nhau và thổn thức thổ lộ rằng từ lâu rồi đã mơ tưởng đến nhau, rồi đặt ngay ra các mật ước hẹn hò để trao tặng thân xác cho nhau.