GIAO LỘ LỰA CHỌN


Tiếng bước chân gấp gáp rộ lên dưới những tán lá. Nhóm đội viên vừa chạy vừa nép sát vào các thân cây lớn. Dừng lại nơi giao lộ rừng – một bên dẫn ra hướng suối, một bên về hướng cửa hang cũ, lối còn lại về lán tạm.

Linh chống hai tay xuống gối, thở hổn hển, quay mặt nhìn lại:

– Không thể tiếp tục chạy cùng nhau. Bọn chúng quá gần… Chúng ta phải tách nhóm, mới có cơ hội thoát.

Lan lắc đầu, ngăn lại:

– Đừng! Tách ra là nguy hiểm gấp đôi. Nếu một nhóm bị bắt, không ai biết nhóm kia còn sống hay không. Sắp tới bìa rừng rồi, cố thêm một chút nữa thôi.

– Không ổn đâu. Trời sắp tối rồi, có ra được đến bìa rừng nhưng không kịp tìm đường về hoặc không có ai giúp đỡ, chúng vẫn đuổi tới và bắt cả nhóm lại mất.

Hương đứng giữa, một dòng suy nghĩ lóe lên:

– Lan… Linh nói đúng. Nếu tất cả bị bắt lại hết, thì bao công sức đào thoát và trốn chạy của chúng mình sẽ bị lãng phí hết. Chỉ cần có người thoát ra khỏi rừng, rồi có thể báo công an hoặc gọi người lớn tới cứu các bạn còn lại. Nhưng tách hai nhóm không đủ. Mình đề nghị chúng ta chia ba nhóm!

Thời gian không còn nhiều. Không khí căng thẳng dồn lên. Mọi ánh nhìn đổ dồn về Hương. Hương nhìn từng bạn, dứt khoát:

– Mình với Mai đi về hướng suối, đánh lừa và lôi kéo bọn chúng đi theo vết máu. Vy và Hà sẽ nấp lại ở đây, theo dõi động tĩnh của bọn chúng từ xa. Nếu chúng mình chẳng may bị bắt, hai bạn đợi thời cơ giải cứu. Lan và Linh đi hướng ngược lại – về lán tạm rồi men theo lối mòn ra ngoài, tìm công an.

Mai nhìn bàn tay vẫn chảy máu qua lớp băng sơ cứu, kiên quyết:

– Để mình đánh lạc hướng bọn chúng. Vết máu của mình chắc chắn sẽ khiến chúng chú ý. Cả nhóm đi hướng khác.

Vy sững người:

– Mai, bạn bị thương rồi! Một mình sao được?

– Nếu không ai thu hút bọn chúng, tất cả đều bị bắt lại. Mình không sao. Chỉ cần có ai đó ra được khỏi rừng…

Mai nắm tay Vy, nói nhỏ nhẹ như trấn an. Vy nhìn bạn thật lâu, cắn môi không đành lòng, rồi gật đầu quả quyết:

– Mình vẫn sẽ không để bạn đi một mình. Hương, để mình đi với Mai, bạn mới khoẻ lại một chút, chưa chạy xa được đâu. Mình còn sức, còn chạy được.

Hà trầm ngâm, thầm lặng tháo một vật khỏi cổ chân trái – vẫn là đoạn nứa sắc:

– Vy, giấu cái này trong giày, cẩn thận cạnh sắc. Nếu bị trói, cố gắng dùng nó cắt dây. Nhớ giấu kín.

Vy gật đầu, nhanh chóng nhét que nứa vào phần đệm giày. Đến lượt Lan đề nghị:

– Linh, để mình đi một mình. Bạn ở lại hỗ trợ nhóm. Chân mình đỡ rồi.

Linh lắc đầu, lo lắng:

– Không. Bạn bị thương mà cố đi một mình sẽ chậm lại. Để mình đi cùng. Chúng ta phải ra được ngoài rừng.

Hà và Hương bắt đầu lặng lẽ thu thập mấy viên đá cuội trắng nhỏ, đánh dấu bằng cách xếp thành hình mũi tên sát mép đường – không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu đó là dấu hiệu định vị cho nhóm quay lại.

– Các bạn nhìn nhé. Mình sẽ để lại ký hiệu bằng cành khô và đá nhỏ trên đường – đánh dấu hướng di chuyển. Nếu thấy ba viên đá sát nhau, là hướng tụi mình đang theo dõi bọn chúng, hoặc đang giải cứu Mai và Vy.

Mọi sự phân chia đã xong. Cả nhóm gật đầu, như một sự đồng thuận tuyệt đối. Các bạn nhanh chóng chia mẩu bánh khô còn sót lại để hồi lại chút sức lực. Hà đưa lại que nứa sắc cho Vy phòng thân. Linh rút khăn quàng đỏ ra, xé đôi đưa cho Hương và Mai – một tín vật nhận dạng trong trường hợp lạc nhau. Lan nhặt một cành cây dài làm gậy chống. Cả nhóm ôm nhau một lát, rất nhanh, trong im lặng, gật đầu, chớp mắt hẹn lúc tái ngộ.

Vy nhìn quanh, thì thầm:

– Dù chia ra, tụi mình vẫn là một đội.

Lan nhìn Mai, nhắn nhủ:

– Các bạn cẩn trọng nhé. Gặp lại ở lán. Hoặc ngoài bìa rừng. Nhất định phải sống.

Linh ôm vai từng bạn, trấn an:

– Chúng mình sẽ ráng quay lại ngay. Các bạn đợi chút nhé, không lâu đâu.

Cả nhóm nắm tay nhau lần cuối trong im lặng, trao cho nhau niềm tin và hy vọng qua những ánh mắt. Không cần nói thêm lời nào.

Mai và Vy rẽ nhanh về hướng bờ suối. Mai vẫn cố làm rơi vài giọt máu nhỏ, dắt theo Vy. Cả hai chạy xuyên rừng với bước chân chắc chắn.

Lan và Linh men theo lối rừng về phía lán tạm, sau đó ngược lên mô đất cao, hướng ra phía bìa rừng. Lan chống gậy, ráng bước nhanh, dẫn đường bằng trí nhớ cực tốt, Linh theo sát dìu đỡ bạn đi mau. Họ băng qua gốc cây đổ và vùng bụi cỏ.

Hà và Hương trườn vào một bụi cây dày, nấp sát đất. Cả hai nhặt sẵn đá và gậy dài để tự vệ. Hà thì thầm:

– Nếu tụi mình thấy Mai và Vy bị bắt… phải ra tay thật nhanh.

Trong rừng, tên Đại Ca và ba đàn em bắt đầu thấy vệt máu mới trên lá cây. Tên mặt sẹo nở nụ cười nham hiểm:

– Rẽ trái! Tụi nó đang hướng ra suối rồi! Đúng là đồ con nít – tưởng trốn được chắc? Ra đó là vào chân tường.

Tên Đại Ca vung gậy:

– Bắt cho đủ! Đứa nào bắt được con nhỏ đổ máu đó, tao thưởng lớn!

Bọn chúng rẽ sang lối suối – đúng hướng Mai và Vy vừa chạy. Trong bụi rậm, ở một góc khác, Hương và Hà nghe rõ từng lời đe doạ, vẫn lặng lẽ theo sau, bắt đầu chiến dịch lén theo dõi và chuẩn bị ứng cứu.

Tiếng động vang lên phía sau Mai và Vy. Đám bắt cóc xuất hiện trên dốc cao, phóng tầm mắt quan sát xung quanh. Tên răng vẩu cười khẩy, hàm răng lúc nào cũng đi trước khuôn mặt:

– Đây rồi! Con nhỏ rớm máu vẫn chưa học được bài học!

Mai và Vy dù biết bọn săn đuổi sắp tới nhưng vẫn chạy, bất chấp mệt mỏi. Ra đến bờ suối thì bọn chúng đuổi tới, hết đường chạy, cả hai quay đầu nhìn nhau, rồi không do dự, lao thẳng xuống suối, lạnh buốt. Suối chỉ ngập tới đầu gối nhưng nước chảy xiết, nhìn rõ từng vân nước dội đi. Vy nghẹn trong làn nước:

– Chúng mình làm được, Mai! Cố lên!

Bọn bắt cóc hò hét, đám đàn em lao xuống suối đuổi theo, sau vài phút đã bắt kịp. Chúng lôi cả hai bạn lên bờ – toàn thân ướt sũng, nước nhỏ tong tong, cả người run cầm cập. Cả hai đổ xuống, ôm chặt lấy nhau, vừa để tìm chút hơi ấm, vừa che chở cho nhau trước cơn thịnh nộ của bọn bắt cóc sắp giáng xuống.

Tên Đại Ca nghiến răng ken két:

– Dám lừa bọn tao! Dám chạy trốn này!

Hai câu gằn, hai cái tát, in hằn vào má hai bạn. Tên râu quai nón túm lấy hai tay Mai, lật tung phần tay áo, quát:

– Giấu cái gì trong này? Tưởng qua mặt được tao à!

Tên mặt sẹo lục soát kỹ áo của cả hai:

– Chẳng có gì ngoài băng. Cẩn thận con nhỏ này, nó ranh lắm!

Tên răng vẩu gay gắt, nhưng cũng run cầm cập:

– Lũ ngu, suối vừa lạnh vừa xiết, lao xuống tự sát à?

Chúng lôi Mai và Vy đứng dậy, định bụng quay về lán tạm sẽ tìm cách đe doạ và tra khảo tung tích nhóm còn lại. Trong lúc bọn chúng đang lúi húi cột cổ tay hai bạn ra sau lưng, không biết đã là lần thứ bao nhiêu, thì cả hai liếc mắt sang một bụi cỏ chạc ba gần đó, nhìn thấy loáng thoáng ba viên đá trắng xếp thành hình mũi tên trên nền đất. Hai cô đội viên thoáng nở một nụ cười rất nhẹ, và dù còn run rẩy vì ngấm lạnh, vẫn vững bước hướng về chỗ lán tạm.

Từ một bụi cây gần đó, Hà lặng lẽ siết chặt tay, định lao ra. Hà rít lên khe khẽ:

– Mình phải giúp họ! Chúng đông, nhưng mình vẫn có thể…

Hương ghì tay Hà lại, nói nhỏ:

– Không được! Nếu bạn bị bắt, cả đội mất hết hy vọng. Chúng ta chưa có thời cơ. Chịu khó đợi một chút!

Hà run lên vì tức giận, môi mím chặt, ánh mắt căng như dây đàn, nhưng gật đầu. Cả hai lùi lại, tiếp tục theo dõi từ xa, ẩn mình giữa đêm rừng. Dường như họ biết chuyện gì đang chờ đón hai bạn mình.