DẤU HIỆU CỦA TÌNH YÊU


Trên toàn cầu, theo điều tra tổng hợp, 23% nữ, quan tâm chăm lo tới sắc đẹp của mình. Ở Nam Phi, con số đó là 40%; ở Mêxicô 45%; ở Nga là 51%. Còn ở Venezuela là 65%.

Giải phẫu thẩm mỹ phổ biến trên toàn thế giới. Cuộc thi hoa hậu ám ảnh dân cả nước, nhất là nam. Đàn ông là kẻ quan tâm một cách hào hứng và da diết nhất đến nhan sắc đàn bà.

. Tin từ báo chí nước ngoài.

Nhường đẹp từ khi nàng lấy chồng. Nhưng, Nhường lấy chồng quá sớm, khi chưa đầy mười sáu tuổi, lúc cơ thể còn chưa vào tuổi dậy thì, nên nói cho chính xác thì phải là, một năm sau ngày kết hôn, nàng mới thật sự nẩy nở, mới thật là đẹp trọn vẹn. Buồn cười, như hoa tự nở, thoạt đầu nàng đâu có biết mình đẹp. Đã nghèo khổ thì quan tâm tới gương lược mà làm gì! Hơn nữa, lấy chồng tức trao xương gửi thịt, giao phó toàn bộ linh hồn thể xác cho một người đàn ông sở hữu rồi, yên phận rồi, xấu đẹp còn có nghĩa gì nữa! Nhường biết mình đẹp chính là nhờ chồng Nhường. Chồng Nhường tên Đoàn, hai mươi nhăm tuổi, đang học trung cấp giao thông đường bộ. Cao chừng mét rưỡi, tướng ngũ đoản, da tối màu, mắt dán nhấm, xấu mã, nhưng anh chàng thuộc loại đàn ông vô cùng háo sắc. Mặc nàng xấu hổ, hắn cứ bắt nàng phải khỏa thân hoàn toàn mỗi khi vợ chồng giao hoan. Nhường là gái quê mới lớn, với Nhường ái tình xác thịt bao giờ cũng là cõi bí ẩn, không bẩn thỉu xấu xa, nhưng nhất thiết phải kín đáo nhẹ nhàng, chứ không được phô phang thô bạo. Trong khi đó, mỗi lần gần gụi nàng là Đoàn như phát điên phát rồ. Bật đèn sáng trưng cả nhà trong lẫn nhà ngoài, Đoàn ngắm nghía, vuốt ve, nghịch ngợm từng bộ phận nhỏ trên cơ thể nàng. Đoàn chồm chồm. Đoàn ngầm ngập. Vừa ngậm vú nàng, vừa văng tục, và rên ư ử rằng lúc này hắn là kẻ sung sướng nhất trần gian, vì nàng đẹp quá, đẹp như nàng tiên trong giấc mơ của hắn vậy.

Đẻ đứa con trai đầu lòng lúc mười tám tuổi, Nhường như vỡ da vỡ thịt, nét nào là mập mờ, giờ mới thật lồ lộ tròn đầy, nên nàng còn đẹp hơn thời con gái. Tuy thế, biết mình đẹp thì cũng đơn giản như biết là mình có thêm một báu vật, như có thêm chiếc nhẫn vàng chẳng hạn, thì cũng là một thứ của cải của mình, của chồng con mình thôi. Đàn bà mong mỏi gì hơn là yên bề gia thất. Thêm nữa, lúc này Nhường cùng chồng đã chuyển cư lên tỉnh lỵ tỉnh K, một tỉnh miền núi, và ở đây chồng nàng phụ trách kỹ thuật một cung đường, còn nàng, nhờ người quen, xin được vào làm thợ vẽ ở xí nghiệp Gốm- Sứ của tỉnh. Gọi là thợ vẽ cho nó sang. Chứ việc của nàng chỉ là dùng ngòi bút lông chấm men màu phẩy mấy nét hoa lá đơn giản lên thành những chiếc chén, chiếc bát trước khi đưa chúng vào lò nung thôi. Chắc là khi phân việc, anh cán bộ tổ chức xí nghiệp thấy nàng có những ngón tay búp măng xinh xắn. Nghe nói đàn bà đẹp thì ngón tay và mắt cá chân cũng xinh lắm. Nhưng mà hóa ra nàng có hoa tay và khéo léo thật. Công việc ở phân xưởng nhàn nhã, nhẹ nhàng, và thuần là phụ nữ. Phụ nữ vốn không có bạn, họ không ưa ai trội bật hơn. Và dù có trội bật hơn chúng bạn về đường nhan sắc thì trong bộ quần áo bảo hộ lao động vải dày, xanh bợt, cứng quèo, trong công việc đều đặn, tẻ nhạt hàng ngày, nàng cũng vẫn chỉ là hình hài một phụ nữ quê mùa, nhang nhác mọi người thôi.

Nhưng, cuối cùng hóa ra, dẫu có trộn lẫn, đánh đồng trong cùng chủng loại, nhan sắc đàn bà cũng vẫn là thứ của cải dễ bị phát lộ nhất. Không kể Đoàn, chồng Nhường. Đã có những người đàn ông biết đến, hơn nữa còn bị mê mẩn vì sắc đẹp của Nhường nữa. Mà buồn cười, kẻ đầu tiên rơi vào cơn mê đắm lại là một gã tù hình sự. Gã này trạc năm mươi, đeo kính cận, vóc người cao ráo, tóc muối tiêu, râu cằm vàng hoe, phong cách văn vẻ, nguyên là ông giáo dạy tiếng Anh bị án tù hai mươi năm vì tội buôn bán vận chuyển ma túy. Ở trong tốp tù nhân đi lao động sửa đường, nhân lúc nghỉ giải lao, gã rẽ vào nhà Nhường xin nước uống. Chỉ xin một ca nước sôi để nguội, chứ không dám phiền hà. Gã rụt rè thỉnh cầu vậy. Nhưng khi hất vành nón che mặt lên, đón nhận ca nước từ tay Nhường thì gã há hốc miệng, giật lui một bước và buột tay đánh rơi ca nước xuống đất. Trời! Chẳng lẽ vừa xuất hiện điều huyền diệu, hoang đường. Người đâu lại có người đẹp đến như thế! Đưa tay ép chặt con tim trong lồng ngực đập dồn, hai con mắt ngây đờ sau làn kính cận, quên bẵng cả cơn khát, gã tù nhân quay đầu, lầm lũi bước. Đêm ấy, kể lại sự việc nọ cho chồng nghe, bâng quơ Nhường bảo: trông gã tù nhân nọ rất tội nghiệp và khi nàng vân vi nghĩ tới những tích chuyện cổ xưa có người ăn xin đến nhà thường mang theo điều lành điều gở, thì chồng nàng mắng nàng là vớ vẩn, quàng xiên, tự dưng mang dây buộc mình!

 

Quả thật là chẳng có điều gì bất thường xẩy ra sau đó. Cuộc sống trôi theo nhịp điệu, cung cách vốn có. Công ăn việc làm ổn định. Chồng cán bộ, vợ công nhân. Nhà ở tập thể. Đồng lương có hạn, nhưng còn bổng lộc nghề nghiệp và tiền thưởng năng suất, nên cũng không đến nỗi túng thiếu. Ăn chắt để dành, hai vợ chồng cũng đã sắm được xe máy, ti vi màu. Cứ đà này, chục năm nữa, thì cũng như bao người lương thiện khác, chắc chắn sẽ tậu được mảnh đất, lên được căn nhà riêng đầy đủ tiện nghi, có sổ tiết kiệm chục triệu đồng làm của để dành, không phải lo âu, khi tuổi tác đã ngả bóng chiều hoặc mỗi khi có công kia việc nọ. Nghĩ xa thì thế, nghĩ gần thì cũng vẫn yên lòng. Thằng con trai lên sáu đã được đưa về quê bà nội nuôi dậy. Đoàn được đề bạt làm cung phó. Hai vợ chồng đều khỏe mạnh, vô chứng vô bệnh. Và trong rảnh rang, phấn chấn, hình như Nhường ngày càng mẩy mang, mỡ màng, tươi đẹp hơn. Nàng đẹp hơn vì chứng cớ là chồng nàng mỗi ngày như một ham mê nàng hơn. Đi làm thì chớ, động về đến nhà là hắn không rời nàng một bước. Chập tối là hắn đóng cửa, kéo nàng lên giường. Rống rít như một quái trạng tình dục, hắn sùng sục như dầu sôi, hắn gầm gừ như mãnh thú, hắn nói hắn phải ăn thịt nàng và hắn xin sẵn sàng chết vì nàng. Trời! Ngây ngất và kinh sợ, nàng vội đưa tay lên bịt mồm chồng. Hóa ra nàng đã từng gây ra cơn choáng ngợp cho tên tù nhân đeo kính cận, giờ đây lại có thể tạo ra cơn điên rồ dai dẳng cho chồng nàng và hơn nữa, có khả năng trở thành thủ phạm gây ra cái chết cho hắn. Đàn bà đẹp đối với đàn ông lại có thể nguy hiểm đến thế! Lần đầu tiên Nhường biết đến điều đó. Cũng là lần đầu tiên nàng ý thức được ma lực sắc đẹp của mình, ý thức về giá trị của mình ở cái khoảnh khắc hiếm hoi, khi toàn bộ thân thể mình được phô bầy trọn vẹn trước gã đàn ông chồng nàng. Thêm nữa, lúc này đã ở vào độ tuổi thuần thục, cảm giác về tự do đã manh nha, bản năng đã được đánh thức, Nhường đã nhận ra cái sinh thú của quan hệ đàn ông với đàn bà, do vậy nàng không còn e dè, khép nép, xấu hổ, ngượng ngùng. Chống cự mà cho phép, e thẹn mà chủ động, bằng lòng và dụ dỗ, nàng tự tháo cũi sổ lồng. Nàng chủ động hưởng thụ. Nàng biến thành một ngọn lửa góp vào đám cháy cùng chồng, khiến chồng nàng càng như kẻ rồ dại trong cơn hứng tình.

 

Nhưng, ai mà tiên lượng được đường đời của mình. Cách thời gian gã tù nhân đeo kính cận bàng hoàng vì sắc đẹp hút hồn của Nhường một năm, có một người đàn ông thứ hai phát hiện ra vẻ đẹp đặc sắc của Nhường. Người này tên Quỳ. Bốn lăm tuổi. To béo nục nịch. Mắt húp, môi dầy, mũi củ tỏi. Lồ lộ khí chất bợm bãi, hoang tàng. Là phóng viên của Đài Truyền hình tỉnh, anh chàng xuống xí nghiệp Gốm- Sứ này để lấy tin, viết bài. Qua phân xưởng vẽ, anh chàng chợt dừng lại, mũi củ tỏi khìn khịt như đánh hơi, rồi tiến đến sau lưng Nhường lúc này đang đội mũ bảo hộ và đeo khẩu trang che miệng và mải mê với công việc. Quay lại đây cho anh xem mặt cái nào! Ôi! Thật là bậc quốc sắc thiên hương, báu vật trời cho mà lại giấu kín ở nơi ngõ hẻm thế này! Tung hai tay lên trời, anh chàng oang oang phô bầy niềm phấn khích của mình.

Tuần lễ sau có chiếc ô tô con của Đài Truyền hình tỉnh đến đậu ở sân xí nghiệp. Nhường được mời lên gặp giám đốc. Tối đó, Nhường về cho chồng biết, đã có sự thỏa thuận giữa các bên, nàng được điều động lên Đài Truyền hình tỉnh. Nàng nói: Họ bảo, vì lợi ích chung, anh Đoàn ạ. Chồng nàng mim mím môi, chớp chớp cái mi mắt dán nhấm, rồi xì một hơi: Lợi ích chung hay lợi ích của thằng cha mũi củ tỏi! Thằng cha trông đa dâm, đa trá ấy nghe nói là dân buôn lậu thuốc phiện xịn đấy. Cứ liều liệu! Rồi suốt cuộc làm tình với nàng đêm ấy, hắn lì lì không nói một câu.

 

Nỗi lo của Đoàn bằng thừa.

Nhường về Đài Truyền hình tỉnh được một tuần, thì Quỳ nhận quyết định của giám đốc điều xuống làm Đại diện ở huyện P. Quỳ có vẻ bực, y chửi ông Tuần giám đốc là thằng thừa lưỡi chuyên ăn cơm thừa. Ông Tuần tuổi xấp xỉ năm mươi, vóc thấp, vai vuông, lưng dài, chân ngắn, khi nói có tật thè lè lưỡi, lúc cuống hay líu lưỡi nói nhịu, bị Quỳ đặt xú danh ăn cơm thừa vì hai lần lấy vợ đều lấy phải người phụ nữ đã qua tay người khác. Ông Tuần xuất thân cán bộ thu mua lâm thổ sản, trông cục mịch, nhưng quảng giao và hay lên giọng văn hoa.

Từ ngày Nhường về Đài, rồi xuất hiện thử trên màn hình, ông giao thiệp xem ra lại càng rộng rãi hơn. Gớm, từ ngày cô mình lên màn hình, anh tốn chè thuốc tiếp khách quá! Lo le đầu lưỡi, ông vui vẻ bảo Nhường vậy. Rồi ông tiếp: Này, từ nay anh đặt tên em là Kim Nhương nhé. Nghe cho nó nhẹ nhõm. Chứ Bùi Thị Nhường nghe nó quê kiểng, không xứng với người đẹp đâu.

Ôi! Kim Nhương! Danh tính mới đánh dấu một bước ngoặt mới của đời nàng rồi. Vì một khi nàng trình diện gương mặt nhã ái của mình trên màn hình trong chương trình thời sự chỉ có mười phút, rất ngắn thôi, vì giọng đọc của nàng chưa chuẩn, đôi khi nàng còn lẫn lộn e lờ với en nờ, thì nàng đâu chỉ là người đàn bà đẹp riêng với anh chàng Đoàn tướng ngũ đoản, mắt dán nhấm, gã tù nhân đeo kính cận, ông Quỳ mũi củ tỏi và ông Tuần giám đốc thừa lưỡi. Nàng là cái đẹp mang nhân tính rộng rãi nhất, vì theo nguyên lý của triết gia Đức Arthur Schopenhauer nàng đã đem cái đẹp hiến tặng cho toàn thể con người.

Kim Nhương đã trở thành người phụ nữ đẹp trong sự ngưỡng mộ của tất cả mọi người. Từ tầng lớp văn nghệ sĩ tỉnh nhỏ, hạng người duy mỹ, đến các quan chức hàng tỉnh, một khi giầu có lên là bắt đầu ăn mặc tơ tuốt và ham chuyện tư tình. Từ các chú trống choai, mép mới lờm xờm lông măng đến các vị cao niên trong hội người già nhờ tập tành và thuốc bổ hiện đại đang hồi xuân. Người ta rủ nhau đến ngắm dung nhan nàng. Thư xin làm quen ngày nào nàng cũng nhận được vài ba lá, nhiều khi lại còn có cả những tặng phẩm quà cáp của một người vô danh gửi tới nữa. Bữa cơm trưa ở nhà ăn tập thể, có nàng, cánh đàn ông trong khu vực cơ quan tỉnh, nơi Đài truyền hình đóng trụ sở, trở nên vui vẻ và ăn uống gảnh gót như đàn bà. Một ông già ở Hội người cao tuổi và một gã thọt coi kho lưu trữ Ủy ban tỉnh, cùng khoe có lá số tử vi của nàng. Họ bảo nàng tuổi Mậu Tý. Sao Vũ khúc đóng cung thân, văn chất tốt tươi, con người cực kỳ xinh nhã, thông minh lại can đảm vì có sao hổ, nhưng vì có sao sầu dung, tức vực sầu nên trắc trở về tình duyên. Tủm tỉm cười, họ còn loan truyền trong giới văn nghệ sĩ tỉnh lẻ rằng, nàng có nốt ruồi ở chỗ kín, âm dương thuần lý nên nàng khỏe mạnh. Chồng nàng đào hoa mộc dục nên tình yêu thiên về thân xác và khó lòng bền vững. Số nàng toàn quý nhân tao nhã xin đến nộp mạng. Đồng hỷ song loan, sau này đồng vọng với ai thì tùy, nhưng chắc chắn, tình yêu này dẫn đến hôn nhân lỏng lẻo, không chiềng làng nhưng bền vững; nàng không phải là lãnh đạo, nhưng hộ trì người có chức vụ lớn.

Hiểu biết là chinh phục. Vậy là họ đã chinh phục, thống đoạt, sở hữu nàng ư? Nếu vậy thì cảm giác ấy trước hết là của giới nhà văn, nhà báo trong Đài, trong tỉnh. Thành ra có không ít anh, mấy hôm đầu mon men đến tặng thơ nàng, còn điệu đà lắm, hôm sau đã phấn chấn mời nàng đi ăn trưa, rồi hôm sau nữa, cơm nước xong, đã ỡm ờ ghé tai nàng hỏi, có phải chồng em hắn ham mê em lắm phải không, rồi trắng trợn: Giờ, em có dám mời anh về nghỉ trưa ở nhà em không?

Lời loan truyền về Nhường còn gây bực bội ghen tức cho cả giới phụ nữ. Nào, phải đến xem mặt con yêu nữ ấy xem nó thế nào mà lão thừa lưỡi dạo này chăm đến cơ quan thế! Người đàn bà đầu tiên nổi cơn ghen ghét là phu nhân giám đốc Đài. Bà đến thình lình và vừa thấy mặt Nhường bà đã quay xe máy và sau đó ập đến nhà bà vợ ông phó chủ tịch tỉnh, bạn thân nhất từ thuở hàn vi, rồi vừa trông thấy bà này tóc xoăn bụt ốc, đít nhọn như cào cào, đã toang toang và hổn hển: Tiên nhân nó chứ, con thần nữ ấy đẹp thật. Nó có cái cằm chẽ đôi, đại dâm Võ Tắc Thiên đấy, chị ạ. Đến mình cũng mê mẩn cả tâm thần huống gì lũ đàn ông! Thành ra chị ơi, phải cảnh giác với con này. Là em nói lão Tuần thừa lưỡi nhà em và anh Lương nhà chị đẹp ngời ngời như diễn viên điện ảnh ấy!

Ôi, nhan sắc đàn bà của Nhường!

Nàng đẹp vì vóc nàng nở nang. Vì ngực nàng lớn bồng. Vì eo hông nàng mượt mà. Vì mắt nàng đắm đuối. Nhưng chả lẽ sắc đẹp của nàng chỉ được coi như là một đối tượng để đàn ông tận hưởng, để họ thỏa mãn niềm khoái lạc. Nàng chỉ là vật thể hóa cơn hứng dục, phong tình của đàn ông?

 

Lời khai về cái chết của bà vợ ông phó chủ tịch tỉnh phụ trách văn xã.

Tôi là Bùi Thị Nhường, tức phát thanh viên, phóng viên Kim Nhương, 25 tuổi. Xuất thân của tôi, quá trình tiểu sử của tôi trước khi về Đài truyền hình thế nào, tôi đã khai báo đầy đủ với Viện Kiểm sát và Công an tỉnh . Giờ chỉ xin nói thêm về một số sự việc có quan hệ đến ông Lương phó chủ tịch tỉnh phụ trách văn xã và vợ ông.

Thật tình là cho đến nay tôi cũng chưa biết mặt vợ ông phó chủ tịch. Thậm chí tính danh bà là gì tôi cũng chưa được tỏ. Vì đôi ba lần được nghe ông Tuần giám đốc Đài nói về bà thì cũng chỉ thấy ông gọi bà là con mụ đít nhọn như cào cào thôi. Mâu thuẫn của vợ chồng ông phó chủ tịch thế nào, tôi cũng không được biết.

Tôi biết ông Lương sau khi về công tác ở Đài chừng hai tháng. Đó là vào quãng đầu tháng năm, một hôm ông đi ô tô đến Đài để dự một cuộc họp quan trọng. Trước đó một hôm, ông Tuần gọi tôi lên phòng riêng, giao cho tôi nhiệm vụ tặng hoa và bảo tôi: Thành bại cuộc họp này là do em quyết định đấy, người đẹp ạ.

Tôi nghĩ, đó chỉ là một câu nói vui. Nên còn nói đùa lại: Anh nói thế em tưởng thật thì chết! Phó chủ tịch Lương là một người đàn ông trẻ, cao dong dỏng, mặt trái xoan, rất ưa nhìn, hơn nữa, sức vóc ông cường tráng, cử chỉ ông rất linh hoạt tự nhiên. Không hiểu hàng ngày ông thế nào chứ hôm ấy và sau này nhiều lần nữa có mặt ở Đài, ông đều rất cởi mở, vui vẻ, nói năng vừa khúc triết vừa duyên dáng.

Chà! ở đâu ra một phụ nữ đẹp thế này! Ông nói vậy khi nhận hoa tôi tặng và quàng vai tôi đi vào phòng họp. Ông Tuần đứng cạnh thấy vậy, chắc vui lắm, liền líu lưỡi lắp bắp: Báo cáo anh, người nhà Đài cấm được xấu xí, chỉ được phép từ đẹp trở lên thôi ạ! Hôm ấy, ông Tuần dự định mời ông phó chủ tịch xuống họp để duyệt quyết toán năm cũ và lập dự án năm mới với số tiền chi gần chục tỷ đồng. Nhưng vào cuộc, ông Tuần vừa trịnh trọng đứng dậy, định tuyên bố lý do thì ông Lương đã vẫy vẫy tay ra hiệu ngồi xuống, rồi kéo ghế gọi tôi đang tiếp nước, bảo ngồi xuống và cười rất tươi:

– Thôi, họp hành bù đầu mệt lắm rồi. Dự toán, quyết toán các cậu làm xong đưa lên tớ sẽ ký ngay. Còn hôm nay, lâu lắm mới gặp nhau, tớ xuống giao lưu với các cậu thôi. Hả? Ngồi với người đẹp trò chuyện mà không sướng hơn à? Đồng ý không?

Được lời như cởi tấm lòng, ông Tuần vỗ tay bồm bộp kêu: Thủ trưởng thế mới là con người hiện đại chứ. Rồi ngồi xuống, nghển cổ vào chuyện. Thôi thì đủ chuyện. Tất nhiên đầu tiên bao giờ cũng là những câu chuyện thời sự trong nước, trong tỉnh. Nào ta đang ký với Pháp làm lại nhà máy nước ở T. Nào sắp tới bắc cây cầu nọ, lập trạm giống kia. Nào việc chống buôn lậu, nào việc xóa bỏ cây thuốc phiện và chủ trương cổ phần hóa xí nghiệp A, đơn vị B. Tôi không hiểu lắm nội dung những điều ông Lương và ông Tuần nói. Mặc dầu thỉnh thoảng ông Lương lại ngắt lời, quay sang hỏi tôi: Kim Nhương hiểu chứ? Và tôi tuy bị hỏi bất ngờ nhưng cũng biết đáp trả khá hoạt bát và duyên dáng. Chẳng hạn: Dạ, đến cây thuốc phiện, hoa thuốc phiện thế nào em cũng chưa được biết nữa là. Hoặc: Ôi, giá mà phóng viên bọn em được thủ trưởng cho đi xem thì hay quá!

Hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua quá nhanh. Mười hai giờ, đứng dậy bắt tay nhau. Ông Lương gật đầu rất hào hứng nói rằng, sợ các cậu lười, ngại đi thôi, chứ tớ thì sẵn sàng, mời phóng viên Đài đi theo mỗi khi tớ đi cơ sở, để nắm bắt hiện thực, hiện thực tỉnh ta phong phú lắm, cứ viết nguyên xi cũng thành nhà văn nhà báo giỏi rồi! Hà!

Tôi nghĩ, phó chủ tịch cho phóng viên đi cùng trong mỗi chuyến công tác, đó là một phong cách công tác. Chứ không phải lúc đó ông Lương dựa vào ý kiến của tôi, tạo lý do hợp pháp cho tôi đi cùng. Ông Lương là phó chủ tịch tỉnh, một chức vị lớn, là người đứng đắn đàng hoàng, sao lại nghĩ ông như những người đàn ông có thói quen quá nhạy cảm trước nhan sắc phụ nữ, như gã tù nhân đeo kính cận, như anh chàng Quỳ mũi củ tỏi, thậm chí như ông Tuần thừa lưỡi, anh Đoàn mắt dán nhấm, người chồng cũ của tôi. Bọn họ hoặc là những kẻ khuyết tật, dị mọ, tiên thiên bất túc, hậu thiên bất túc, hoặc chỉ là những kẻ tầm thường. Còn ông Lương, không chỉ là người giữ ở chức vị lớn, mà còn là con người toàn vẹn từ trình độ, hiểu biết, phẩm cách đạo đức đến vóc dáng hình thể; ông rõ ràng là kẻ tài cao đức trọng, danh giá hơn người.

Vả lại, việc ông cho tôi với tư cách phóng viên Đài đi cùng gần chục lượt xuống các cơ sở, các huyện khi dự hội nghị tổng kết cánh đồng cao sản, lúc khánh thành một con đập, hay tham dự lễ hội triệt phá cây thuốc phiện… tận tháng chín năm đó mới diễn ra. Nghĩa là sau khi đã có hàng chục chuyến ông Lương đi cơ sở có mời các phóng viên nam nữ ở Đài đi cùng rồi.

Tiện đây tôi cũng xin nói thêm về hoàn cảnh gia đình riêng của tôi. Tôi lấy anh Đoàn từ khi mới vào tuổi thiếu nữ, chưa biết yêu đương trai gái tình dục là gì. Đêm tân hôn thấy anh tợn tạo quá tôi còn phá cửa chạy trốn để anh phải đi tìm bắt kia. Tôi không ghét mà cũng không yêu anh. Còn anh không hiểu có yêu tôi không, nhưng về biểu hiện thì anh rất thích gần gũi tôi. Tuy vậy, từ ngày tôi chuyển công tác lên Đài truyền hình tỉnh thì anh tỏ vẻ rất hậm hực với tôi. Rồi anh lạnh nhạt dần với tôi. Ngược lại, tôi cũng có phần dửng dưng hơn với anh. Không hiểu ai mách mà anh biết hết những chuyện tôi được quý trọng, yêu chiều ở cơ quan nhà Đài. Anh nổi cơn ghen tức rất dữ dội. Một đêm, tôi đi họp về muộn. Anh đóng sập cửa, đẩy tôi lên giường, rồi thô lỗ vô cùng, sấn sổ lột quần áo tôi. Hừ, con khốn nạn, hèn nào mà chúng nó biết cả cái nốt ruồi son ở chỗ kín của mày. Không ngày nào là anh không chửi rủa, đấm đá, đánh đập tôi. Anh gọi tôi là con đĩ, con đượi, con bớp. Cuối cùng anh viết đơn, ly dị tôi và đuổi tôi khỏi nhà.

Từ hôm ấy, tôi bơ vơ không nơi ăn ở, nên phải lên tá túc ở trên cơ quan. Chuyện gia đình lan ra ngoài, chẳng hay ho gì, nên giám đốc Đài cũng tiện dịp yêu cầu tôi không làm công tác phát thanh mà chuyển sang làm phóng viên đi cơ sở.

Chuyến đi đầu tiên cùng ông Lương xuống huyện P. là ngày 11 tháng 9. Tôi còn nhớ rõ, đêm trước có cơn mưa to. Lái xe là anh Quận, nhỏ con, lém lỉnh. Mới ba mươi tuổi mà anh đã ba lần lấy vợ. Ở tòa án, người ta hỏi: Anh còn định làm khổ bao nhiêu phụ nữ nữa? Anh đáp tỉnh queo: Điều đó thì chưa biết được. Chiếc ô tô Toyota đời mới màu cánh trả khi đến đón tôi, trên xe đã có ông Lương ngồi ở băng ghế sau. Ông cố ý nhường chiếc ghế trên cho tôi. Chắc sợ tôi say xe.

Tôi ngồi vào ghế thì tài xế Quận nổ máy. Xe quành một vòng nhỏ. Và không hiểu do đường trơn hay lỡ tay mà vừa lăn được mấy vòng bánh, chiếc xe đã vuột ra khỏi tim đường, trôi tuồn tuột về phía dệ đường bên phải. Hú vía! Quận vội kéo phanh tay và run bật bật. May có bụi cây dại cản lại chứ không thì chiếc xe đã lộn tùng phèo xuống cái hủm sâu bên đường rồi.

– Chà! Người ta nói đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Còn đây thì là người đẹp nghiêng lệch cả xe ô tô của thủ trưởng Lương.

Khi chiếc xe lấy lại thăng bằng, trở lại mặt đường, Quận mới quay về băng ghế sau, nơi ông Lương ngồi, buông một lời bình thật hóm hỉnh.

Ông Lương nheo mắt cười cười:

– Rõ vụng chèo khéo chống chưa!

– Em nói thật đấy. Đúng là nghiêng cả tay lái xe em!

– Thế cậu có biết đẹp nghiêng nước nghiêng thành là thành ngữ để chỉ những phụ nữ đẹp là những ai không? Kim Nhương nữa, em có biết tay Quận này nó láu ở chỗ nào không?

– Dạ, không ạ.

Tôi đáp. Ông Lương tỳ tay lên lưng ghế tôi ngồi, vui vẻ:

– Tay Quận nó ví em đẹp như tứ đại mỹ nhân Trung Hoa. Em đẹp sánh được với Tây Thi, Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi đấy, Kim Nhương ạ.

– Thủ trưởng tài quá!

Quận tay đập vành lái, đầu như mỏ chim mổ thóc, gục gặc cười khoái trá. Ông Lương ngả người, như được dịp:

– Thôi, nếu sợ người đẹp ngồi cạnh run tay thì Nhương xuống đây với anh.

– Nói thật với thủ trưởng là em còn cứng vía lắm.

– Cứng vía?

– Vâng!

Anh hùng bất quá mỹ nhân quan, anh hùng không qua được cửa ải người đẹp đâu, cậu ơi.

– Tất nhiên, với phụ nữ đẹp thì không nói mạnh được. Em nói thật đấy. Cùng là cánh đàn ông, em xin thú thật với thủ trưởng là, ví dụ như con vợ mới của em ấy. Nó mà nằm lên giường, cởi hết quần áo ra thì… xin lỗi em xỉu luôn. Nghĩa là không còn cách nào đứng vững được nữa.

Câu chuyện đã vượt qua mức sàm sỡ được phép. Nhất là khi ngoài thầy trò họ là đàn ông với nhau, trong xe còn có tôi, là đàn bà, là cấp dưới của ông Lương. Rất may, ngay lúc ấy, xe sa xuống một vũng lầy. Máy rống rất to, át đi cái dư ba thô mãng của câu chuyện và ông Lương như sực nhớ, đập tay vào lưng ghế tôi ngồi, gióng to như lảng chuyện:

– Kim Nhương chú ý nhé. Ở bên đường thỉnh thoảng còn sót lại vài cây thuốc phiện nở hoa. Anh sẽ chỉ cho em biết. Kia kìa, mấy cái cây lá như lá rau diếp, ngồng cao, cánh hoa tím biếc mỏng mảnh huyền ảo vô cùng quyến rũ ấy! Em xem nó có giống đàn bà đẹp, giống em không?

Đàn bà đẹp! Người ta đã gọi tôi là nàng tiên, là con thần nữ, con yêu nữ, là Võ Tắc Thiên. Giờ, ông phó chủ tịch tỉnh lại còn tâng tôi lên hàng tứ đại mỹ nhân Trung Hoa, bậc quốc sắc thiên hương, và sánh tôi với hoa thuốc phiện!

Còn ai tặng cho tôi mỹ từ, tục danh hay một ẩn dụ so sánh nào nữa? Ngôn ngữ xem ra còn được tiếp tục sáng tạo. Ở huyện P, trong chuyến đi thứ hai với ông Lương, tôi gặp lại anh chàng Quỳ mũi củ tỏi bây giờ là trưởng đài truyền hình huyện. Gặp tôi, anh chàng ôm choàng vai tôi rồi đẩy tôi ra, trố mắt nhìn tôi, chặc chặc lưỡi.

– Trời! Nhường! Em đẹp quá. Đẹp như gián điệp vậy!

– Cái gì?

– Em đúng là đẹp như gián điệp thật!

Đẹp như gián điệp! So sánh khập khiễng và có vẻ phi lý thế nào, vậy mà giờ đây trong lúc ngồi viết bản tự khai này, tôi lại chập chờn trong nhận biết phong phanh, rằng phải chăng anh chàng mũi củ tỏi này có cái tinh nhậy của loài cầm thú, anh ta là loại đàn ông có giác quan siêu đẳng, anh ta đã cảm hội được sắc diện tuyệt đẹp của tôi khi đứng sau tôi lúc tôi đang làm việc ở xí nghiệp Gốm-Sứ hồi nào, còn giờ anh ta đã tiếp nhận được cái đẹp chứa đựng hiểm họa, mang tính đồng lõa của tôi với anh ta; tôi đang ở cái thời điểm vượt ra khỏi cái hữu hạn, trở thành khác biệt với mình, khi tất cả dục năng trong tôi được dịp phát lộ hoàn toàn.

– Tại sao Quỳ lại nói em là đẹp như gián điệp? Tôi hỏi ông Lương.

Đó là đêm thứ hai, ngủ lại nhà khách huyện P, ông Lương nửa đêm gõ cửa sang phòng tôi: Em khó ngủ vì lạ giường à? Vậy thì ta ngồi chơi nói chuyện. Ông nói vậy. Nhưng khi tôi hỏi ông câu nọ thì ông quỳ phục xuống dưới chân tôi và áp mặt vào bụng dưới tôi, một tay mân mê mắt cá chân tôi, hổn hển trong cơn phấn hứng lấp cả hơi thở:

– Quỳ nói đúng. Em mê hoặc, em lung lạc, em thôi miên anh. Em sai khiến anh. Em đánh ngã anh. Em là một sắc đẹp nguy hiểm chết người. Anh không thể đứng vững được trước em, mỹ nhân ạ.

– Đừng, anh Lương.

– Đừng cản anh. Anh đã mê mẩn tâm thần ngay từ lúc gặp em lần đầu.Nhương, nàng tiên trong mơ của anh. Tấm thân ngọc ngà hằng đêm anh mơ ước được ôm ấp của anh! Nguồn hạnh phúc tuyệt đỉnh của anh. Từ hôm nay anh đã quyết định từ bỏ hết mọi thứ ràng buộc để lấy em làm vợ, Nhương à! Nhương của anh ơi, chúng mình sẽ sống với nhau trong sung sướng mãn đời. Mãn đời trong giầu sang phú quý. Vì mỹ nhân như em phải được hưởng như thế! Nào cho anh xem mắt cá chân của em. Người ta nói, người đẹp thì mắt cá chân cũng đẹp, rồi cả bắp chân, cả cặp đùi em, cả hai bầu vú quả lê của em nữa. Nhường ơi, anh đến chết vì sắc đẹp của em mất thôi!

Trong tiếng rên rỉ và bàn tay rờ rẫm của ông Lương, sực nhớ đến Đoàn một đêm nào đó nói đến cái chết vì tôi, tôi vội bịt mồm ông. Nhưng, không kịp nữa rồi! Nhan sắc đàn bà! Chua chát, thứ báu vật trời cho ấy, cái vốn tự có như dân gian vẫn gọi, chỉ là chất liên minh không bền vững với ái tình. Sắc đẹp của đàn bà ở trường hợp này chỉ là thứ giá trị cho kẻ khác giới tiêu dùng, nó thuần tuý mang tính sinh vật học, nó chỉ có tác dụng kích thích thói hưởng lạc thân xác đàn bà của giới đàn ông thôi! Nhục nhã thay! Tuy nhiên, cũng nhục nhã thay, nhờ cái vốn tự có này, tôi đã có đủ tiền lời để xây một căn hộ ba tầng, mặt sàn diện tích năm chục mét vuông, đón con tôi và mẹ tôi lên ở cùng. Nói cụ thể, trong gần một năm trời, hơn hai chục lần đi trên xe của phó chủ tịch Lương, tôi vừa là tình nhân của ông vừa can dự vào việc vận chuyển cho liên minh của ông Lương và Quỳ hơn một trăm cân thuốc phiện, được hoa hồng hơn chín trăm triệu đồng. Nhan sắc, như người ta nói, cũng là một thứ siêu quyền lực vậy đó!

Đó là toàn bộ lời khai nhận tội lỗi của tôi. Chỉ có vậy. Còn những lời đồn đại như ông Lương đã bao lần ký duyệt chi cả tỷ đồng cho nhà Đài, ngay trên bụng, trên đùi tôi thì là bịa đặt hoàn toàn. Cuối cùng, còn việc bà vợ đít nhọn như cào cào của ông Lương bị chết vì thạch tín qua thức ăn nước uống đã tích tụ đến mức gây tử vong thì quả tình tôi không biết một tí gì. Mặc dầu tôi cũng đã hết sức sợ hãi vì trong những lúc gần gũi tôi, ông Lương vẫn thường rít róng như con thú: Ta chết vì em mất, Kim Nhương ơi!

 

Ông Lương bị tù chung thân vì tội đầu độc vợ. Nhường bị tù năm năm vì tội vận chuyển thuốc phiện. Quỳ bỏ trốn ra nước ngoài.

Tôi công tác ở Đài Truyền hình tỉnh. Ông Tuần về hưu, tôi được đề bạt thay ông làm giám đốc. Từ lâu, tận trong cõi lòng sâu sa, tôi đã thầm yêu Nhường. Suốt những năm làm việc gần nàng, tôi kìm nén tình cảm trong nỗi lo sinh tử về số phận nàng. Khi nàng bị tù, tôi đã bộc lộ tình yêu của tôi với nàng, một tình yêu tôi tự cho là trong sáng, nó là sự sùng bái cái đẹp trong tình yêu thương và quý trọng. Nhưng, Nhường đã từ chối mọi lời bộc lộ và cầu xin của tôi. Hết hạn tù, nàng làm tôi sửng sốt, vì quyết định xin ở lại trại tù làm cấp dưỡng để chờ ngày gã tù nhân đeo kính cận, giáo viên tiếng Anh mãn hạn tù.

Nhường sẽ lấy người này làm chồng. Theo nàng, chỉ có ông ta là yêu nàng thật sự. Dấu hiệu của tình yêu thật sự đó là cảm giác phi thường, huyền diệu, hoang đường và kính trọng đối với người đàn bà đẹp là nàng được ông ta biểu hiện trong buổi tao ngộ hôm nào đã xa; ngẫu nhiên mà hóa ra kỳ duyên; thật là sự đời mà như là có số mệnh vậy.

10/10/2001

.Đã in trong Tập TRUYỆN NGẮN Bãi vàng. NHÀ XUẤT BẢN Phụ nữ. 2018