Trước kia đây chỉ là một trạm xá nhỏ, những dãy nhà được dựng lên sau này giờ là bệnh viện trung tâm cấp huyện. Bà kể hồi đó chỗ này phát thuốc cho bệnh nhân HIV, lúc đó nhận thức người ta chưa hiểu rõ nên hà khắc lắm, kể cả trước cổng chỉ có mình bà bán xôi và một lão bán nước mia là dám tới đây cũng vì cái nghèo. “Kể ra cái nghèo nó cũng mang lại tình người hơn nha mày”, bà bán xôi đệm vào khi kể cho Du nghe tiểu sử bệnh viện. Bà nhận ra hai mẹ con Sao Ly những ngày đầu mới đến, Sao Ly luôn đeo những cái nón ngộ nghĩnh có hình thú một con côn trùng nào đó, còn mẹ cô thì ngược lại với định kiến về căn bệnh vào thời đó. Bà luôn tươm tất với bộ váy dài liền thân một màu có nhiều họa tiết hoa lá, bà thích đội nón vành vừa phải và những chiếc giày vải xinh xắn. Nhưng điều làm bà bán xôi nhớ nhất là hình xăm, dù cố đeo khăn choàng cổ và mặc váy cùng găng tay tỏ ra thanh lịch, nhưng luôn thấy những hình xăm nổi loại không ít khắp cơ thể mẹ Sao Ly. “Cứ như thế bà ta ăn mặc như vậy khi đi với con mình còn có một con người khác đáng sợ hơn thế”, bà bán xôi kể thêm cho Du về những thứ bà nhìn thấy về mẹ Sao Ly. Bà kể tiếp rằng những lần đến sau này, khi người mẹ ốm đi trông rõ, Sao Ly đều được gửi bảo vệ trông chừng bên ngoài vì hình như không muốn cho con bé chứng kiến hay nghe thấy gì đó.
“Hôm đó tao còn nhớ, bả mặc váy màu cốm sữa họa tiết mấy bông hoa huệ trắng, Sao Ly hình như giống con ong lắm. Vừa tới nơi bả gửi nó cho tao trông chừng, còn cho nhiều tiền lắm, mắt sâu và ốm thấy ớn luôn đó. Bả đi vô trong như thường lệ, nhưng tao lén nhìn qua hàng rào thì bả chỉ rảo rảo như người mất hồn ngoài hành lang bệnh viện thôi chứ không vào lấy thuốc. Lát sau đi ra, bả đứng ngay vạch cổng cả hai ba phút, chỉnh lại tóc rồi vuốt quần áo cho ngay, còn tha son nữa đó. Vậy đó, xong cái ra kêu con nhỏ đứng đợi xong đi đâu mất tiêu mẹ luôn hơn chục năm, coi chịu nổi hông ?!” – Bà bán xôi kể lại chuyện ngày cuối cùng Sao Ly gặp mẹ cho Du nghe như thế.
Du im lặng, không nói được lời nào, anh ta đứng dậy đi lại chỗ Sao Ly vừa rời đi ngồi, như thể anh muốn cảm nhận trọn vẹn hy vọng cùng nỗi đau nào đó của cô mà anh làm sao thấu hết. Du nghẹn lại không khóc được thành dòng, anh cảm nhận được gì đó nhưng bên trong anh sự thù hận không để nó chảy tràn ra, anh ta chẳng bao giờ muốn gặp lại gia đình mình. Cha mẹ anh bỏ rơi anh theo một cách khác, họ từ chối con người anh, coi anh như một loại người đồng bóng vứt đi. “Con yêu hoa và những thứ xinh xắn thì có gì mà sai”, anh gào lên như vậy trong những lần miệt thị của họ vì hình ảnh một đấng nam nhi con trai cả nào đó mà họ tự bịa đặt ra. Mà không phải, muôn vàn những thứ trừu tượng chẳng ai chịu nghĩ cho thấu đáo, ảo tưởng hoang đường dẫn đến những kết luận thời hợt nhưng lại bóp nghẹt không khí sống của con trẻ. Họ chịu áp lực, rồi đầy áp lực đó cho trẻ nhỏ, “Tao khổ thì mày cũng phải khổ, vì khổ là bản chất của sự sống”, có lẽ họ lại tiếp tục đổ lỗi sang cho đức Phật rồi bảo chúng tự đi mà chịu lấy không lối thoát như họ.
Nhớ về gia đình mình, à không, phải là những hình ảnh trồi lên sục sôi căm phẫn chứ Du nào muốn nhớ về chúng. Cha mẹ anh là cái kiểu chà đạp có tri thức, họ hằn học một cách hoa mỹ, chơi trò chơi ngôn từ tinh xảo cố gọt dũa anh thành ra một thằng đàn ông như họ tưởng tượng. Họ đốt mấy bộ quần áo hoa cỏ, vứt hết hoa trong phòng rồi mua cho anh một cái áo khoác jean nặng kịch so với cái thân ốm yếu của anh. Họ không bảo giờ nói ra, không bao giờ chửi vì họ là thượng đẳng, họ chỉ hành động vì họ biết thượng đẳng làm gì cũng đúng. Rồi một hôm, họ đem bán luôn con xe đạp martin màu hồng có cái giỏ cói phía trước anh đi dạo hái hoa mang về, kỷ vật cuối cùng của bà nội anh để lại. Chỉ vị cha anh bị mụ đối thủ cạnh tranh nào đó miệt thị chê bai, lòng tự tôn của một gã đàn ông thượng đẳng khiến lão ta vứt đi tất cả tình thương, sáng suốt và cả phận sự một người cha qua một chiếc xe đạp vô hại. Anh biết mình không còn vương vấn gì chốn này nữa, nhưng sự phẫn uất lại khiến anh khôn ranh hơn bao giờ hết, trở thành một con quỷ toan tính để trả lại đủ cho cha mẹ mình. Anh lên kế hoạch tẩu thoát cho mình.
Những kẻ sống có tiêu chuẩn thật ra rất dễ bị lừa, chỉ cần hiện hình đúng thứ họ muốn thấy, ngoan ngoãn nghe lời và khom lưng quỳ gối là họ sẽ nghĩ rằng đó là người cùng phe mình. Và đó chính xác là những gì anh làm. Du trờ thành người đàn ông như họ muốn, suốt năm cấp ba anh sống trong hai vỏ bọc ở nhà và bên ngoài, trở thành một kẻ khắc kỹ hai mặt đóng khung những quy tắc sinh tồn cụ thể. Khi ấy xin tiền họ thật dễ, xin cái gì họ cũng cho chứ nói gì đến là vài đồng tiêu vặt, họ dần tự hào dẫn anh đi những nơi sang trọng, giới thiệu cho đủ loại người tự coi mình cao cấp. Anh chẳng hứng thú với thế giới đó ngoài việc đúng là trong đó toàn những thứ xinh đẹp, nhưng anh giữ vững kế hoạch của mình, tích lũy nhiều tiền nhất cho một cuộc đời độc lập.
Vào một đêm quang mây đầy sao, khi có kết quả thi đại học và số tiền đạt mức kế hoạch, anh đốt cháy tất cả vỏ bọc theo nghĩa đen và tung cánh. Anh lôi tất cả quần áo đồ đạc họ mua cho anh ra ngoài sân, ăn mặc một bộ đồ anh yêu thích đã cất giấu từ lâu, Du lôi cái ghế salon đơn ra sân ngồi đó đợi họ dự tiệc trở về. Anh ngồi đó, đốt điếu thuốc mà thực ra anh chẳng biết hút, bật thật to bài “GO, JOHNNY GO!” của Chuck Berry và cứ thế tận hưởng sự đợi chờ. Cha mẹ anh về đến nhà, bước xuống xe họ hoang mang trước sân khấu anh bày ra trước mặt họ mà thực ra chúng đã ở đó hơn hai năm qua, chỉ là họ chẳng đủ bận tâm để nhận ra mà thôi. Mẹ anh la hét: “Con làm cái gì vậy, mày điên rồi sao, biết mấy cái này mắc tiền lắm không hả”, cha anh thì tóm cổ anh gầm gừ hoang dại: “Thằng khốn, mày định làm gì hả, không có tao mày chỉ là một đứa vô dụng”. Anh chẳng thèm hồi đáp, nhếch mép cười rồi một tay bấm nút garage một tay bật to bài nhạc của gã Chuck Mọng. Cửa gara từ từ mở ra, chiếc xe đạp màu hồng Du tìm mua lại khi nào không ai biết, đúng chiếc bà nội anh tặng. Anh nhảy điệu cà tọt của Chuck khiêu khích rồi đi vào trong nhảy tót lên xe đạp. Du đạp từ từ trong sự ngỡ ngàng của cha mẹ anh và vài người hàng xóm hóng chuyện, anh dừng lại ở đồng đồ đầy mua xăng dầu, vứt điếu thuốc lá trên tay vào đó. Đống đồ bùng cháy,anh vứt luôn cái loa đang chạy bản nhạc đầy thôi thúc, âm thanh ngông nghênh giải phóng ấy như có ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh. “Bùm” chẳng biết cái gì bên trong phát nổ, mọi người giật bắn mình té lăn ra đất, còn Du thì lao đi điên cuồng gáo thét trong nước mắt và cả tiếng cười.
Cảnh tượng lúc ấy rõ mồn một khi Du nằm trong phòng mình lúc về nhà sau câu chuyện nghe được trước cổng bệnh viên, nhưng sao thay cho sự khoái trá giải phóng khi ấy, giờ đây chỉ còn là băn khoăn và chút đau đớn nào đó không rõ hình hài. Sao Ly và anh đều bị bỏ rơi theo cách khác nhau, nhưng sao cô lại rộng lượng và vững vàng với đức tin một ngày gắn kết lại với mẹ mình. Suốt 10 năm qua anh thay đổi hay chỉ là một sự trốn chạy khỏi thứ mà anh không thể đối mặt. Những tổn thương dường như đã xóa nhòa hóa ra vẫn âm ĩ bên trong không sao lụi tắt như ánh lửa phẫn nộ kia, vết bỏng có thể chữa trị nhưng vết sẹo mãi ở đó. Anh muốn biết thêm về câu chuyện của Sao Ly, phần nào đó anh muốn biết xem có gì mình có thể học được để cõi lòng anh vẹn nguyên một lần nữa, hay đó là thứ anh phải chấp nhận như một cái giá cho sự tự do tạm bợ này bên trong.
Sáng hôm sau, Du mua cái bánh tiêu nhét ít xôi đậu đỏ vào cho Sao Ly và anh mỗi người một cái, lão chủ tiệm có chút ghen tị nhìn họ nhưng do bận rộn với việc đi gặp khách hàng nên gác lại chuyện đó. Anh để ý cứ mỗi lần cô đi vội vã, giờ thì biết là đi đợi mẹ, là cô lại sẽ nằm nghỉ trưa trên cái võng bên quầy vé số của ông mù ngày hôm sau. Họ vẫn làm việc bình thường, trêu đùa cà rỡn, anh tỏ ra chẳng có gì xảy ra, tính ra trò tỏ ra bình thường này là nghề cũ của anh còn gì.
– “Nhà anh giờ nhiều khăn choàng màu mè ba lá hẹ quá, Sao Ly thích không, xài dùm anh cái đi, chứ để chật tủ mà muốn mua cái mới lại thấy có lỗi” – Du mở lời khi đang cùng làm việc.
– “Lỗi gì ? Với ai ? Em có một cái còn xài được chưa đến nỗi nào” – Sao Ly cúi mặt nhìn mấy bông hoa vụn cắt nằm dưới sàn.
– “Tự thấy có lỗi với mình vì mua nhiều quá thôi” – Anh ta chưng hững trước câu hỏi đáp.
– “Anh cứ cất đi chỗ khác, đợi một thời gian tự nhiên quên bẳng đi là nhìn tụi nó như mới ấy mà, mua mới làm gì. Anh trưng ra hỏi sao nhìn hoài thấy nó cũ” – Sao Ly đáp.
– “Nhỏ này nó nói cà tưng mà nghe đúng ta ơi. Có khi không nhìn một thời gian lại thấy nó đẹp”.
– “Cũng chưa chắc đâu, có khi mình chờ đợi trong vô ích thì sao,, tức là thứ đó không còn kết nối với mình nữa, thì vứt đi như anh mua cái mới lại hay. Dấu đi lâu lâu lôi có khi chỉ là lấp liếm thôi. Ngoài ra, ngoại em nói, con nhộng phải đợi để thành bướm nhưng chưa kịp làm gì thì nó đã chết mất tiêu rồi thì thật vô ích. Đôi khi em không biết kiên nhẫn hay từ bỏ là tốt đâu anh” – Sao Ly nói khi nhìn xác chú bướm trang trí trên nhành hoa tươi.
– “Ngoài việc đợi ra thì con nhộng có làm được gì đâu, có muốn cũng không được, vậy có khi đó lại là việc duy nhất có thể làm đó mày” – Du vừa nói vừa xoa đầu cô gái trẻ, đưng lên quay đi để che đi đôi mắt đỏ hoe, anh chạy ra ngoài mua đồ ăn trưa cho ba người.
Như dự đoán, Sao Ly nằm nghỉ trưa trên võng và nghe nhạc cùng ông già mù bán vé số gần Chong Chóng, nhưng lần này Du chen ngang vào chốn yên bình sau ngày đợi chờ trong hy vọng dần cạn của cô gái trẻ. Anh mua cho cô và ông già hai hộp mì ý thịnh soạn, đơn giản ngoài tiền anh chẳng nghĩ mình có thể làm gì cho họ nên mua đồ ăn ngon và đắt tiền là thứ duy nhất anh có. Khi anh đứng đợi đồ ăn, anh tự nhiên cảm thấy nao lòng vì bản thân hiện giờ chẳng thể cho đi thứ gì ngoài tiền và vật chất, như một kẻ cạn linh hồn sống lẫn tâm hồn sáng tạo, anh do dự ngày một tăng về tất cả những thứ tưởng như ổn thỏa hiện thời trong đời mình.
– “Cuối tuần này cho anh lại nhà ngoại em coi côn trùng dí nha, anh đãi ăn ngon nữa” – Du vừa ăn vừa nói giọng nài nĩ.
– “Chắc được, ngoại em đi Tây Nguyên mai về rồi” – Sao Ly ăn từ tốn nuốt xong rồi hít thở mới trả lời, cô còn đệm thêm cho một câu: “Hồi nhỏ ngoại em dọa vừa ăn vừa nói hơi vô bùng làm mình bụng bự như con kiến mật Myrmecocystus nên em ám ảnh luôn tới giờ”.
– “Chưa thấy bụng bự mà anh sặc muốn chết rồi nè” – Anh ta cười to khi nghe cô nói.
– “Tính ra kiểu gì nghe lời ngoại cũng tốt, không bụng bự thì cũng sặc. Nhờ vậy mà em thấy ăn uống từ tốn có lợi, rồi làm gì cũng đợi tới nhịp kết thúc một việc rồi mình làm tiếp, chứ gấp gáp như ông chủ tiệm em thấy riếc rồi rối ren lắm” – Cô nói khi ăn xong một phần hai hộp mì Ý vì bảo nhiều quá để dành chiều ăn tiếp. Sao Ly cũng nhận ra mình nhỡ lời quên mất hai người bọn họ là tình nhân của nhau nên chữa cháy: “Chết, anh đừng mách ổng nha”.
– “Em nói đúng mà, riếc rồi anh có cảm giác áp lực lắm, cái gì cũng nhận rồi làm không kịp hạ tiêu chuẩn. Bản thân anh thấy mình không có tiến bộ gì cả trong nửa năm qua” – Du nghĩ về những gì Sao Ly nói.
– “Mà anh này, cảm giác gay là sao ? Em hổng hiểu thiệc chứ không ghẹo chọc nhen. Ví dụ bướm gynandromorphism chúng có hai phần bên trong mình. Em nghĩ nếu vậy mình cần người khác làm gì, kiểu bên trong mình đủ cả rồi thì đâu có cảm giác thiếu thốn. Mà ngoại em bảo, ai cũng có nam tính nữ tính trong người, vậy em thấy sao họ phải đi tìm một nửa làm gì hén. Tìm thì cũng được thôi, cũng vui nhưng đâu nhất thiết. Bay lượn như con bướm gynandromorphism hay bơi tung tăng như cá hề được mà” – Sao Ly lôi Du lên võng ngồi còn mình ngồi xếp bằng dưới đất nhìn lên, như muốn hỏi một vị vua về suy nghĩ của ông ta vậy.
– “Sao mày cứ phải làm nhứt đầu người ta với mấy cái tên Hy Lạp chi vậy. Mà anh nói thiệc, ngay trong giới LGBT họ cũng chia ra tùm lum riếc rồi anh cũng hết đọc nổi tin trong đó luôn, mọi thứ dần đi qua xa rồi. Hồi đầu lứa tụi anh chỉ như bảo vệ nhau khỏi kỳ thị, giờ thành ra chia bè kết phái, mà thôi anh cũng không còn quan tâm nữa. Em nói thì anh nhớ lại cảm giác những ngày đầu lúc nhỏ kể em nghe nha” – Du thấy thoải mái khi nói chuyện với một người tưng tửng như Sao Ly, như thể đối với cô mọi thứ chỉ trôi nổi xinh đẹp, cô muốn tìm hiểu thêm về thế giới chứ không muốn níu giữ chúng, có lẽ trừ một hình bóng đã dần quên mặt.
Du kể khi còn bé anh đơn giản là một cậu bé ôn hòa, thích mấy thứ nhỏ xinh, màu sắc sặc sỡ chứ như bao đứa trẻ khác không có nghĩ nhiều về giới tính, chung quy con nít chơi dí nhau nó nào phân biệt. Nhưng dần dần anh bị chọc ghẹo, cả cha mẹ anh cũng cười cợt dù chẳng mấy khi họ thật sự ở nhà vì lo lao đi kiếm tiền. Anh dần bị những thứ ấy đi vào đầu, anh thắc mắc sao mình lại khác họ như vậy, nhưng anh cũng thấy kỳ lạ vì một số đứa con trai nó cũng có mấy món đồ nhiều màu, chỉ là với anh thì nhiều hơn họ một vài món mà thành ra quái lạ sao ? Thời của anh mọi thứ không đến nổi căng thẳng lắm, cũng chỉ chọc ghẹo rồi thôi nên anh vẫn cứ sống như vậy rồi quen. Đến cấp hai thì anh sống cùng bà nội vì công ty cha mẹ anh phất lên nên họ cũng phất cuộc đời anh qua một bên cho nội. Bà là người hiền dịu, nữ công giai chánh đúng nghĩa, Du thích ở cùng bà rồi học đủ thứ tay nghề mà đến giờ anh vẫn tự hào về bà mình khi kể lại. Anh học cắm hoa cũng từ bà cùng nấu ăn, may vá, lúc ấy anh thấy mình vẫn không có thay đổi gì. Ngoài những kỹ năng trên, anh cũng thừa hưởng cách ăn nói nhẹ nhàng của bà, thứ anh bảo anh đã làm mất vì cơn giận sau khi anh bỏ nhà đi mất.
Ngày càng có nhiều bàn tán, trêu chọc rồi bĩu môi từ người xung quanh, nhưng nhọc nhằng nhất vẫn tự cha mẹ anh. Du giống như một kẻ khỏe mạnh nhưng bị một đám xung quanh đọc thần chú liên tục nên dần hoài nghi về sức khỏe của mình, anh tìm hiểu thử về mấy thuật ngữ mà họ hay đùa ghẹo anh. Dần dần, tâm trí anh như bị thôi miên, giống anh chưa hẳn đã mê bạn trai hơn mà chỉ vì người ta nói nên anh cũng thử nhìn mấy bạn trai đẹp, nó cứ tích lũy dần cho đến khi những rung động duc tính tuổi dậy thì đến một cách mãnh liệt hơn. Anh tham gia mấy câu lạc bộ nhiều nữ vì kỹ năng của mình học được từ bà mình, họ thì lại có suy nghĩ rằng anh mê trai thôi nên cũng dần thân thiết kiểu bạn gái với nhau, sự thân thiết này tiếp tục ru ngủ anh rằng mình tương đồng với họ ở một mức nào đó. Một cậu trai trẻ chưa định hình được thế giới bên trong bị một loạt ong ong vo ve từ xã hội chui vào đầu, không chắc họ đúng hay sai nhưng nó dần như thuyết phục anh ngày càng mạnh, “Mình là gay !”. Mọi thứ cứ thế diễn ra trên nền tảng cũ, những bồi đắp xã hội, ngoài ra các phong trào hồi đầu cũng khích lệ khiến anh thấy thoải mái hơn vì dù sao anh cũng chẳng bệnh hoạn gì. Cứ thế anh chấp nhận con người mình của hiện tại.
– “Ủa mà đâu phải đàn ông nào anh cũng thích mà phụ nữ hổng lẽ anh hông quý mến nổi ai sao ?” – Sao Ly băn khoăn.
– “Nhớ ví dụ hai con chuồn chuồn bữa mày nói không ? Anh về cũng suy nghĩ dữ lắm đó. Đúng là hầu như mọi người bị ám ảnh bởi dục tính nhiều hơn. Chứ đâu phải bọn anh mê búp bê hoa hòe hết đâu, cũng có mê mô tô hầm hố này nọ, rồi cũng thích mấy người đàn bà thú vị hay nói chuyện được với mình. Suy cho cùng chả ai có vấn đề gì cả” – Du nói.
– “Phải rồi, chứ giả sử anh nói chuyện hạp với em, đi chơi vui vẻ, hiểu nhau có nhiều sở thích chung thì hổng lẽ mình hổng yêu nhau được phải không. Yêu nhau liên quan gì tình dục đâu” – Sao Ly nói.
– “Mày điên thiệc chứ, nhưng nghĩ lại thì phải rồi, giờ có nhiều cách để tự thỏa mãn mà an toàn rồi nên bản thân anh thấy cũng chả phải cái gì ghê lắm. Chủ yếu bảo vệ mấy bạn bị kỳ thị, phân biệt đối xử thậm tệ quá thôi” – Du chỉ ngón trỏ vào thái dương của Sao Ly đẩy cô bật gọng.
– “Em thấy đừng có thái quá, giữ kẻ một chút khi vô đám đông, chứ cái kiểu nhố nhăng như kiểu khoe ta đây là đồng tính thì hỏi sao không bị người ta ghét. Em nói anh chứ, mấy con mẹ điệu chảy nước cũng làm người ta ngán, rồi mấy ông nhìn nam tính quá hầm hố em cũng sợ mà. Vừa vừa phải phải, biết chỗ nào riêng tư công cộng khác nhau, đừng hở ra là thể hiện bản lĩnh cái tôi gì gì đó là em thấy ok chơi chung khỏe re hà. Ngoại em nói nhiều loài côn trùng sinh tồn từ thời tiền sử tới giờ này trong khi biết bao nhiêu loài to dữ đẹp gì đó chết mất dép hết rồi, vì tụi nó lặng lẽ hòa vào môi trường sống. Như Bướm Kallima inachus anh search thử đi nhìn đã lắm” – Sao Ly tựa đầu vào một bên võng khi vẫn ngồi dưới đất.
– “Em làm anh hứng thú với bà ngoại em còn hơn em nữa đó, à không chính xác là với tụi côn trùng, nghe đã ghê, để anh search coi” – Du véo má kéo mỏ Sao Ly rồi cầm điện thoại tìm.
– “Thôi nha, ngoại là của em, đừng hòng. Mà nãy anh nói sống với nội anh rồi sao bỏ nhà đi. Chết lỡ miệng nữa rồi, anh không kể thôi” – Cô đang thoải mái nên lại mau miệng nữa.
Thật ra, Du cũng muốn kể câu chuyện của mình cho Sao Ly nghe vì những trăn trở của bản thân đêm hôm trước. Anh đứng lên mở chai nước suối cho ông già mù vẫn lặng thinh bán vé số nghe họ chuyện trò nãy giờ, Sao Ly thì dẹp rác nhựa từ bữa ăn rồi hai người ngồi tựa vào gốc cây, trong cái nắng lưa thưa qua tán lá có chú chuồn chuồn đang một mình đậu trên vai Sao Ly. Du kể cho cô nghe một cách chậm rãi về cuộc đào thoát mà anh gọi là The Shawshank Redemption của đời mình, giọng anh trầm lại, dịu dàng hơn, như con người lúc ở cùng bà nội anh quay về giữa trưa cùng một cô gái kỳ lạ. Có lúc nghẹn ngào có lúc dữ dội, nhưng bao trùm là cả một không khí trầm mặc của cái bóng quá khứ ôm lấy những mãnh đời nổi trôi cắt vào nhau. Họ không sinh ra để tranh cãi hay ủng hộ nhau, họ hiện tồn như những sự nhắc nhở dành cho nhau trên những đoạn đường không nguyên vẹn. Sao Ly làm anh nghĩ lại về chuyện mình chỉ đang ngó lơ vết thương âm ĩ, rồi có thể một ngày thành ra ung thư vô phương cứu chữa, cô lại cảm thấy mình như đang hão huyền không bức ra khỏi hy vọng mơ hồ do chính mình vẽ ra. Kể xong, họ không nói thêm gì mà chỉ ngồi đó nhìn ra dòng người ngược xuôi, lúc đó ông già mù không biết vô tình hay cố ý mà bật bài “Đời” do Út Trà Ôn hát. Họ để lại cho ông già mù một bó hoa tươi thay vì một bông hoa như Sao Ly vẫn làm mọi khi.