Giấc mơ kì lạ


  Tác giả: A Chill Capybara 

HEROES LEGEND

HUYỀN THOẠI VỀ CÁC ANH HÙNG

Chương 1: 

Đêm đã về khuya. Ánh trăng lạnh lẽo treo trên bầu trời đỏ như máu, thiếu niên bất chợt bừng tỉnh. Hắn nhận thấy mình đang nằm giữa một bãi đất trống rộng lớn, cỏ cây mọc um tùm. Xung quanh hắn la liệt xác người ngựa, tử trạng vô cùng thê thảm. Bọn họ đều mặc trang phục như những binh lính Nhật thời xưa, trên tay vẫn còn cầm giáo mác, đao kiếm, cung tên. Có kẻ bị đứt tay, đứt chân, có kẻ thủng bụng, ruột xổ ra đầy đất. Mùi máu tanh bốc lên nồng nặc. Người thiếu nhiên bất chợt nhận ra mình cũng đang bị thương nặng. Một mũi tên đang găm vào bụng hắn, máu chảy xối xả. Hai mắt hắn đang mờ dần đi. Trong khoảnh khắc mơ hồ đó, hắn nhìn thấy bóng dáng một người thiếu nữ đang từ từ bước tới bên cạnh hắn. Đó là một cô gái nhan sắc tuyệt trần, nàng có đôi tai cáo nhô lên trên mái tóc trắng bồng bềnh, mang một vẻ đẹp mong manh huyền bí đến nao lòng. Dưới ánh trăng, bóng dáng người thiếu nữ xinh đẹp ấy đổ dài trên mặt đất, tiến bước về phía hắn. Nàng quỳ xuống, chậm rãi, nhẹ nhàng nâng nửa người hắn lên, để đầu hắn gác lên đùi nàng. Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng lúc này đã ướt đẫm lệ. Người thiếu nữ cố nói gì đó nhưng hắn lúc này chỉ còn nghe được những âm thanh rời rạc, ngắt quãng, hòa lẫn trong tiếng khóc nấc nghẹn:

– Em xin lỗi… Giá như em có thể kiềm chế bản thân thì đã không để xảy ra cớ sự này…

– Em nhất định sẽ không để anh rơi vào tay bọn chúng…

– Tạm biệt, em tin rằng rồi sẽ có một ngày chúng ta được gặp lại nhau…

Người thiếu nữ xinh đẹp ấy bất chợt ôm chầm lấy hắn. Nhưng hắn lại không thể cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ cơ thể thiếu nữ nữa.Thân xác hắn đang lạnh đi, dần dần mất đi tri giác. Cơ thể hắn bỗng dưng co rút lại, tay chân cứng đờ, làn da toàn thân cũng chuyển thành một màu xám ngắt. Hắn nhận ra mình đang từ từ biến thành một bức tượng đá.

– Á A A A A A…

Người thiếu niên mở to hai mắt, ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán. Miệng hắn vẫn đang không ngừng gào thét. Bỗng hắn nhận ra mình không phải đang nằm giữa bãi đất la liệt xác người kia nữa đang nằm trên chiếc giường ngủ thân quen của hắn. Bên ngoài khung cửa sổ bầu trời đang dần hửng sáng. Bầy chim sẻ râm ran hót líu lo báo hiệu một ngày mới đã đến. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt vẫn còn đang ngái ngủ của thiếu niên khiến hắn phải nheo nheo mắt. Hắn bất giác thở phào nhẹ nhõm, hóa ra vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao. Nhưng không hiểu sao giấc mơ ấy lại quá đỗi chân thật như vậy? Cái cảm giác tay chân bị hóa đá mất đi tri giác khiến hắn nghĩ lại mà vẫn còn thấy rùng mình hoảng sợ. Ngồi trên giường bần thần mất một lúc lâu thì tâm trí cũng dần dần quay trở lại với hắn.

Phải rồi, tên hắn là Trần Minh, năm nay mười sáu tuổi, là người Việt Nam, học sinh lớp mười một trường Trung học phổ thông Thuận Vinh. Gia đình hắn có bốn người. Cha mẹ và em gái hắn hiện đang sống dưới quê, hắn một mình lên thủ đô Hà Nội thuê một căn hộ chung cư để sinh sống và học tập. Cha mẹ hắn là những người nông dân thật thà chất phác, cả đời lam lũ khổ cực bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Họ tin rằng chỉ có lên thủ đô hắn mới có thể theo học ở những ngôi trường tốt, đặng sau này ra trường có được công ăn việc làm ổn định. Vậy nên khi hắn lên cấp 3, cha mẹ hắn đã đem số tiền dành dụm được trong nhiều năm để đưa hắn lên Hà Nội, thuê cho hắn một căn hộ gần trường để học hành cho tiện. Chỉ tiếc rằng tư chất hắn bình thường, lại mắc cái bệnh ham chơi game, thành ra kết quả học tập có phần bết bát. Điều này khiến cha mẹ hắn không khỏi phiền lòng, nhiều lần gọi điện la mắng hắn. Đôi lúc hắn cũng tự hứa với lòng mình phải cố gắng học hành để làm vừa lòng cha mẹ, tuy nhiên lời hứa gió bay, dần dần hắn lại chứng nào tật nấy.

Ngồi ngơ ngẩn xuất thần mất một lúc lâu thì Trần Minh mới giật mình nhớ ra hôm nay đã là sáng thứ Hai đầu tuần. Hắn vội vàng liếc nhìn chiếc đồng hồ cũ kĩ đang đeo trên cổ tay trái. May mà giờ mới hơn sáu giờ sáng, vẫn còn chưa đến giờ đi học. Hắn liền uể oải bò ra khỏi giường, dợm bước tiến vào nhà vệ sinh. Vừa đánh răng hắn vừa dõi ánh mắt lờ đờ ngái ngủ về phía tấm gương trước mặt. Hình ảnh phản chiếu trong gương là của một cậu thanh niên với dáng người gầy gò, cao tầm mét bảy với mái tóc đen rối bù, với một nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái. Gương mặt hắn tuy không quá đẹp trai nhưng cũng có thể nói là ưa nhìn. Trên cổ hắn đeo lủng lẳng một viên ngọc bội nhỏ màu đen có hình dấu phẩy. Hắn không biết đây là loại ngọc gì, chỉ biết rằng đó là món quà mẹ hắn đã tặng hắn từ hồi còn bé tí. Hắn vẫn luôn đeo trên cổ không rời. Bước ra khỏi nhà vệ sinh hắn liền bước vô nhà bếp, chuẩn bị một bữa sáng đơn giản với hai lát bánh mì và một quả trứng ốp la. Vừa ăn sáng hắn vừa với tay lấy điều khiển bật tivi xem chương trình bản tin buổi sáng. Đây đã là thói quen hàng ngày của hắn trước giờ đi học. Màn hình tivi bật sáng, một nữ MC trẻ trung xinh đẹp xuất hiện trên màn hình, giọng nói của cô trong trẻo vang lên: “ Sau đây là bản tin buổi sáng. Vào hồi 8h tối hôm qua tại ngân hàng Hải Hà Bank chi nhánh Hà Nội đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng vô cùng táo tợn. Ba kẻ bịt mặt có vũ trang đã xông vào ngân hàng đe dọa nhân viên giao dịch và cướp đi 3 tỷ đồng tiền mặt. Trước khi bỏ trốn các đối tượng đã nổ súng bắn trọng thương một nam bảo vệ ngân hàng. Hiện công an đang ráo riết truy tìm ba đối tượng gây án…”. 

Trần Minh một tay chống cằm, tay kia vừa quẳng nốt miếng bánh mì đang ăn dở vào trong miệng vừa thở dài ngán ngẩm nói: “Chậc chậc, thật là táo tợn, không biết mấy tên cướp này ở đâu ra lại manh động như vậy, mà bọn chúng kiếm ở đâu ra lắm súng ống thế nhỉ? Mấy chú công an còn chưa tóm được chúng ngày nào thì xã hội còn gặp nguy hiểm ngày đấy”. Rồi hắn nhắm mắt mơ màng, ước gì mình có được sức mạnh siêu nhiên như các siêu anh hùng trong phim ảnh hay trong game, hắn sẽ gô cổ hết đám tội phạm này lại để giao nộp cho công an trước con mắt thán phục của người dân, lúc ấy thì thật là oai phong biết bao. Hắn mơ màng tưởng tượng rồi bật cười vì suy nghĩ trẻ con của mình. Đây là thế giới thực và hắn chỉ là một cậu học sinh cấp ba gầy gò, sức trói gà không chặt, làm sao mà đối đầu với ba gã tội phạm to cao súng ống đầy mình được cơ chứ? Vẫn nên bỏ suy nghĩ ấy đi thì hơn. Hắn liếc nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ đi học, liền vội vàng tắt tivi, vớ lấy cặp sách rồi lao ra khỏi nhà.

Trường cấp ba nơi Trần Minh đang theo học cách nơi thuê trọ của hắn cũng không xa lắm, chỉ khoảng hơn hai mươi phút đi bộ. Hắn đang thong dong đi trên con đường quen thuộc thì từ đằng sau có một bàn tay đập mạnh lên vai hắn khiến hắn phải ngoái đầu nhìn lại. Người vừa đập hắn là Minh Đức, thằng bạn thân chí cốt đã chơi với hắn từ hồi còn cấp hai, cũng cùng lên Hà Nội theo học cùng trường với hắn. Không như Trần Minh phải đi thuê trọ, Đức hiện đang ở nhờ nhà một người bà con trên Hà Nội nên cũng tiết kiệm được kha khá chi phí. Cậu bạn Minh Đức lùn hơn hắn một cái đầu, tóc đen bóng cắt húi cua, dáng người hơi mập. Trên mũi đeo một đôi mắt kính dày cộp, khuôn mặt lấm tấm tàn nhang. Đức cười tủm tỉm nhìn hắn:

– Ái chà chà thánh ngủ nướng của chúng ta hôm nay đi học sớm dữ vậy? Khéo tí nữa trời đổ cơn mưa giông mất.

– Hì hì, tớ cũng muốn thế đâu, chẳng qua sáng nay gặp phải ác mộng nên dậy sớm, thế là ăn sáng rồi đi học luôn.

– Ác mộng gì thế, cậu mơ thấy mình tè dầm đúng không?

– Vớ va vớ vẩn, tớ mơ thấy… mà mơ thấy gì ấy nhỉ? Tự dưng tớ quên mất tiêu rồi.

– Không nhớ à? Vậy thôi quên đi không nói nữa. À mà cậu biết không, game Heroes Legend sắp ra tướng mới rồi đấy, đã chuẩn bị đủ tiền để mua chưa?

– Sao lại không biết chứ? Nghe bảo tướng sắp ra là một nữ hồ ly rất xinh đẹp, nhìn phát là mê luôn. Nên tớ đã chuẩn bị tiền nong đầy đủ rồi đây, đợi ra mắt là rước nàng về dinh thôi, hi hi. 

Đây rồi, chủ đề nói chuyện yêu thích của hai đứa nó. Hắn và Đức đều có chung một niềm đam mê. Đó là cùng chơi tựa game MOBA đang cực kỳ nổi tiếng có tên là Heroes Legend. Đây là một tựa game đấu trường trực tuyến nhiều người chơi. Hai bên chia làm hai đội, mỗi đội có năm người, cùng thi đấu trên một bản đồ rộng lớn. Mục tiêu là hạ gục đối thủ để tiến về phá hủy nhà chính của đối phương phía đầu bên kia của bản đồ để giành chiến thắng. Trải qua hơn mười năm tồn tại, Heroes Legend đã trở thành tựa game nổi tiếng nhất trên toàn thế giới với hàng trăm triệu người chơi, mỗi năm tổ chức giải đấu lớn nhỏ nhiều vô số kể. Cho đến hiện tại game đã ra mắt được 198 vị tướng. Mỗi vị tướng lại mang một ngoại hình riêng, một câu chuyện riêng, cùng với đó là một bộ chiêu thức gồm năm kĩ năng độc đáo gồm bốn kĩ năng chủ động cùng một kĩ năng bị động, không tướng nào giống với tướng nào làm cho tựa game này trở thành một bức tranh đầy màu sắc. Chỉ mấy ngày nữa là vị tướng thứ 199 của game sẽ chính thức ra mắt. Nghe nói là một nữ tướng hồ ly tinh rất xinh đẹp làm Trần Minh không khỏi mong ngóng, hồi hộp. Hắn đã phải vất vả đi làm thu ngân tại một siêu thị mini vào buổi tối để có thêm chi phí sinh hoạt cũng như một khoản tiền nho nhỏ để phục vụ cho sở thích cá nhân. Cha mẹ hắn làm ruộng ở quê cũng không dư dả gì nhiều. Khoản tiền gửi mỗi tháng cho hắn chỉ vừa đủ đóng tiền học phí. Còn tiền chi tiêu sinh hoạt hàng ngày hắn phải tự lo liệu. 

Trần Minh và Đức lúc này vừa đi trên đường vừa mải mê nói chuyện rôm rả. Hai bạn trẻ không để ý sau lưng hai đứa tầm chục bước, một bóng đen cao lớn đang từ từ lặng lẽ đi phía sau, lắng nghe cuộc trò chuyện của họ không sót câu nào. Khi nghe đến đoạn Trần Minh để dành giụm được một khoản tiền thì bóng đen đó mới cười lạnh, xoay người bước đi theo một hướng khác. Mải buôn dưa lê một hồi, hai đứa đã đến trước cổng trường Thuận Vinh lúc nào không hay, liền sóng vai nhau đi vào lớp. Tiết học ngày hôm đó diễn ra bình thường như mọi ngày. Giờ ra chơi, Trần Minh đang ngồi nói chuyện rôm rả với Đức thì bỗng có tiếng quát của một cô gái vang lên bên tai hắn:

– Trần Minh! Bài tập về nhà môn Văn của cậu đâu? Đã làm xong chưa mau nộp cho tớ nào!

Trần Minh giật thót, quay ra nhìn xem ai vừa nói, chỉ thấy trước mặt hắn là một cô gái với tóc đen huyền cắt ngang vai, trên đầu đội một chiếc băng đô đính kèm chiếc nơ màu đỏ xinh xắn. Khuôn mặt cô trắng trẻo, ngũ quan cân đối, khá xinh đẹp và ưa nhìn. Trên người mặc một bộ đồng phục nữ sinh với áo trắng ngắn tay và váy màu xanh đen. Cô nàng đang khoanh tay trước ngực, chân phải nhịp nhịp ra chiều sốt ruột, đôi lông mày nhăn tít lại lộ ra vẻ đanh đá. Trần Minh thở dài:

– Tưởng ai, hóa ra là bà chằn lớp trưởng Chu Diệu Linh. Vừa mới sáng ra cậu đã quàng quạc lên thế? Có gì từ từ nói xem nào?

Diệu Linh nghe vậy thì giận dữ quắc mắt lên nhìn hắn:

– Quàng quạc cái gì chứ? Bài tập văn cô giáo giao từ tuần trước cậu đã làm xong chưa mau nộp tớ xem nào? Cô Mai dạy văn đã dặn rồi, hôm nay ai còn quên làm bài tập nữa là cô cho xơi trứng ngỗng đấy!

Bài tập nào ấy nhỉ? Trần Minh mù mờ nhớ lại. Bỗng hắn giật mình nhớ ra bài tập làm văn cô giáo đã giao từ tuần trước, nhưng do hắn bận đi làm thêm tối về lại mải chơi game nên quên khuấy đi mất. Hắn nở một nụ cười gượng gạo nhìn Diệu Linh, nói: 

– Xin lỗi tớ quên mất, tớ làm ngay bây giờ đây. Tiết năm mới đến tiết văn của cô Mai đúng không? Cậu cứ về chỗ đi tớ làm xong sẽ đưa cho cậu ngay. À mà cậu cho tớ mượn bài tập của cậu để tớ tham khảo được không?

Diệu Linh trừng mắt, nói:

-Lại quên làm bài, lần thứ mấy rồi có biết không? Bài tập của cậu thì cậu phải tự làm đi cho nhớ cứ mượn vở của người khác vậy? Nhanh làm bài đi tiết cuối còn không nộp bài tớ sẽ mách với cô giáo!

Nói rồi cô nàng hậm hực bỏ về chỗ ngồi, không thèm liếc Trần Minh lấy một cái. Trần Minh cười khổ. Hắn biết Diệu Linh tuy là một cô nàng đanh đá chua ngoa nhưng đối với bọn hắn lại rất tốt. Chỉ có điều sự nghiêm khắc của cô nàng khiến hắn nhiều lúc phải chịu không ít khổ sở. Trần Minh ủ rũ thọc cậu bạn Minh Đức đang ngồi bàn bên cạnh:

– Ê này bồ tèo, cho tớ mượn vở bài tập của cậu đi mà, giờ gấp quá tớ chả nghĩ ra được gì cả.

Đức cười cười, nháy mắt với hắn rồi thò tay xuống dưới ngăn bàn đưa cuốn vở bài tập cho hắn. Trần Minh cảm động đến suýt khóc, vội vàng cầm lấy rồi chép như điên vào cuốn vở bài tập của hắn.

Hết tiết hai, Trần Minh hài lòng khi thấy bài tập văn của hắn đã được hoàn thành hơn phân nửa, đang hí hoáy viết nốt nửa còn lại thì bỗng chiếc bàn hắn đang ngồi rung lắc kịch liệt khiến tay hắn bị nguệch thành một đường rõ dài trên mặt giấy. Trần Minh tức giận ngẩng mặt lên xem kẻ nào vừa đụng vào bàn hắn thì thấy trước mặt là một gã to béo cục mịch. Tên béo này còn cao hơn Trần Minh một cái đầu, thân hình to lớn đồ sộ chắn hết tầm nhìn của hắn. Đầu gã béo cắt húi cua, có một vết sẹo dài vắt chéo qua lông mày bên trái, mũi hếch lên, hai má phì phị. Chiếc áo đồng phục chật căng bó sát lấy thân hình phì nộn toàn mỡ là mỡ nhìn như sắp bung hết cả cúc. Nhìn gã ta béo tròn như một con heo được vỗ béo quá trớn vậy. Gã này tên là Đỗ Trọng Đại, một tên du côn đầu bò đầu bướu nổi tiếng trong trường, thường ngày vẫn hay bày trò trêu chọc Trần Minh bởi vì hắn bé nhỏ hơn gã, lại là dân từ dưới quê lên chứ không phải dân thủ đô gốc như thằng Đại. Gã béo lúc này đang cười đểu nhìn Trần Minh, khinh khỉnh nói:

– Xin lỗi, hà hà hà, tao không cố ý, bỏ qua nhé anh bạn. 

Trần Minh trừng mắt lên giận dữ nhìn tên béo:

– Thằng Đại! Là mày cố tình làm vậy để trêu tức tao đúng không?

Gã béo cười hềnh hệch, lắc lắc chiếc cốc giấy đựng đầy nước đang cầm trong tay:

– Nào nào Trần Minh à, mày đừng có mà vu oan cho người tốt như thế chứ, tao chỉ đi lấy nước vô tình đi ngang qua đụng vào bàn mày thôi mà.

– Mày đừng có mà bốc phét, bàn học của mày và bình nước đều ở gần cửa ra vào, còn bàn tao ở tít trong góc phòng, làm gì có chuyện mày đi lấy nước mà lại đi ngang qua bàn của tao cơ chứ?

Gã béo nghe vậy thì bực mình, gã nghiêng cái cốc làm đổ hết phân nửa lượng nước lên vở bài tập văn của Trần Minh, vừa cười hinh hích vừa đi về chỗ ngồi của gã.

Trần Minh tức đến run cả người, hai bàn tay nắm chặt, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh. Hắn chỉ muốn lao lên đấm vào cái bản mặt phì nộn kia. Nhưng sau một lúc ổn định tâm tình, hắn thở dài,hai tay thả lỏng ra. Hắn tự biết sức mình không đủ để đánh lại một gã to con như thằng Đại, chưa kể dưới trướng của gã còn có hai tên đàn em thân tín tên là Toàn và Phong. Đây là hai gã du côn đàn em của thằng Đại, học cùng lớp với hắn, cực kỳ vâng lời chỉ đâu đánh đấy. Lúc này hai tên đàn em của gã cũng đang nhìn Trần Minh mà cười hinh hích. Giờ hắn mà giận dữ lao lên thì chỉ chuốc lấy nhiều đau khổ. Trần Minh lặng lẽ chùi đi những giọt nước văng tung tóe trên mặt bàn. Vở bài tập văn của hắn đã bị nước làm ướt nhòe khó có thể đọc ra chữ nghĩa gì nữa, hắn chỉ có thể lấy ra một tờ giấy kiểm tra và chép thật nhanh lại bài tập về nhà để kịp nộp cho cô giáo. Tiết thứ ba là tiết toán, do thầy Vương- một thầy giáo già nổi tiếng khó tính giảng dạy. Dù bất đắc dĩ nhưng Trần Minh đành phải len lén làm bài tập văn trong tiết của thầy, nếu không thì hắn sẽ không thể kịp nộp bài mất. Hắn đang say sưa làm bài thì thằng Đại đứng bật dậy, chỉ tay về phía hắn rồi nói với thầy Vương:

– Thưa thầy, bạn Trần Minh làm bài tập Văn trong giờ của thầy ạ!

Vừa nói gã nhìn Trần Minh, nháy mắt cười đểu. Trần Minh uất nghẹn, hắn chỉ hận không thể lao tới đánh cho tên kia một trận. Thầy Vương một tay nâng gọng kính, ánh mắt lờ đờ nhìn về phía Trần Minh. Đôi lông mày thầy nhíu chặt, giọng bất mãn nói:

– Trần Minh à, em lại làm việc riêng trong giờ của tôi hả? Em mang bài tập Văn của em để lên bàn của tôi đi, cuối giờ mới được lấy. Xong thì lên bảng giải bài tập này cho tôi.

Trần Minh bất đắc dĩ đành phải mang bài tập Văn để lên bàn thầy Vương, rồi đối mặt với bài toán khó mà trong đầu hắn còn đang chẳng hiểu mô tê gì hết. Tiếng chuông kêu reng reng thật to báo hiệu tiết học buổi sáng hôm ấy đã kết thúc. Trần Minh chậm chạp đứng dậy, lê thân thể cứng ngắc và đôi bàn tay mỏi nhừ xuống căng tin. Dù trong suốt khoảng thời gian ít ỏi còn lại hắn đã cố gắng viết nhanh hết sức nhưng cũng chỉ kịp làm phân nửa bài văn, và hắn cũng không chắc cô giáo có thể đọc được những dòng chữ gà bới mà hắn viết ngoáy ra không nữa. Trần Minh cảm thấy chán nản cực kỳ, hắn vừa mới bị xơi trứng ngỗng môn toán, khéo lại sắp xơi thêm trứng ngỗng môn văn mất thôi. Lê bước xuống căng tin, Trần Minh mua cho mình một hộp mì tôm chanh giá mười ngàn đồng. Hắn không dám mua những món ăn đắt tiền hơn vì còn phải dành dụm để đóng tiền nhà và mua vị tướng sắp ra mắt trong game Heroes Legend nữa. Hắn đang lững thững bê tô mì đã được đổ đầy nước sôi về bàn ăn thì bất chợt từ đâu một bàn chân thò ra ngáng đường khiến hắn vấp té lộn nhào. Tô mì nóng hổi còn chưa kịp ăn bị đổ văng ra sàn, bám đầy lên quần áo của hắn. Trần Minh tức giận ngoái lại nhìn xem là ai đã gạt chân hắn.Thì ra kẻ ngáng chân hắn lại là thằng Đại, ngồi xung quanh hắn còn có hai tên đàn em thân tín là Toàn và Phong. Bộ ba chúng nó lập thành một nhóm côn đồ thiếu niên chuyên đi bắt nạt, xin đểu tiền của mấy em học sinh lớp dưới cùng những yếu thế hơn bọn chúng. 

Ba gã thấy hắn té chổng kềnh trên mặt đất thì phá lên cười khoái chí. Thằng Đại châm chọc:

– Trần Minh à, mày vồ ếch cũng giỏi phết đấy chứ.

Toàn phụ họa theo:

– Đại ca nhìn nó bắt ếch giỏi chưa kìa, đúng là thằng nhóc nhà quê lên tỉnh có khác. Em cá là nó còn giỏi cả trồng rau với chăn bò nữa đấy.

Ba đứa phá lên cười ha hả, bỗng thằng Phong nhăn mặt, nói:

– Đại ca nhìn kìa, nước mì văng hết lên đôi giày đắt tiền anh vừa mới mua rồi.

Thằng Đại làm bộ giật mình ngó xuống chân. Đôi giày của gã đã dính chút nước mì đổ ra từ tô mì của Trần Minh. Gã xách cổ áo Trần Minh lôi hắn từ dưới đất lên rồi dí hắn vào tường, miệng quát:

– Này thằng nhà quê, mày làm đổ nước mì lên đôi giày tao vừa mới mua rồi. Mày tính đền bù thế nào đây hả đây là giày hàng hiệu giá không rẻ đâu nhé. 

Mấy học sinh ngồi ăn bên cạnh thấy một màn này đều lắc đầu ngao ngán, xì xầm to nhỏ. Họ thấy rõ gã to con kia vừa gạt chân làm Trần Minh ngã làm đổ tô mì, thế mà gã còn đi bắt đền người ta, rõ là vừa ăn cắp vừa la làng. Thế nhưng do sợ uy thế của gã côn đồ to con mà không ai dám nói lớn hay chạy ra trợ giúp cho Trần Minh cả.

Còn chưa để Trần Minh kịp nói gì, hai gã đàn em của thằng Đại đã tiến sát lại chỗ hắn. Dường như ba đứa phối hợp để trấn lội đã quen tay, thằng Toàn tiến tới giữ chặt hai tay của Trần Minh lại không để hắn giãy giụa, còn thằng Phong thì thò tay lục lọi hai túi quần của hắn. Chỉ chốc lát sau thằng Phong đã rút ví của Trần Minh ra đưa cho thằng Đại. Gã béo hớn hở quẳng Trần Minh xuống đất, hai tay thoăn thoắt mở ví của hắn ra, nhẩm đếm từng tờ tiền bên trong:

– Năm trăm… một triệu… triệu rưỡi… hai triệu… ba triệu…bốn triệu! Không ngờ thằng nhà quê như mày mà cũng có lắm tiền ghê nhỉ. Chừng này chắc cũng đủ để đền bù tổn thất cho đôi giày của tao rồi đấy.

Thằng Đại nhét hết tiền của Trần Minh vào trong ví của gã, xong ném chiếc ví rỗng không xuống đất. Gã cười ha hả khoát tay gọi thằng hai đàn em: 

– Chúng ta đi, hôm nay thu hoạch lớn rồi. Tối nay về phải đập phá một bữa ra trò mới được.

 Trần Minh cố nén đau, nhào lên ôm chặt lấy chân thằng Đại, hét lớn:

– Mau trả tiền lại cho tao, quân ăn cướp khốn nạn! Đây là tiền lương tao vất vả làm thêm cả tháng tao cấm tụi mày lấy đi đấy!

Bất ngờ bị ôm chặt chân phải, thằng Đại suýt nữa thì té chổng kềnh. Gã loạng choạng mất một lúc mới ổn định được thân hình phì nhiêu. Mặt đỏ tía tai, Đại lao vào Trần Minh sút cho hắn một cú đau điếng, miệng quát:

– Mày chán sống rồi hả, muốn ăn đấm phải không? Tiền vào tay tao rồi còn có gan đòi lại hả? Mày cầm tiền cũng chỉ đem đi nạp game thôi, để chúng ông đây tiêu hộ cho có phải có ích hơn không?

Gã còn đang định thụi cho Trần Minh thêm vài đấm nữa thì bỗng có tiếng quát “Dừng tay!”. Từ đằng xa Đức và Diệu Linh đang hớt hơ hớt hải chạy tới căng tin. Diệu Linh hết nhìn Trọng Đại đến nhìn Trần Minh, mày hơi nhíu lại:

-Đã xảy ra chuyện gì, sao các cậu lại đánh nhau ở đây?

Đại nhìn thấy Diệu Linh thì chột dạ. Gã dừng tay không dám đánh Trần Minh nữa. Đối với cô nàng lớp trưởng xinh đẹp nhưng đanh đá này hắn cũng có chút kiêng dè. Nhà Diệu Linh ở sát gần nhà của gã, phụ huynh hai nhà cũng quen biết nhau. Nếu cô biết gã làm trò gì quá đáng sẽ chạy sang mách với mẹ của gã. Chỉ có mẹ của thằng Đại mới trị được tên côn đồ này. Đại túm lấy cánh tay Trần Minh rồi kéo hắn đứng dậy, tay kia thì vờ vịt làm động tác như đang phủi bụi cho hắn, miệng cười đấu dịu:

– Hề hề xích mích nhỏ thôi, bạn Trần Minh đây không cẩn thận vấp té đổ nước mì ra giày của tớ, cơ mà người độ lượng như tớ sẽ không để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đấy đâu. Tớ cũng định bỏ qua cho cậu ta rồi đây, lớp trưởng cứ yên tâm.

Nói rồi gã ghé sát mặt vào tai Trần Minh, thì thầm: 

– Muốn đòi lại tiền thì tan trường hôm nay ra bãi đất trống sau trường gặp tao. Chỉ mình tao với mày. Có giỏi thì đừng bép xép với lớp trưởng hay thầy cô giáo nghe chưa? Đàn ông mà núp sau lưng phụ nữ là hèn đấy.

Nói rồi thằng Đại xoay người bỏ đi, hai thằng đàn em gã lật đật chạy theo sau. Diệu Linh nhìn theo bóng lưng cao lớn của thằng Đại, nghi hoặc hỏi Trần Minh:

– Tên đó vừa thì thầm gì với cậu vậy?

Trần Minh im lặng cúi đầu không nói gì. Thân là nam nhi mà năm lần bảy lượt hắn phải để Diệu Linh ra mặt giúp đỡ giải vây làm hắn có chút không thoải mái. Hắn quyết định rồi, đây là chuyện riêng giữa hắn và thằng Đại, hắn muốn do chính tay hắn giải quyết. Con giun xéo lắm cũng quằn, vụ việc lần này chính là giọt nước làm tràn ly. Hắn hạ quyết tâm lần này phải tự mình đứng lên đối mặt với gã to con kia. Nghĩ vậy hắn quay sang nở nụ cười gượng gạo với Đức và Diệu Linh, nói:

– Không có gì đâu mà, thật đấy, cảm ơn hai cậu đã quan tâm. 

Nhìn tô mì bị đổ, Đức ái ngại đưa cho Trần Minh ổ bánh mì vừa mua đang cầm trên tay. Trần Minh gật đầu mỉm cười cảm ơn cậu bạn rồi cầm ổ bánh mì thất thểu đi vào lớp. Ngoái nhìn hình bóng hắn đang dần đi xa, Đức thở dài nói với Diệu Linh: 

– Rõ là Trần Minh đang có chuyện gì đó giấu chúng ta, tớ chơi với cậu ta từ nhỏ, trong lòng cậu ấy có tâm sự gì là tớ biết liền. Hình như ban nãy tớ loáng thoáng nghe thấy thằng Đại hẹn cậu ta sau khi tan trường đi đâu đó thì phải.

Diệu Linh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói nhỏ:

– Chi bằng sau giờ học chúng mình đi theo xem cậu ấy định làm gì, đừng để cậu ấy biết là được.

Hai đứa gật gù như đã ngầm đồng ý, sau đó gọi hai suất cơm cùng ăn trưa.

Tùng tùng tùng tùng…. Tùng Tùng Tùng! Tiếng trống trường xả một hồi dài, báo hiệu đã giờ học ngày hôm đó đã hết. Ba tiết học buổi chiều chậm rãi trôi qua, học sinh trong trường lũ lượt lấy xe ra về. Trần Minh nhìn đông ngó tây, cảm giác không có ai chú ý đến mình, bấy giờ hắn mới lặng lẽ ra ngoài cổng trường, vòng theo chân tường rào để đi về phía bãi đất trống phía sau. Đằng sau trường Trung học phổ thông Thuận Vinh cách độ gần trăm mét là một bãi đất trống khá lớn, xung quanh cỏ mọc um tùm, cao quá đầu người. Nơi đây thường vắng bóng người qua lại, có chăng cũng chỉ có mấy thằng choai choai lén trốn ra ngoài hút thuốc hoặc làm chuyện gì đó mờ ám. Phải một mình đi ra chỗ như vậy khiến Trần Minh có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến số tiền mình vất vả làm ra đang nằm trong tay gã béo kia làm hắn không khỏi sôi máu, hạ quyết tâm lần này phải đòi lại bằng được số tiền bị lấy mất. Tuy Trần Minh đã cố gắng chuồn đi thật nhẹ nhàng nhưng hắn không biết rằng từ đằng xa có hai bóng người cũng đang từ từ bám theo hắn. 

Khi Trần Minh ra tới bãi đất trống thì đã thấy thằng Đại ở đó từ bao giờ, xung quanh không một bóng người. Gã ngồi trên một tảng đá, miệng nhằn nhằn cọng cỏ, hai chân dạng ra thành một dáng ngồi rất chi là khệnh khạng. Gã cười khẩy nhìn Trần Minh, đứng dậy, nói:

– Đến rồi à? Tao còn tưởng mày không dám tới chứ. Đến gặp tao một mình thế này không biết nên gọi mày là dũng cảm hay ngu ngốc đây?

Đứng trước kẻ thù to lớn đã khiến mình phải chịu không ít đau khổ, Trần Minh có chút run rẩy. Nhưng hắn vội vàng trấn tĩnh lại, cố gắng ưỡn người lên thẳng tắp. Hắn không muốn tỏ ra mình có chút gì yếu nhược trước mặt đối thủ. Hướng ánh mắt hình viên đạn tới gã to béo đằng trước, hắn gằn mạnh từng chữ:

– Giờ mày có trả lại tiền cho tao không!

Thằng Đại cười ha hả, giơ ngón trỏ lên ngoắc ngoắc Trần Minh:

– Có giỏi thì mày vào đây mà lấy này. Chỉ cần mày đánh thắng được tao, tao sẽ trả lại cho mày không thiếu một xu.

Trần Minh chần chừ khi nhìn vào thân hình to lớn, cao hơn hắn một cái đầu của thằng Đại. Nhưng rồi nụ cười khinh khỉnh của gã đã khiến hắn sôi máu. Số tiền vất vả làm thêm không thể để tên vô lại ấy chiếm mất được. Trần Minh hét to một tiếng để tăng thêm sĩ khí rồi lao thật mạnh về phía thằng Đại. Nụ cười khinh bỉ trên mặt thằng Đại thoáng chốc đông cứng, gã không ngờ cái tên nhà quê yếu đuối thường ngày hay bị gã bắt nạt hôm nay lấy đâu ra dũng khí lại dám lao vào gã như vậy. Tuy nhiên thằng Đại cũng không hề nao núng. Hai chân gã đứng thế tấn, lưng cúi thấp xuống, hai tay vươn về phía trước. Nhìn gã to lớn lừng lững như một con gấu vậy. Trần Minh lấy hết sức bình sinh húc mạnh vào người thằng Đại cũng chỉ đẩy gã thụt lùi đi được một, hai bước rồi dừng hẳn lại. Gã cười lên ha hả:

– Hết sức của mày rồi đó hả? Còn chưa đủ gãi ngứa cho ông đây nữa. Hôm nay để tao dạy cho mày một bài học cho biết trên biết dưới nhá.

Nói rồi thằng Đại túm lấy cổ áo Trần Minh, chân phải gã gạt hai chân hắn, hai tay vận sức quăng mạnh hắn xuống đất. Trần Minh té lộn nhào xuống đất đau điếng, còn chưa kịp định thần thì đã thấy cái bàn tọa to tướng của thằng Đại từ trên không đáp xuống. Hắn hoảng hốt vội lăn một vòng sang trái để tránh né. Hai mông của thằng Đại đáp xuống đất tạo thành một tiếng “Rầm” rõ to. Trần Minh toát mồ hôi lạnh, may mà hắn tránh kịp chứ để gần trăm cân thịt của thằng Đại đè lên thì hắn còn gì là người. Hắn còn đang lồm cồm bò dậy thì thằng Đại lao tới giơ chân đạp mạnh vào người hắn khiến hắn lần thứ hai té lộn nhào. Thằng Đại giơ cao chân không ngừng đạp vào mặt, vào bụng, vào tay, vào chân Trần Minh đang nằm bẹp dưới đất, miệng hét: “Chết này. Chết này. Lần sau chừa. Đừng có mà láo. Với ông. Nghe chưa!”. Mỗi một câu hắn thốt ra là một cú đạp đau điếng giáng xuống người Trần Minh. Trước trận đòn hung hãn từ đối thủ, Trần Minh chỉ biết co cứng người, ôm đầu chịu trận. Toàn thân hắn đau nhức. Các khớp xương kêu lên răng rắc tưởng chừng như sắp gãy tới nơi. Hắn nghiến chặt răng, dường như sắp không thể chịu đựng được nữa. 

Chính trong lúc bị đánh đến đau đớn ê ẩm ấy, đầu óc Trần Minh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nhận thấy tên Đại đang giơ chân phải lên cao không ngừng đạp vào người hắn, còn chân trái của gã, vô tình lại đang đứng lên một tấm vải màu nâu xỉn màu. Hắn nheo mắt nhìn kĩ, hình như là một cái áo cũ mà ai đó đã vứt đi. Có vẻ do màu của chiếc áo gần như lẫn với màu đất khiến thằng Đại không chú ý đến nó. Trong đầu Trần Minh chợt lóe lên một tia sáng. Hắn vội vươn tay ra giật mạnh tấm áo đang ở dưới chân thằng Đại. Bất ngờ bị mất thăng bằng, thằng Đại chới với, cả thân hình nặng nề của gã đổ rầm về phía sau. Trần Minh hai mắt lóe sáng. Thời cơ để hắn phản công đã tới rồi. Hắn vùng dậy cố quên đi cảm giác đau ê ẩm toàn thân mà dồn hết sức bình sinh nhảy chồm lên ngực thằng Đại. Hai chân hắn dang rộng ra, đầu gối đè chặt lên lên hai cánh tay của gã béo. Hai bàn tay Trần Minh nắm lại thật chặt. Hắn dồn hết sức lực từ hồi cha sinh mẹ đẻ của hắn mà thụi những cú đấm liên tiếp vào mặt tên béo đáng ghét đang nằm bên dưới. Vừa đấm hắn vừa hét: “Thằng khốn nạn! Trả tiền lại cho tao!”. Thằng Đại cố gắng giãy giụa nhưng thân thể gã đang bị Trần Minh đè lên, hai tay bị ghì chặt không động đậy được. Bị đấm đau quá gã hét lớn:

– Ui da, đau, đau, đau, dừng tay lại. Thằng Toàn, thằng Phong đâu rồi mau ra đây cứu tao!

Từ sau vách tường đổ nát bên cạnh bãi đất trống bỗng từ đâu chui ra hai gã Toàn và Phong. Hai đứa nó lao tới giữ chặt hai cánh tay Trần Minh lại, lôi hắn ra khỏi người thằng Đại. Trần Minh tức giận la lớn:

– Đỗ Trọng Đại, thằng khốn kiếp! Mày đã bảo là chỉ có mình tao với mày ra đây đánh nhau thôi mà! Mày dám lật lọng hả?

Thằng Đại đứng dậy, lau dòng máu đang trào ra khỏi lỗ mũi. Khuôn mặt của gã đã phì nộn giờ còn bị Trần Minh đánh cho sưng vù, trông như vừa bị một đàn ong bu vào đốt vậy. Gã đang vô cùng tức giận, gã chưa từng bao giờ bị ăn đòn nhiều như vậy. Chẳng nói chẳng rằng, gã thụi một cú đấm trời giáng vào bụng kẻ đang bị giữ chặt hai tay. Hít vào một ngụm khí lạnh, Trần Minh đau đớn cúi gập người, hai chân không ngừng giãy giụa. Bụng hắn đau đớn nhộn nhạo như sắp ói. Thằng Đại thụi thêm quả đấm nữa vào mặt Trần Minh, quát:

– Ừ tao thích gọi hội đấy thì sao, mày làm gì được tao nào? Thằng nhà quê rách nát như mày mà cũng dám đánh lên khuôn mặt đẹp trai của tao à? Giờ tao sẽ trả lại cho mày gấp bội!

Trần Minh xuội lơ, hai tay hai chân buông thõng xuống đất, giờ hắn đã không còn chút sức lực nào để phản kháng, chỉ còn biết bất lực buông xuôi để người khác hành hạ. Thằng Đại tiếp tục đạp một cú thật mạnh vào ống chân Trần Minh làm hắn phải đau đớn gào lên. Gã nở nụ cười độc ác, bàn tay giơ lên cao, nhưng chưa kịp giáng cho Trần Minh một cú nữa thì bỗng nhiên có ánh đèn pin rọi thẳng đến chỗ gã đứng. Giọng nói một cô gái trẻ gấp gáp vang lên trong sắc trời nhá nhem tối:

– Ở đây này! Nhanh lên bác bảo vệ ơi, bọn họ đánh nhau to rồi!

Chỉ thấy Minh Đức, Diệu Linh và bác bảo vệ trường đang hớt hơ hớt hải băng qua con đường nhỏ chạy lại phía bọn hắn đang đứng. Ba gã côn đồ giật mình, vội vã buông Trần Minh té bịch xuống đất rồi cuống cuồng tháo chạy. Trước đây mấy đứa du côn này hay gây gổ đánh nhau nên hiển nhiên hạnh kiểm ba đứa nó đã không tốt đẹp gì rồi, nếu còn bị báo cáo lên ban giám hiệu một lần nữa thì không khéo sẽ bị đuổi học mất. Bác bảo vệ lật đật chạy đến nơi, miệng hét lớn “Đứng lại!”. Thế nhưng ba tên côn đồ kia đã chui vào những bụi cỏ voi cao quá đầu người, nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi. Đức và Diệu Linh cũng vừa chạy tới bãi đất trống, vội vàng đỡ Trần Minh dậy. Diệu Linh lấy từ trong cặp sách ra một chiếc khăn tay thoang thoảng mùi nước hoa, nhẹ nhàng lau mặt cho Trần Minh, lo lắng hỏi:

– Cậu có sao không? Sao lại một mình ra đây đánh nhau với bọn chúng thế này? Bọn tớ không nhanh trí về kêu bác bảo vệ ra giúp một tay thì khéo cậu nguy to rồi.

Đức ở bên cạnh thì lại giơ ngón cái lên, miệng khen: 

– Trần Minh hôm nay anh hùng quá, không ngờ cậu dám một mình ra đây đánh nhau với thằng Đại, chứ phải tớ thì tớ chịu rồi đấy.

Diệu Linh quay lại trừng mắt nhìn Đức làm cậu chàng giật thót, vội vàng bỏ tay xuống, lắp bắp nói:

– À tất… tất nhiên đánh nhau là không tốt. Lần sau cậu không được làm thế nữa nghe chưa…

Trần Minh ngồi trên mặt đất, đầu óc hắn vẫn còn choáng váng, toàn thân xây xước, đau đớn ê ẩm. Phải một lúc lâu sau hắn mới gượng đứng lên được, nhìn ba người đang đứng trước mặt, hắn cúi đầu hối lỗi, nói lí nhí:

– Cảm ơn Đức, cảm ơn Diệu Linh, cảm ơn bác bảo vệ. Là cháu sai rồi, cháu không nên đánh nhau với chúng nó. Cháu hứa từ sau sẽ không tái phạm nữa.

Bác bảo vệ già thở dài:

– Hai da, tuổi trẻ hiếu động, thôi không gãy tay gãy chân là may rồi. Mấy đứa giúp bạn băng bó lại mấy chỗ xước xát rồi về nhà đi không bố mẹ lại lo. 

Trần Minh hai tay khoác vào vai Đức và Diệu Linh, nhờ hai đứa dìu hắn đi qua lối mòn, quay trở lại trước cổng trường. Chân hắn bị thằng Đại đạp vô giờ đã tím bầm, vẫn còn đau nhức ê ẩm, dăm bữa nửa tháng cũng chưa chắc có thể lành lại ngay được. Ba đứa dìu nhau về đến cổng trường, còn bác bảo vệ già cũng quay trở lại phòng trực của bác. Diệu Linh nhìn vô số vết xước xát bầm dập trên người Trần Minh, lo lắng nói:

– Trần Minh à, cậu đứng đợi ở đây, để tớ và Đức đi qua bên kia đường tới tiệm thuốc mua cho cậu ít bông băng thuốc đỏ để sát trùng vết thương nhé. 

Trần Minh xua xua tay, nói:

– Thôi không sao đâu để tí về nhà tớ làm cũng được. Các cậu cũng mau về nhà đi, muộn rồi đấy

Diệu Linh khẽ gắt:

– Thôi đi ông tướng, đợi về nhà cho nó nhiễm trùng ra à. Đứng yên đấy tớ và Đức đi sang bên kia đường mua một tí rồi về thôi.

Đức phụ họa theo:

– Phải đấy Trần Minh à, cậu đừng có ngại, đợi chúng tớ một lát thôi. Tí về chúng ta cùng bàn bạc cách đối phó ba tên hay bắt nạt kia nhé.

Trần Minh cảm động nhìn hai người bọn họ. Dù ở trường hắn hay bị bắt nạt nhưng nhờ kết giao được hai người bạn tốt này mà hắn cảm thấy những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường của hắn cũng không quá tệ. Nói rồi không đợi Trần Minh đồng ý, Diệu Linh và Đức đã cùng nhau băng qua đường đi tới nhà thuốc. Vừa đi hai đứa vừa nói chuyện gì đó sôi nổi lắm, chắc là tìm cách giúp hắn trừng trị mấy tên côn đồ. Trần Minh tủm tỉm cười nhìn theo bóng lưng của hai người bạn chí cốt, cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường.

 Còn đang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng Trần Minh giật mình nhìn thấy từ bên kia đường có một chiếc xe van đang lao đến nhanh như tên bắn, đằng sau còn hai chiếc xe cảnh sát đang đuổi theo, cả ba chiếc xe lao rất nhanh hướng về phía hai người bạn của hắn đang băng ngang qua đường. Hắn vội hét gọi Đức và Diệu Linh mau quay trở lại, nhưng có vẻ như hai người đang nói chuyện đến lúc say sưa, không phát hiện ra nguy hiểm đã cận kề. Mồ hôi lạnh túa ra, cơ thể Trần Minh như tự có phản ứng. Hắn vội vã lao ra đường, cố gắng hết sức chạy về phía Đức và Diệu Linh, miệng la hét cảnh báo cho hai bạn. Lúc này hai người họ cũng đã phát hiện ra có chiếc xe van đang ầm ầm lao đến, nhưng dường như nỗi sợ hãi lấn át tâm trí khiến họ đứng như trời trồng, không nhúc nhích được gì. Xe lao nhanh quá, Trần Minh sợ mình sẽ không kịp mất! Còn năm mét, bốn mét, ba mét, hai mét… Trần Minh giẫm mạnh hai chân xuống mặt đường, cả người hắn như một mũi tên lao thẳng về phía trước. Hai tay hắn đẩy mạnh vào lưng của Đức và Diệu Linh làm họ ngã lăn về phía trước, tránh thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Trần Minh mất đà ngã dúi xuống đất đúng vị trí mà hai người bạn vừa đứng khi nãy. Hắn vội vã nhổm dậy, cố gắng lết về phía trước. Thế nhưng cái chân bị thương của hắn do lúc nãy dùng sức quá độ giờ đã trở nên tê dại, không còn nghe theo sự điều khiển của hắn nữa. Trần Minh liền té bịch trên mặt đất. 

BIM BIM! Tiếng còi xe gầm rú. Chiếc xe van lao đến sát bên người hắn. Đã quá muộn để có thể tránh né rồi. Trước mắt Trần Minh là Đức và Diệu Linh đang ngồi cách hắn không xa, khuôn mặt kinh hoảng, bàn tay của họ vươn về phía hắn như thể đang cố kéo hắn về với sự sống. Trần Minh cũng với tay về phía họ, nhưng trong thâm tâm hắn biết là đã không kịp nữa rồi. Mắt Trần Minh bất giác nhòe lệ. Hắn bỗng dưng nhớ tới những người thân trong gia đình mình, trong lòng hắn chợt có suy nghĩ: “Cha, mẹ, em gái Tiểu My của anh, hãy cố gắng sống thật tốt nhé! Đứa con trai kém cỏi này của cha mẹ xin đi trước một bước đây. Con đã biết xả thân vì bạn bè chắc sẽ không làm cha mẹ phải thất vọng phải không?” Hắn nghĩ thế và từ từ nhắm mắt lại. Một tiếng động chát chúa vang lên, âm thanh va chạm đinh tai nhức óc, hoa lửa bắn ra tung tóe. Nhưng lúc này Trần Minh đã không còn cảm nhận thấy bất cứ điều gì xung quanh hắn nữa…