GÁI CÓ CON


Bây giờ thì Hường cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa. Giấu làm gì và giấu sao được khi nó là sự sống, là vật sống lớn lên từng ngày? Huống hồ người có đôi mắt giới tính tinh tường, bạn gái cùng trang lứa với Hường là Quỳnh, cách đây hơn tháng chẳng đã từng nheo nheo hai con mắt bắt nọn Hường đó thôi. Hường nghĩ: may mà mình không ăn rở và không nôn khan như mấy mợ. Ấy thế, quả là Hường không nôn khan không ăn rở thật, nhưng nhìn bề ngoài cũng đã thấy cái vẻ mềm mại trẻ trung vốn chỉ mong manh ở Hường đã chẳng còn, thay vào đó là cái điệu đi dáng đứng cưng cứng, nặng nề của người thanh nữ đang bắt đầu chuyển động thành người đàn bà. Nhưng mà Quỳnh ơi, trách gì tao nhỉ, cả tuổi trẻ nõn nường tao đã để lại ở Trường Sơn rồi. Quỳnh cười, phô hàm răng trắng đều đặn: Tao có điện trong người. Hồi này tao thấy nhân điện của mi át cả của tao. Rồi Quỳnh toang toang: Thì hãy vào toa- lét soi gương xem lông mày mi có dựng ngược như lông mày ông Trương Phi không? Nào, lại đây. Cởi áo, tuột nịt vú ra tao xem. Chà, thâm cà thì khú, thâm vú thì chửa… Nhưng Hường ơi, hãy cẩn thận với mụ phù thủy Phụng nhé!.

Cửa buồng bỗng bật mở, cắt dòng chảy thao thao của Quỳnh. Ngó vào một khuôn mặt dài ngoẵng với hai nọng thịt dưới mắt chảy xệ. Và sau đó đủng đỉnh bước tới giữa buồng một thân hình khô xác, một hồn cốt khô khan, nhưng loe lóe ánh vàng của các vật thể trang điểm trên cổ, nơi cườm tay, ở mỗi ngón tay.

– Có một suất học bổng về biên tập do Liên hiệp quốc tài trợ sáu tháng ở Paris, cô Quỳnh, cô Hường?

– Ai đi, hả chị?

– Ban giám đốc chúng tôi đang cân nhắc. ý cô Quỳnh thế nào?

Quỳnh nhìn những ngón tay đang gõ như đánh nhịp cho câu nói của bà Phụng phó giám đốc. Những ngón tay xương xẩu, móng sơn đỏ như vừa dúng vào bát tiết, như ẩn dụ của thói nanh nọc, riết nghiệt. Sáu tháng học bổng! Nghĩa là, ngoài kiến thức thu nhận được ra, sẽ có thể còn là một chiếc Honđa đời mới, một Attila. Một bộ dàn và một đầu vi- đê- ô. May thay có khi lại còn có tiền xây được một căn hộ nho nhỏ ở ngoại ô cũng nên!

– Em xin nhường vinh dự đó cho người khác, chị Phụng ạ.

– Cái cô này lạ nhỉ! Rõ là miếng ăn đến miệng còn chối đẩy ra.

– Nhưng, tháng sau em phải về quê xây lại mộ cụ tổ ba đời bên nội em. Mộ cụ bị mất nấm nên số kiếp em mới long đong thế này. Nhờ ông Thống nhìn xuyên lòng đất tìm lại được mộ cụ, từ đây chắc em mới khỏi vất vả. Chị đi đi, tội gì, chị Phụng!

Bà Phụng kéo ghế, với cái ấm tích, nghiêng vòi. Nước chè xanh ửng chảy thành dòng, sè sè sủi bọt trong cái cốc thủy tinh sáng bóng trong tay bà.

– Paris tớ và ông lão nhà tớ đi ba lần rồi.

– Ba lần?

– Chứ còn gì! Trừ có Mỹ, còn thì tớ với lão ấy đã đi suốt lượt, từ hồi lão ấy còn ở bên Bộ Ngoại giao.

– Cũng thì là một đời người!

– Sướng cái đếch gì! Có ở bên trong mới biết mọi cơ sự. Nói như cái việc ăn, có biết đâu mỗi lần chiêu đãi là một lần nhục. Tiêu hóa lão rất kém. Viêm đại tràng mãn tính. Đã thế lại phàm ăn. Ăn như bị bỏ đói cả năm. Ăn như hủi ăn mỡ. Bảo lão, lão nói: lúc trước cách mạng kéo xe tay, đói kinh niên, nên giờ ngủ mê vẫn thấy cái đói! Khốn nạn chưa! Thành ra bây giờ cứ tiệc tùng khoản đãi xong là tháo dạ liền. Có hôm ngồi tiếp khách quốc tế, trông thì rất bảnh chọe, mà đít thì nhoe nhoét toàn cứt.

– Khiếp!

Bà Phụng dốc cốc nước vào miệng, rồi ngửa mặt, nhìn Quỳnh, Hường, cười khành khạch:

– Còn lắm chuyện nữa, các cậu ở ngoài biết thế cóc nào được! ở Paris ấy mà, có một khu rừng mọc toàn cây bulônhơ, rất đẹp, nhưng lại là nơi gái điếm hành nghề công khai. Lão già nhà tớ trông thế mà máu dê lắm. Lão cứ đòi mục sở thị. Một bận, lão rủ tớ đi đến đó. Bọn điếm, cha mẹ ơi, mặc áo lông gấu Bắc cực, đẹp như tiên sa, ùa hết cả ra. Bôngdua quý ngài Nhật Bản! Chúng chào. Thế có bỏ mẹ không chứ!

– Sau thế nào?

– Tìm cách chui vào xe ôtô mà chuồn cho mau, chứ thế nào nữa., Bà phó giám đốc đưa mu tay quệt mép., Tởm lợm không chịu được!

Quỳnh cầm tờ báo, cuộn tròn lại, đập lên mặt bàn, nghênh nghếch mặt:

– Đừng tởm, chị Phụng ơi! Điếm là một nghề lâu đời, có truyền thống đấy, chị ạ.

– Cô nói cái gì?

– Điếm là một nghề có lịch sử. Nó ra đời từ hồi có các quốc gia cổ đại vùng Lưỡng Hà đấy, chị ơi! Bây giờ chị thử xem có nước nào mà không có điếm? Mà đố ai loại trừ được nó đấy. Xin lỗi chị nhé, cầu thủ lừng danh Platini, Rônanđô dùng đôi chân tài nghệ đưa bóng vào lưới đối phương. Điếm thì dùng một bộ phận thân thể làm cho con người khoái thú. Còn bảo bệnh tật? Thì có nghề nào mà không phát sinh ra cái vẫn thường gọi là bệnh nghề nghiệp?

Chà, đáo để chưa, ngang ngược chưa! Mặt Quỳnh câng câng, xưng xỉa, rắn câng như sắp sửa, như sẵn sàng gây sự với bà Phụng, với tất cả những kẻ may mắn hơn mình. Những lúc như thế này dường như bao nhiêu thần quang bừng dậy trên hai con mắt đẹp thăm thẳm có chấm nốt ruồi đón lệ của Quỳnh. Ngực Quỳnh nhô cao và phập phồng, tràn trề khao khát. Quỳnh đẹp gái. Đẹp thanh nhã và nồng nàn, kiểu con nhà thượng lưu thành phố. Chứ không sồ sề, thô mộc, xấu xí như Hường và các cô gái quê mùa, tuy là cùng một thời thanh niên xung phong. Quỳnh đẹp, đẹp từ cái tóc cái tai đến cái dáng cái hình.

Chiều mùa hạ cả bọn kéo vào buồng tắm. Và Quỳnh lập tức trần trụi giữa bầy quỷ sứ nhà trời. Ôi Quỳnh ơi, sao cái ấy của em xinh thế. Còn cặp đùi của em sao lại như hai khúc giò thế a? Vú cái Tốn hình sọ dừa. Vú cái Hường hình trái lê… Còn bà Phụng? Tớ cam đoan là bà Phụng không có vú! Bà Phụng chỉ có hai cái núm to bằng hai quả cà pháo thâm sì. Đàn bà thế là loại nanh ác đấy. Còn vú Quỳnh phồng mịn như hai cái bánh dầy, bánh dầy trắng mịn hảo hạng, cao giá lắm đó. Quỳnh ơi!

Nhưng bây giờ thì Quỳnh chẳng đắt giá bằng Hường rồi. Hường chậm mồm chậm miệng. Khổ người, khuôn mặt, nét nào cũng thô kệch. Mũi đã tẹt, môi lại dày, răng lại thưa. Đã thấp người, chân lại đi chữ bát. Tiễn con đi thanh niên xung phong, bà mẹ ghé tai Quỳnh khi ấy là cô giáo kiêm đội trưởng, giọng bời bời lo âu: Có đám trai nào hợp, chị giới thiệu cho em một đám, chị nhé. Bây giờ, Quỳnh thua kém Hường rồi. Bây giờ, Hường đã có một vật báu sở hữu. Một vật báu sở hữu, Quỳnh không có, Quỳnh chưa hề có.

Sự kiện bắt đầu vào một đêm Hường chợt tỉnh giấc và ôm bụng, lặng đi mấy phút liền. Trong Hường, ở nơi sâu thẳm, vừa xảy ra một cơn chấn động rung chuyển cả thân thể. Một vật lạ vừa nảy nở, hình thành trong Hường. Một vật lạ, thoạt đầu là thế, bắt đầu tham gia vào cuộc sống của Hường. Nó gắn kết với Hường. Nó tách dần Hường ra khỏi đời sống tẻ nhạt thường nhật. Nó đưa Hường vào vòng sinh hóa lạ lẫm. Và Hường bỗng như được hưởng phép màu của Đức Chúa Trời, của Tiên, của Phật. Hường lâng lâng như kẻ thăng đồng, mỗi ngày một ngơ ngác, mới mẻ với chính mình.

Ngày qua ngày, vật lạ đã thành một phần máu thịt của Hường. Nó thành hòn ngọc hòn vàng của Hường. Nó từ bên trong phóng chiếu ánh sáng ngà ngọc ra bên ngoài, che khuất hét nét thô phàm, cho anh hoa ẩn chìm của Hường có cơ bộc lộ. Mặt Hường phát tỏa hào quang. Mắt Hường xanh thắm, tay chân Hường bóng bẩy. Da thịt Hường nở nang, mỡ màng. Giọng Hường trong ngần, vang bổng. Hường là cây mùa hạ, là trăng giữa tháng. Giữa đám bạn bè cùng lứa lỡ thì, vơ vưởng, tách biệt hẳn ra, chủ động nhảy vọt một bước tới bên bờ hạnh phúc là Hường. Là Hường đây!

 

Đứa bé đang hình thành. Nó là con người đang hoàn thiện. Như là một con người chân chính, nó không ưa điều khuất tất. Nó không thích lẩn chìm trong che giấu. Bụng Hường nở căng từng ngày. Áo nào cũng không cài nổi khuy. Quần nới thêm cạp vẫn cứ chật khăng khăng. Đi lên thang gác, tay chống gối, chân dò từng bước bậm bạch. Đi trong hành lang, Hường ộ ệ như bê cả thúng đất nặng trước bụng, bạn bè gặp phải né một bên nhường lối, nhưng âu yếm nháy mắt nhắc nhở: cẩn thận nhé, Hường. Mặt bạn bè cùng hớn hở chia vui. Mặt Hường phớn phở như được hưởng phúc lộc hơn người, như mình bây giờ mới được vinh dự làm đàn bà. Chỉ có bà Phụng, vàng ngọc đeo đầy người, ngồi trong buồng riêng nhìn ra, là thấy Hường như cái gai chọc vào mắt mình. Người phụ nữ này đã nghiệt ngã, phũ miệng, giờ lại thêm cái thói ghen tức đàn bà.

Mặc bà Phụng bốn mươi tám tuổi, như cái hoa đực chưa một lần chửa đẻ, như kẻ thua cuộc ghen lồng ghen lộn; mặc thiên hạ đàm tiếu xì xầm, tháng Tư, tháng đẹp nhất của thời tiết một năm, giữa làn không khí rười rượi tươi lành đẫm mùi thơm hoa sấu trước cửa sổ, đứa nhỏ trong bụng Hường đã tọt ra khỏi lòng mẹ. Trai vượt biển có bạn, Hường vượt cạn chỉ có một mình. Nhưng cuộc phân thân trong cô độc và nghèo khó, một thời khắc căng thẳng đầy kịch tính lớn lao, nhờ trời vuông tròn thật mỹ mãn!

Thằng bé chào đời hét vang như hồi còi tàu hỏa. Tự hiểu ra phận thiệt thòi không bố, nó rèn tập một bản lĩnh tự lập ngay từ thuở còn là ấu trùng và bây giờ là ấu sinh. Nó tuyệt đối không làm khổ mẹ. Nó không hề khóc lóc vô cớ, lại hay ăn và chóng lớn hơn tất cả những đứa trẻ sinh ra trong các gia đình giàu có, quyền quý. Bú chòm chọp một thôi một hồi xong nó lăn ra ngủ khì. Ngủ dậy, nó nằm một mình, mắt mở thao láo, chơi với mấy dải lụa màu đính ở đình màn thõng xuống trước mắt. Ba tháng, đúng kỳ hạn, nó biết lẫy. Bốn tháng, nó đã mọc răng, trên hai dưới hai, đủ bộ. Mọc răng là việc đổ đình đổ chùa của trẻ sơ sinh, với nó thật nhẹ tênh. Sáu tháng, cai sữa, nó cũng chẳng quấy khóc một ngày. Tách khỏi bầu sữa mẹ, nó ăn cháo, uống sữa và chẳng hề nghê nga, váng mình sốt mẩy hoặc hu hi đau ốm. Chà!

Thằng bé là lộc Trời, là ơn Phật. Là cái phần thưởng cao quý nhất cho con người đã nhọc nhằn, nhẫn nhịn và hỉ xả là mẹ nó. Là cái hạnh phúc muộn mằn, là phần đền bù cho mọi rủi ro thiệt thòi, là sự lấp đầy khoảng trống mất mát của Hường. Nó là cái hình sắc phàm trần, tục lụy, nó cũng là giấc mộng thiên đường, nó là thực thể, nó cũng là cái giá trị vô lượng của Hường.

– À, nằm yên, đừng nhổm dậy bò, con nhé! Ai đấy, chờ chút xíu mẹ em ra mở cửa ngay đây.

Hường chẹn cái gối dài ở mép giường, đặt chân xuống đất, hấp tấp. Nhưng cánh cửa đã bị đẩy kêu đánh kẹt và giọng Quỳnh nôn nức vâng ngần:

– Chà! Thằng cu Tý của mẹ đâu rồi?

Hường cặp lại tóc, cười tươi sáng:

– Nó tên là Mạnh. Nhưng tớ gọi nó là Gimikô.

Quỳnh cúi xuống, môi chum chúm:

– Gimikô! Cái đồng hồ Gimikô. Cho mẹ bế một tí nào!

Thằng bé nhìn mặt Quỳnh đưa hai tay quờ quờ, miệng gừ gừ, hai mắt đen láy. Hường dẹp chăn gối, lấy chỗ cho Quỳnh ngồi, hào hứng:

– Nó thỉnh thoảng cứ toang toang như cái đồng hồ Gimikô đổ chuông ấy. Sắp đến giờ nó ăn rồi đấy, Quỳnh ạ!

Thằng bé đang ngồi trong lòng Quỳnh chợt cựa quậy. Quỳnh giật thột, ngực bỗng chộn rộn và mặt bệch nhợt như mất máu:

– Hai mẹ con ở đâm ra chật nhỉ?

– May mà chị Liễu ở cùng phòng chuyển theo chồng vào Huế nhường lại phần chị ấy cho, chứ không chỉ có mỗi cái giường con. Tình hình cơ quan thế nào? Mai tớ đi làm rồi. Vèo cái đã hết sáu tháng rồi nhỉ!

Quỳnh kéo nắm tay thằng Gimikô đang đút trong miệng, trợn mắt nhìn nó, hấm hứ:

– Đói rồi hả! Không được ăn tham thế, con nhé!

– Nó ăn hết cả một đĩa bột tướng kia.

– Cơ quan vẫn vậy. Mụ phù thủy Phụng ốm, vừa mới đi làm được hai ngày.

– Mụ ấy ốm từ hồi nào thế?

– Gần tháng nay rồi. Chuyện rất kỳ, Hường ạ. Mụ đi chùa Hương cầu tự. Một bà sư thấy mụ xanh xao vàng vọt liền gọi lại bảo: Bà ốm yếu vì đeo nhiều vàng quá!. Cứ tưởng bà sư nói giễu. Không ngờ, hôm rồi đi khám một ông lương y, ông bắt bỏ hết đồ trang sức. Ông bảo: gầy yếu, ốm o vì không cân bằng âm dương. Mụ ốm nằm nhà, tớ đến thăm, mụ bảo: Có lẽ mình nghén !.

Ngừng một lát, Quỳnh bỗng như đổi sắc mặt nhìn Hường:

– Hường biết lão Văn Cát chồng bà Phụng chưa? Mụ vợ nói không sai đâu. Mặt mỏng, mắt quầng, mồm rộng, da mai mái, thấy tớ cứ như quạ thấy gà con. Mới gặp lão một lần mà lão đã gọi điện mời tớ đến nhà chơi. Bà Phụng phải đi cấp cứu, Quỳnh à. Lão nói. Tớ đến, hóa ra lão phịa. Lão mời tớ ngồi ở phòng khách. Lão bảo: bà vợ tôi trước là cô bán bún riêu, lấy tôi hai mép còn mốc trắng. Hóa ra thằng cu ly lấy con mẹ bán bún. Cậu có thể nghĩ là lão đã sấn sổ, gạ gẫm tớ không? Nhưng mà thôi, qua chuyện khác đi, Hường.

Quỳnh dừng. Mặt đang bờn bợt bỗng đỏ bừng, rồi chuyển thành xám xịt. Thằng Gimikô nhoai sang mẹ nó.

– Tớ đang bí quá, Quỳnh ạ. Không nhẽ mang thằng Gimikô đến cơ quan. Mà gửi trẻ tư nhân thì kiếm đâu ra một trăm ngàn đồng một tháng bây giờ?

– Thì cứ mang nó tới cơ quan.

– Tớ ngại mụ phù thủy quá.

– Mụ ấy vừa tuyên bố cắt thưởng sáu tháng của cậu đấy! Nhưng chuyện thằng Gimikô là chuyện khác. Kệ mụ, Hường à!

Đột ngột Quỳnh đứng dậy, người người như vừa bừng tỏa một năng lượng mạnh mẽ khác thường. Hường há hốc miệng. Đành rằng, những lúc như lúc này, Quỳnh thường đẹp hẳn lên, nhưng hôm nay Quỳnh ánh ỏi và thuần thục rất lạ lùng.

 

Cả phòng toàn đàn bà con gái đón đợi thằng Gimikô. Bàn bạc xong xuôi cả rồi. Chị em không thương nhau thì thương ai. Kê một cái cũi ở sau giá sách kia, đặt thằng bé vào đó. Nó thức thì nó chơi đồ chơi. Đến giờ ăn thì bón cho nó đĩa bột. Can gì đến ai. Cả bọn và mẹ nó ngồi biên chép, sửa bản in, đóng sách ở ngoài này, như cái lá chắn bảo vệ thằng bé, còn lo cái gì!

Nhưng sáng ấy, cửa phòng mở, cả phòng xô ra đón lại chỉ thấy có mình Hường đeo cái túi vải nhỏ đi vào. Kìa, Hường, thằng Gimikô đâu? Mà sao tóc tai bơ phờ thế! Phấn son đâu mà để bợt bạt như đứa chết trôi? Sáu tháng trời, nhảy vọt một bước thành người mẹ, khác hẳn bọn Quỳnh còn đang là gái già, không có nghĩa là biến thành cái hình dạng xác ve thảm hại để thiên hạ dè bỉu. Để mụ phù thủy được dịp bỉ bai bọn con gái ế ẩm lỡ thì chúng mình. Hường thấy mặt mụ Phụng chưa?

Thiêng quá, vừa nhắc trên đã thấy người. Mặt bà Phụng sau trận ốm, đầy phè như đĩa xôi vừa nhô vào:

– Các cô làm gì mà ầm ĩ cả phòng lên thế hả?

– Chúng em bắt cái Hường phải đem con trai nó đến đây. Nó gửi thằng bé ở nhà một bà trông trẻ. Nhà bà này nuôi một con béc- giê. Nghe đâu hồi trước có một con béc- giê ăn thịt trẻ con đấy!

Hường ôm má, hoảng hồn:

– Kinh quá! Đừng nói nữa các cậu!

Bà Phụng đảo hai con mắt lồi, xoe xóe:

– Các cô ai vào việc nấy đi. Suốt ngày chỉ đàn đúm chuyện trai gái bậy bạ. Cô Hường lên phòng tôi, tôi có chuyện cần nói với cô.

– Chị Phụng!

Quỳnh thất thanh, dấn lên một bước, áp sát mặt bà phó giám đốc.

– Cô định nói cái gì?

– Chả lẽ hồ tinh lại sợ hồ tinh. Đàn bà lại sợ đàn bà. Mà đời đàn bà thì chả ai là không gập ghềnh cả, chị có biết không?

Bà Phụng phẩy tay:

– Tôi không lý sự với cô. Cô Hường, mời cô.

– Có chuyện gì thế, chị?

– Từ hôm nay cô không làm ở bộ phận sửa bản in nữa. Cô ra bán sách ở cửa hàng.

Hường nhướng cặp mày xơ xác:

– Sao thế, chị?

Bà Phụng ngoắt đi, vạt áo dài chạm sát vào lưng ghế:

– Ăn trộm có tang, chơi ngang có tích mà còn chưa hiểu à!

 

Gió nam đưa xuân sang hè.

Rồi mùa thu tới, cúc nở vàng thắm trong hai cái bồn hoa đặt trước cửa hàng sách. Thằng Gimikô đã đi vững. Giang sơn của nó bây giờ là khoảng đất hẹp, bằng hai cái bàn trải manh chiếu ở sau những cái kệ sách. Nó ngồi ở đó chơi những đồ chơi bằng nhựa, bằng gỗ, bằng cao- su. Con chó điện tử. Chiếc xe tăng phun lửa. Cái ô tô chạy cót và những đồ xếp hình. Những thứ đó là quà tặng của các bà, các cô trong phòng. Nhưng, chơi mãi đồ chơi thằng Gimikô cũng chán. Nó là thằng bé hiếu động. Tâm tính nó giờ khác hẳn hồi chưa đầy tuổi. Nó hay đòi đi chơi. Lại hay có những cơn hờn bất chợt chỉ vì một bất như ý cỏn con. Nó hờn dai lắm, giữa cơn hờn là những tiếng nấc nghẹn tủi thân. Bà Phụng nghe nó hờn, nhếch mép mai mỉa, gọi nó là quân ong rắn, trong khi tất cả các bà, các cô cùng phòng ùa xuống dỗ dành. Nó chỉ nín, khi Hường đem con chó béc- giê ăn thịt trẻ con ra dọa. Nó ôm hai má kêu sợ, sợ và nép vào ngực mẹ. Nó cần sự che chở. Nó không vì sợ mà ngắt cơn hờn tủi. Nhưng, ít lâu nay. đang hờn, nghe mẹ kêu: Kìa, ông hói! Ông hói đến kìa, là nó nín bặt.

– Có sách gì mới không, cô Hường?

Ông hói hàng ngày tập dưỡng sinh với bạn bè bên bờ một cái hồ lớn trong khu phố này, quãng mười giờ sáng thường rẽ vào cửa hàng sách của Hường và hỏi như thế. Ông đã ngoại sáu mươi, hơi cũ kỹ về dáng vóc, nhưng hai con mắt thật linh hoạt hòa hợp với cái trán hói cao bóng lọng bác học và hiền từ. Ông mặc bộ đồ thể thao xanh, sọc trắng ở nẹp quần, ở ống tay áo. Có hôm ông còn đeo trên vai cái vợt cầu lông, trông trẻ trung hẳn ra.

Hường nhờ ông hói giữ thằng Gimikô, không cho nó chạy ra hè, để leo lên ghế, lục trên các tầng cao giá sách, khi thì cuốn Tam quốc chí ngoại truyện, lúc thì bộ Chiến tranh và hòa bình cho ông.

– Anh chàng này đẹp giai ra phết. Rồi ra bồ bịch là phải biết đây.

Ông hói bế thằng Gimikô lên tay, rung rinh. Thằng bé có vẻ hợp với ông. Nó xoa vuốt cái trán bóng lọng và cấu véo cái mũi cao như mũi tây của ông. Hường quát:

– Gimikô hư thế! Ông à, đầu thằng con cháu không hiểu sao cứ phổng rộp lên. Bác sĩ chuyên khoa nhi bảo: Nó bị a sừng tiền cầu, cho thuốc mỡ bôi, nhưng càng bôi nó càng rộp lên, ông ạ.

Ông hói cười, lắc đầu:

A sừng, bê sừng gì! Nó là cái cứt trâu đấy thôi. Mai tôi đem cho quả mướp đắng và nắm lá đậu ván, cô giã nát cả hai ra, hòa vào nước, gội cho nó vài lần là sạch tiệt.

Đầu thằng Gimikô sạch bong, trắng hếu từng chân tóc. Thằng Gimikô không cấu mũi và sờ trán ông hói nữa. Nhưng nó thọc tay vào túi áo ông. Hường kêu: Không được lấy bút của ông, con. Ông hói cười mỉm: Cứ để nó chơi. Đừng gọi tôi là ông. Gọi là bác cho nó gần, Hường ạ.

Bên hè có một chiếc taxi đỏ ớt vừa chầm chậm dừng bánh.

Trên gác, Quỳnh đang đặt từng bước chân, vẻ nặng nhọc và thận trọng, trên từng bậc thang, đi xuống, tiếng gọi lấp trong tiếng thở: Hường ơi, bột Ovaltine của thằng Gimikô đây này. Ông hói bế xốc thằng Gimikô lên tay, bước tới cạnh đĩa bột trắng mịn, đang bốc khói trên mặt bàn, vui vẻ: Hường tiếp khách đi, để tôi bón bột cho con nhé!.

Anh lái xe taxi trạc bốn mươi lăm, mặt vuông, tai to, dáng vẻ rắn rỏi, bước lên bậc tam cấp, vừa chợt nhìn thấy Quỳnh sắp sửa vặn người trở lên gác, liền cất tiếng:

– Chào cô, cô bán sách đây à? Cô còn nhớ tôi không?

– Có lẽ anh nhầm.

– Nhầm sao được. Cái nốt ruồi ở mi dưới mắt kia. Bản Nậm Thà, ngầm Con Công bên Trường Sơn Tây, cô còn nhớ không? Các cô giờ về làm ở xí nghiệp in này cả à?

Quỳnh nhếch môi, như nức nở:

– Ở đây, bây giờ rặt gái ế ẩm, quá thì, lỡ lứa thôi. Anh tìm ai, tìm làm gì, hở anh lái xe taxi?

Ông hói tròn môi, tay cầm thìa bột rung rung trước mặt thằng Gimikô: Há miệng to, bác bón nào. Mẹ Hường, cô Quỳnh xem Gimikô ăn đây này, úi dà, ngon chóa, ngoan chóa.

 

Một hôm, đang xếp lại sách trong quầy. Hường bỗng thấy Quỳnh từ gác trên rờ rẫm từng bước chân đi xuống. Mụ Phụng điều tớ xuống bán sách với cậu, Hường ạ. Nói điều bực bội mà mặt Quỳnh sáng như cái mâm bạc.

Rồi quay ngang quay ngửa một cách khó nhọc vì cái bụng đã nổi lùm lùm, Quỳnh kêu thất thanh:

– Ơ kìa, thằng Gimikô đâu rồi.

– Tớ để nó ở nhà rồi.

– Một mình nó ở nhà à?

Hường ghé tai Quỳnh, tiếng nói rộn rực như tiếng nhạc gõ. Và Quỳnh vội ôm chầm vai bạn, kêu khan khan:

– Lão hói à?

Hường gật đầu, chớp chớp mắt:

– Thật không ngờ anh ấy khéo quá. Khéo hơn cả đàn bà con gái mình. Đi chợ mua cá về đánh vẩy, xắt khúc, ướp muối, om, rán, nấu canh, đâu ra đấy! Muối dưa, muối cà thì hết chê. Lại còn định làm đậu phụ nữa. Lại còn khâu vá quần áo cho thằng Gimikô nữa cơ chứ. Còn thằng Gimikô thì cứ xoắn lấy anh ấy, cứ như phải hơi nhau ấy, cậu ạ. Đêm nào cũng bắt anh ấy kể chuyện, rồi sờ tai anh ấy, ôm riết anh ấy không cho về. Nghĩ cũng tội. Vợ chết đã mười lăm năm. Hai thằng con trai giờ giàu cỡ tỷ phú, nhưng chẳng đoái hoài gì đến bố. Năm ngoài, anh ấy quen một mụ buôn chuyến ở Ninh Bình. Quan hệ lủng củng chẳng ra sao nên lại dông về thành phố tìm bạn bè cũ cho khuây khỏa.

Quỳnh đặt tay lên bụng, thở dài:

– Đời người toàn những gập ghềnh là gập ghềnh. Có lẽ chỉ có mụ Phụng là sung sướng, Hường nhỉ. Tớ vừa vặc nhau với mụ ấy một trận. Mụ ấy bảo: Tôi không chịu nổi các cô nữa. Đàn bà gì có thứ đàn bà dễ dãi thế! Tớ quát: Bà có biết năm 1972 bà đang ôm chồng ngủ ở một căn buồng ấm áp bên Tiệp Khắc thì chúng tôi đang ở chỗ nào bên Trường Sơn Tây không?

Hường cắn môi, nhẹ tênh:

– Nhưng mà, như mụ ấy cũng chưa hẳn đã là sướng đâu, Quỳnh ạ.

 

Từ hôm ấy, thằng Gimikô đã có người trông nom, bế ẵm. Ông hói bề ngoài trông già nua, cũ kỹ mà thật ra hiểu biết, mới mẻ, rộng rãi, mến người yêu trẻ và tính tình rất hóm. Có đâu ngờ hồi trẻ ông hói đã từng là chính trị viên một đoàn văn công quân đội, bốn mươi tuổi giữ chức vụ trưởng ty văn hóa tỉnh. Trưởng ty văn hóa mặc com- lê, đeo cà- vạt, long trọng đọc diễn văn khai mạc các hội diễn ca múa, kịch nói, điện ảnh. Trưởng ty văn hóa là đầu đàn của đủ chín ngành nghệ thuật sáng tạo. Quả nhiên, ông hói lắm tài thật! Ông ngâm thơ Đường. Ông hát cò lả. Ông bảo Hường: Anh cần em và em cũng cần anh. Vì nhất âm bất sinh, nhất dương bất trưởng mà em. Anh hói không phải vì già, mà vì tử vi có sao thiên khôi. Thêm nữa đúng như Quỳnh nói đấy, hồ tinh sợ nhất hồ tinh, đàn bà sợ đàn bà nhất, đồng nghiệp đáng sợ hơn cả lại chính là đồng nghiệp. Hai cậu phó ty nó về hùa, giương bẫy hại anh, đẩy anh về hưu lúc mới năm mươi tuổi. Nhưng, anh đánh đổi tất cả để có em. Hường ạ! Tán ra trò chưa! Hường thấy ưa ông. Vì ông và thằng Gimikô hợp nhau. Vì ông quý thương Hường thật sự. Thằng Gimikô từ ngày có ông, bỗng phát tiết anh hoa về ngôn ngữ. Có lẽ nó lây ông. Chưa đầy hai tuổi mà cái gì nó cũng vanh vách, cũng gãy gọn. Mẹ ơi, khuya rồi, mà con chẳng buồn ngủ tý nào. Hay là vì con uống nước chè đặc, hả mẹ? Rõ là giọng ông cụ non chưa? Hường nấu món ốc chuối. Ông hói gắp con ốc đút miệng, rồi lại ý tứ nhè ra, tủm tỉm: Con ốc ở trong mồm anh nó cứ như quả bóng ở chân các cầu thủ, bắn sang hết góc này nó lại sang góc kia. Thằng Gimikô kêu: Mẹ ơi, mẹ làm thịt gà cho bác ăn đi, mẹ.

Các bà các cô xúm lại chia vui với Hường. Này, chúng tớ biết là lão hói mê Hường ngay từ hôm đầu lão đến mua sách cơ. Mắt ấy, đa tình phải biết. Nhưng mà, bảy mươi, cắt đầu gối còn máu là còn dồi dào lắm, cam đoan sang năm không phát xia tía nhau, tớ chớ kể. Nhưng, Hường ơi. Đừng có dắt nhau đi đăng ký nhé. Hợp thì ở, không thì của anh anh mang, của nàng nàng xách.

Hường ra dáng đàn bà, chèm chẹp nói:

– Thích nhất là mấy đứa ba gai ba đồ không còn dám ho he bắt nạt, xỏ xiên mình. Chứ còn chuyện ấy, xì, có nhiều đêm anh ấy lục sục, rồi tự trách mình bất lực vì yểu nhược quá! Thấy vậy, tớ mới bảo anh ấy thế này. Anh ạ, với em thì có thằng Gimikô là đủ rồi. Giờ có thêm anh thì như ngồi trong thuyền mà có bánh lái, càng yên tâm. Còn như cái chuyện chăn gối, chúng em cả một thời thiếu nữ ở tiền tuyến, đã quen nếp thanh tịnh rồi, anh đừng bận tâm. Tất nhiên, có cũng tốt. Mà không có thì cũng chẳng sao!.

Mọi người cũng bất ngờ bật cười. Bất ngờ về sự thật là thế, sự thật không ngờ đơn giản mà thú vị đến thế. Nhưng tắt tiếng cười thì không ai bảo ai cùng ôm choàng nhau khóc nức lên. Đời người sao mà trớ trêu thế! Và lúc ấy, khi nước mắt còn vòng quanh, mọi người mới nhận ra thiếu Quỳnh. Quỳnh ốm lệt bệt từ lúc cái thai được ba tháng. Người ta có thai như mang hòn vàng hòn ngọc trong người. Quỳnh có thai như mang cục nợ trong mình!

 

Gió mùa đông bắc ù ù thổi, rung xào xạc cành sấu trước cửa buồng, Hường vội vã đến thăm Quỳnh. Leo lên gác ba, chưa kịp gõ cửa, nghe thấy hơi thở phía sau, quay lại, đã thấy Quỳnh bụng vượt mặt, vẹo người xách xô nước từ tầng dưới lên đang đứng nghỉ. Hường vội đặt hũ rượu nếp cẩm xuống nền nhà, đâm bổ xuống cầu thang, hớt hải:

– Muốn chết, hả? Cấm mang vác nặng. Nhớ chưa!

– Nằm mãi cũng chán.

– Cần gì thì gọi tớ. Đừng có cố. Liều quá thật!

– Uống nước mơ đi. Ai bảo cậu làm rượu nếp cẩm cho tớ đấy?

Ông hói nhà mình chứ ai.

– Anh ấy đâu rồi? Sao không rủ cùng đến chơi?

Ngồi xuống cạnh giường, Hường thở ra nhè nhẹ:

Anh ấy về Ninh Bình rồi. Mụ buôn chuyến từ dưới ấy lên, thuê một bọn nặc nô đến đập phá nhà tớ, rồi lôi xềnh xệch anh ấy ra ô-tô. Anh ấy hóa ra bị hớ với con mụ ấy cái gì đấy. Con mụ dọa sẽ kiện tớ. Kiện! Kiện củ khoai ấy à?

Quỳnh nhìn Hường, nghèn nghẹn:

– Hai mẹ con dọn lên đây ở với tớ đi. Mình sẽ ở với nhau như hồi Trường Sơn Tây, ở bản Nậm Thà, ngầm Con Công ấy.

Câu nói chưa hết, xúc động đang dâng, Quỳnh liền ngưng phắt, mặt chợt phủ màn lo âu bất thường. Cầu thang bỗng thình thịch tiếng giầy đàn bà gót nhọn. Cảnh huống chuyển ngoặt ứng báo điều kinh dị khác thường. Rồi như chẳng để ai kịp phòng bị, đã lảnh lót cất lên tắp lự một giọng nữ trung chua ngoa và xóc mói:

– Cha năm đời mười đời cái con đĩ có tông có giống kia nhé! Bà đâu có ngờ bà nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Mày đang bơ vơ đói khát, mặt bủng da chì ở đội thanh niên xung phong. Bà đến, bà thấy mày cũng mỏng mày hay hạt, bà mới thương, bà mới làm phúc lấy mày về xí nghiệp. Lẽ ra mày phải cưa tày vạt nhọn chứ. Ai ngờ mày ra khỏi lỗ đã vỗ vế liền. À thì ra bà cho mày đi nước ngoài học mày cũng không đi, mà lấy cớ về quê xây mộ cụ tổ bà đời nhà mày, là mày có âm mưu. Âm mưu gì thì có chém tre mày cũng phải dè đầu mặt chứ! Làm đĩ mười phương phải để một phương lấy chồng chứ! Bà phải triệt thủ triệt vĩ mày, cái con đĩ thập thành kia!

Hường níu tay Quỳnh:

– Ăn nói gì mà như đồ vô học. Không sợ tiếng để đời à?

Quỳnh chép miệng:

– Cứ vài ngày mụ bán bún riêu ấy lại đến đây làm một trận om sòm như thế. Nghĩ cũng tội. Mụ ghen. Mình đã bảo mụ ấy rồi: về đóng cửa lại mà dạy lão Văn Cát nhà mụ đi. Tôi không phải là loại gái điếm ở rừng bulônhơ bên Paris đâu.

– Để tớ cho mụ ấy một bài.

– Thôi, Hường. Mụ ấy đi rồi!

Im lặng. Tiếng gót giầy nhỏ dần, ngoài cầu thang, cơn ghen nồng dựa vào những duyên cớ vu vơ như tự nhận ra sự trơ trẽn đã thoái lui.

Nắm tay nhau, hai người bạn gái cùng yên lặng. Yên lặng để tĩnh tâm, để nhận ra bản thể của sự vật và tính không hoàn thiện của sự sống, để chấp nhận nó như một thực cảnh; để không than vãn, ngậm ngùi, không oán trách, không truy tìm lời giải thích. Yên lặng để chia sẻ nỗi cay đắng và ngọt ngào, để giao lưu, để dẫn truyền. Cuộc sống nó là vậy và phải biết chủ động vượt lên. Cho tới một lúc, chính là Hường chứa chan mẫn cảm làm mẹ bỗng nhận ra tiếng quẫy động của đứa nhỏ trong bạn mình. Ừ, nó đấy, Lắm lúc nó làm mình bàng hoàng, ngơ ngẩn cả buổi. Hường ạ. Quỳnh gật đầu và ngoan ngoãn ngả theo tay Hường đỡ, nằm duỗi dài giữa chiếc giường rộng và rưng rưng nhìn hai con mắt long lanh lệ của bạn:

– Quỳnh ơi, là phụ nữ, chả ai là không gặp khúc gập ghềnh. Nhưng mình cam đoan với Quỳnh, chúng mình không phải là kẻ khổ sở nhất trần gian đâu. U tớ vừa lên chơi. Cụ quấn quýt với thằng Mạnh. Cụ không cho gọi là thằng Gimikô. Cụ bảo: Gái có con như bồ hòn có rễ. Có chằng, có rễ thì vững vàng lắm. Quỳnh ơi, rồi cậu sẽ biết, đẻ được một đứa con, nuôi được một đứa con, sung sướng đến nhường nào! Quỳnh ơi! Có con, chẳng ai hạnh phúc bằng chúng mình đâu! Chẳng ai hạnh phúc bằng chúng mình đâu! Quỳnh ơi!

Nước mắt từ hai mắt Hường đã lã chã rơi đầy mặt Quỳnh, khi cô nói câu cuối cùng. Cô áp mặt xuống bạn và nhận ra hai mắt Quỳnh đã đầm đìa nước mắt từ lúc nào.

4/1996

.Đã in trong Tập TRUYỆN NGẮN Một nhan sắc đàn bà. NHÀ XUẤT BẢN Phụ nữ. 2011.