Ngoài hiên, gió khẽ lay.
Mùi hương lại dâng lên, bắt đầu len lỏi nhẹ. Có lẽ, nó đã vương vào giấc ngủ người khác. Bất chợt, tiếng đàn từ đâu vọng lại. Lúc thì nhẹ nhàng như nước mạch ngầm, chầm chậm khơi gợi vết thương lòng của quá khứ, lúc lại vút cao như sóng trào, cuồn cuộn chực xô người ta vào miền ký ức cũ. Trần Xương mơ màng… những trận đánh sinh tử hiện ra. Rồi đột nhiên, trong con phủ rộng lớn, tướng quân uy nghi lẫm liệt, ông kiêu hãnh cưỡi ngựa vào trước bao tướng sĩ đang cúi đầu tung hô. Tướng quân lướt nhanh qua Trần Xương. Theo thói quen, anh thốt lên, ca ca và tướng quân không hề ngoái đầu. Bao nhiêu ẩn uất dồn nén, Trần Xương hét lên… sau đó anh mở mắt.
Trước mặt anh là tướng quân. Không có nhà. Chẳng có rừng hay quê cũ. Chỉ có hai người đứng đối diện nhau, giữa một khoảng tối mờ.
Huynh có biết, Trần Xương lên tiếng trước, ta đã theo huynh bao nhiêu năm không?
Tướng quân không đáp.
Ta chinh chiến cùng huynh. Lập công cùng huynh. Mang danh cùng huynh. thế mà trong mắt mọi người… ta chỉ là kẻ đi theo. Mùi hương len vào. Không rõ từ đâu.
Ta là con nuôi, Trần Xương nói chậm, cha mẹ huynh cưu mang ta giữa loạn binh. Ta sống là để trả ơn.
Tướng quân nhìn anh ngạc nhiên:
Ta chưa từng xem đệ là người ngoài.
Trần Xương bật cười:
Vâng! Họ chưa từng gọi tên ta, ngay cả trong giấc mơ.
Không khí trĩu xuống. Tướng quân khẽ động. Trần Xương đau đớn ôm đầu. Rồi anh nhìn thẳng vào tướng quân:
Hoàng Bích, nàng ấy… đã nhìn huynh từ ngày đầu ở kinh thành. Ta đứng đó. Ta thấy. Nhưng trái tim nàng chưa từng quay đầu.
Anh tiến lên một bước:
Vậy mà huynh… lại lạnh nhạt với nàng ấy suốt những năm đầu.
Giọng anh thấp xuống, run rẩy:
Ta đã từng hận huynh vì điều đó.
Ta sai, nhưng giờ, tướng quân thốt lên.
Giờ thì huynh yêu vợ mình? Trần Xương cắt lời.
Tướng quân nhìn thẳng vào Trần Xương, gằn từng giọng:
Đệ phải biết, giờ đây Hoàng Bích là vợ ta, là chị dâu của đệ đó!
Còn cô ca kĩ tài sắc ở Tây Hồ? Trần Xương cười mỉa mai, huynh nghĩ ta không biết chuyện huynh và Ngọc Xuân sao?
Tướng quân im lặng rất lâu:
Đó là lỗi của ta.
Một cơn mê, Trần Xương cười nhạt, hay là một lối thoát?
Tướng quân không biện minh. Ông ôm chặt ngực mình, giọng dứt khoát:
Trái tim ta… thuộc về Hoàng Bích.
Câu nói ấy rơi xuống như đá.
Còn ta thì sao? Trần Xương gằn giọng, ta thua ở đâu, ở đâu?
Khi ta quên được Hoàng Bích, bắt đầu yêu Ngọc Xuân kia, thì chính ngươi… ngươi lại một lần nữa làm đau đớn Ngọc Xuân, ngươi lại rời xa cô ấy. Tại sao những người con gái ta yêu đều bị ngươi làm tổn thương?
Chẳng phải cuối cùng Ngọc Xuân cũng đón nhận đệ sao, chẳng phải đệ không dám cho cô ấy một danh phận, phải chăng do cô ấy là ca kĩ?
Nếu đã chọn công danh, hà cớ gì đệ lại đau đớn vì cô ấy?
Ta không dám cưới Ngọc Xuân, Trần Xương nói, từng chữ bật ra đau đớn, không phải vì danh phận.
Anh nhìn thẳng vào tướng quân, tay đấm vào ngực mình, nói trong uất nghẹn:
Ta không có được người nối dõi! Ta không thể…
Trần Xương cười xa xăm, hai mắt long lên:
Ngươi còn nhớ… năm đó, vì cứu ngươi mà ta…
Ta thương ngươi, nhưng cũng hận ngươi… ta vừa muốn đứng cạnh, lại muốn kéo ngươi xuống.
Kiếm tuốt khỏi vỏ. Trần Xương lướt tới.
Tướng quân không tránh.
Máu phun ra. Trong khoảnh khắc Trần Xương nhớ lại, chính thân thể này từng che anh khỏi những lưỡi kiếm năm xưa, khi cả hai cùng chinh chiến ở Tây Hồ. Bất chợt, anh khựng lại. Kiếm chỉ xuyên qua vai. Đột nhiên, tướng quân bất ngờ nắm lấy tay anh, đẩy mạnh về phía người mình. Trần Xương hoảng loạn rút về. Lưỡi kiếm quét ngang. Ba ngón tay rơi xuống.
Ca ca!…
Mùi hương tan rã. Tiếng đàn im bặt. Trần Xương quỳ xuống. Máu thật! Nóng và tanh tưởi. Rồi như chợt bừng tỉnh, anh hốt hoảng, vội vàng băng bó vết thương cho ca ca mình. Một lúc sau, tướng quân rút tấm đồng trong người mình ra, đặt vào tay Trần Xương.
Tướng quân thở gấp. Máu thấm ướt lớp băng, nhưng giọng ông vẫn thấp và đều:
Ta đã mệt rồi!
Ông dừng lại, như để lấy hơi:
Trận cuối… ta từng nghĩ mình không về được. Nên viết sẵn thứ này.
Nếu ta không còn, đệ biết phải làm gì.
Trần Xương siết chặt tấm đồng:
Huynh…
Giờ thì khác rồi, tướng quân nói tiếp, ta không muốn chết ngoài chiến địa nữa, ta về quê.
Ông ngừng lại, một khoảng lặng ngắn:
Với Hoàng Bích. Chuyện ở kinh thành, tất cả còn lại giao cho đệ.
Đứa nhỏ… nhờ đệ…
Huynh! Trần Xương vội cắt lời, huynh nghỉ đi đã. Đừng nói nữa.
Và rồi họ lặng lẽ bên nhau như đã từng vào sinh ra tử trong những cuộc viễn chinh.
Khi trời sáng. Không còn căn nhà gỗ, cũng chẳng có ông lão và thiếu nữ, chỉ còn tiếng suối. Nước chảy đều, như thể đêm qua chưa từng có gì xảy ra. Bên bờ suối, một dải hoa trải dài. Sắc màu rực rỡ, hương tỏa ra rất dịu.
Trần Xương đứng rất lâu. Anh nhìn dải hoa ấy, ánh mắt lạnh dần:
Là do thứ này! Tối qua… chỉ vì Yêu hoa này.
Trần Xương tuốt gươm khỏi vỏ, anh quả quyết:
Chúng ta chặt sạch hay đốt đi, để không còn ai bị dẫn lạc nữa.
Tướng quân đưa tay ngăn lại. Bàn tay ấy thiếu ba ngón:
Không có Yêu hoa, chính là mùi hương của nó làm chúng ta ảo giác.
Hoa chỉ nở, tướng quân tiếp, giọng trầm, mệt, nhưng rất rõ, thứ khiến người ta lạc là những gì tự sinh trong lòng.
Ông nhìn dải hoa một lúc lâu, rồi nói tiếp, như tự hỏi chính mình:
Nếu chặt hoa đi mà lòng vẫn còn… vậy ai vô tội?
Gươm trong tay Trần Xương chậm rãi hạ xuống.
Họ rời đi. Trên đường quan cũ, gió lùa qua tay áo. Vết thương nơi bả vai tướng quân đã được băng lại. Máu không còn chảy, nhưng sẹo sẽ ở đó, suốt đời. Bàn tay cụt ngón giấu trong áo, mỗi bước đi đều nhắc ông nhớ. Trần Xương đi phía sau. Bước chân vẫn vững. Lưng vẫn thẳng, trong lòng có một khoảng trống không gì lấp được.
Có những vết thương khép miệng rất nhanh và để lại vết sẹo lớn.Tiếng suối dần xa. Nắng lên, hương hoa trở nên nồng ấm, ngọt ngào. Rồi mùi hương ấy theo gió, vương vào bất kì ai đi qua nơi này, như một lời mời lặng lẽ dành cho những kẻ chưa yên lòng.