Cửa ra vào biển cả


Bạn đi ra đi vào, tôi nhìn bạn nôn nao, xao xuyến, lưu luyến người rời khỏi. Chuyển đổi không gian hay tâm thức lay động ? Tôi ở đó để làm gì, có thể làm bạn nhận ra cuộc sống không đứng yên, biến chuyển cùng nhau, ưu sầu hay mong ngóng rồi cũng dần tan vào những hoài niệm xa. Bạn tựa vào tôi, cánh cửa ra vào, nhìn bóng người phai dần trong đêm sao, trên bầu trời cao cô độc, mái tóc người tỏa hương rồi biến mất trong đêm. Tôi giữ bạn đứng vững, một con người hân hoan rồi trầm mặc, trong màn tối lòng quặn thắt, nước mắt bạn thấm đẫm rồi rơi xuống lặng thinh.

Sao con người lại làm ra tôi, một cánh cửa ra vào, hay tôi tự sinh ra khi cái chung và riêng của bạn hình thành ? Cũng có thể, bạn muốn nhận ra mình còn sống, giữa cõi mênh mông còn ấm áp, như trong bao la có một không gian gọi là nhà. Bạn đi vào để được che chở, đi ra để đón vẫy vùng, tôi ở đó chẳng một động tĩnh mà đón nhận không trung chuyển dời bên trong một con người. 

Suy cho cùng tôi chẳng để làm gì, giữ bạn an toàn trong cõi mộng, thật vô vọng làm sao. Khi rộng lớn ùa vào, tôi dang tay đón lấy, như chính tôi quay về rừng. Kẻ cướp lấy đi vật chất, tình nhân thâu tóm ân tình, họ đều như nhau dưới ánh nhìn một cánh cửa ra vào. Tôi ở đó để báo hiệu thận trọng, là biểu tượng của khiêm nhường, tên trộm hay người thân đều phải một chút cúi đầu trước một cánh cửa ra vào, cẩn trọng đi vào cõi riêng của kẻ khác. 

Một cánh cửa đâu nhất thiết hình hài một cánh cửa, hàng cây thưa, một bờ tường chưa hoàn thiện, tất cả sự hiện diện khã dĩ ấy là tôi, là bạn, kẻ mở ra cõi lòng cho lữ khách, ma quỷ và tình nhân. Đóng lại, mọi thứ bên trong như của riêng, sự đóng là riêng, cái riêng của ảo tưởng, nơi nỗi sợ mệnh mông hiện hình, nơi cái tôi xấu xí rình rập vồ lấy, nơi áy náy bên trong nuốt chửng bật trượng phu. Mở ra, tất cả ngoài kia là của bạn, sự mở cũng riêng, nhưng cái riêng chân thật, nơi bao la trỗi dậy hiền hòa, chốn bản thể chân thật dấn thân ôm lấy, chốn nhìn thấy bên trong thăng hoa kẻ mộng mơ.

Tôi càng kín, bên trong càng thối rửa, không khí không đi vào cùng mênh mông, tấm lòng mong ngóng cơn gió ngày hè, càng kín càng vô vọng. Tôi mở toang, bên ngoài chiếm lấy cả, gió bấc ùa đột ngột cùng băng giá, bãi tha ma ngày đông lạnh lẽo, càng mở càng tha hóa. Chắc vì vậy mà tôi xuất hiện, bước đệm giữa các miền tâm thức, vết mực chia giấy làm hai, vực dậy sự tỉnh táo trong ngoài, các tầng mức không lẫn vào nhau. Không phải để chia cắt, chẳng chặt chẻ làm hai, mà báo thức cho kẻ mê tỉnh dậy, “Đi ra ngoài rồi”, “Đã về nhà đấy”. 

Không che đậy mà phẩm cách, không toang hoác mà bao dung, tôi ở đó chỉ để nhắc nhở không phải để bao che hay khích lệ. Như cửa sông đi vào biển lớn, báo hiệu về sự hùng vĩ và trù phú bước qua để trở thành biển cả. Không phải để xóa đi vết tích sông mẹ, ký ức riêng không tan biến đi đâu cả, những ngày yên ả trên sông còn đó. Giờ đây là năng lượng, để bước qua những bậc khác của nhận thức rồi quay về bản thể con nước, có cả muối và phù sa tôm cá.  

Tôi đón chào ánh sáng và bóng tối, như mắt bạn những con người thôi thúc, cánh cửa ra vào là kẻ canh gác dục vọng, đánh động tâm can trơ lì, làm thi vị một ngày thô tục. Cái nhìn không lãng mạn như bên hông nhà, khi người còn đó với lời ca bên hiên, đã đi xa bóng hình không còn là thật, đã từng là thật, vẫn thật ở đâu đó ngoài cánh cửa ra vào. Tôi không gọi mời đi để tìm, mà gặp lại, tôi không mong mỏi người về để thương, mà chuyện trò, ngày hôm nay người và họ thế nào, có còn nhận ra cánh cửa ra vào là tôi. Tôi ở đây để làm gì, phận sự thật chất là gì. Có ai tỉnh dậy khi tôi hé nắng, người ngủ ngon không khi tôi khép hờ. Đợi chờ và khao khát, như tôi đóng và mở, hít vào rồi thở ra, có lẽ tôi là lỗ mũi của ngôi nhà.

Tôi mong nhìn thấy bạn, bạn thì sao ? Khi bạn còn là một đứa trẻ, tôi đã ở đó, tiếng cười khi bạn lộc cộc bò dưới đất, cái núm cửa giữ chặt bạn đứng lên, tay tôi đấy, tôi không nắm mà chỉ ở đó. Lửng thửng bước đi, nép sau tôi khi có người khách lạ, đó không phải nỗi sợ của người lớn, là cẩn trọng của hồn nhiên, thận trọng của kẻ không biết, thứ dần mất đi trong bạn. Tôi nghe thấy tiếng tim bạn lúc ấy, chậm rãi dò xét, mọi sự ùa vào một đứa trẻ nhẹ nhàng, tôi mở ra một ngày đón gió, mọi mùi hương nhân gian đi vào trọn vẹn. Tôi ở đó với một đứa trẻ sau lưng mình, tôi cũng là một đứa trẻ không biết.

“Thưa ba mẹ con đi học mới về”, “Món gì thơm quá vậy”, … bao lâu rồi bạn chưa nghe và nói những câu ấy, có còn ai đằng sau cánh cửa ra vào ? Đây là thứ yên bình tĩnh lặng bạn tìm kiếm sao ? Chỉ còn lại mình tôi, một cánh cửa ra vào, mà không biết tôi là ai khi nhìn vào bên trong căn phòng, cái nắp quan tài chờ thời khắc điểm, có lẽ vậy ! Mùi thuốc lá ám vào tôi, mùi rượu len vào thớ gỗ, hồn loạn bên ngoài chuốc say bạn, bạn chuốc say tôi, kẻ vẫn ở đó với nghĩa vụ hiện diện cho sự dịch chuyển. Nhìn vào đi hỡi người say, nhìn vào cánh cửa ra vào, trông cho thật kỹ trong ngoài, cái gì đang nuốt chững bạn, hỡi người say. Mùi món ăn của người xưa còn đó, tiếng nói khóc cười đọng lại bên trong những khoang trống, sâu bên trong cánh cửa ra vào, hay bên trong những thứ đẹp đẽ bị vùi lấp. Nhìn cho kỹ vào, không có cái gì bị mất đi sau cánh cửa ra vào, mênh mông làm chúng chao đảo chôn vùi, không còn món nào mang tính người được nhìn thấy, chỉ còn máy móc và hoang thú.

Cậu bé năm xưa cao hơn, những vạch khắc trên cửa mẹ không còn in dấu, bà không còn với tới nữa. Cậu tựa vào cánh cửa vào một ngày nghỉ, người ta cho nghỉ chứ từ lâu câu đánh mất cái quyền ấy. Di ảnh người mẹ đằng sau lưng, không còn ai sau cánh cửa, xương cha cũng mục rỗng dưới đất, như cậu một ngày. Cao lớn rồi, thông minh ra, tự do hơn, cậu nói vậy rồi biến đi vào màn đêm. Anh mắt rực rỡ ngày đó đâu rồi, ai cướp nó đi sau hồi chuông đầu ngõ, hay chính tay làm rơi nó, nơi ánh sáng văn minh tăm tối thập thò dục tính. 

Tâm hồn trong suốt, không hình hài, sai rồi ! Nhìn đi, tâm hồn người bên trong hiện ra sau cánh cửa ra vào, tôi ở đó để bạn bình tâm lại mà nhìn, ngăn sự nhốn nháo bên ngoài giúp bạn khựng lại, tạm dừng. Rõ lắm, tôi là cái bìa sách không nhan đề, mở ra để đọc một con người từng sống, người mê hay kẻ tỉnh đều ở đó, cánh cửa ra vào kể về một bản thể chân thật không tỉnh hay mê. Ngay cái đóng mở, tôi biết bạn là người thế nào, bạn tin không ? Thật đấy, âm thanh phát ra là thanh âm hồn bạn, nóng giận hay bình thản đều nghe rõ, không phải chỉ nhìn thấy, nghe và nhìn đều như nhau ở mức độ sâu thẩm. Tôi cũng biết đau, ở đó nhắc bạn để lại mọi thứ bên ngoài, hay ít ra là mang về trong sự tỉnh táo. Đằng sau cánh cửa như bên trong một con người, không có gì cả, ngoài sự chuyển động mà tôi làm lời nhắc, hiện tồn một sinh mệnh. Hãy nhẹ nhàng, hít một hơi, đừng làm tôi đau kể cả khi người đang đau.

Hình vẽ không rõ ràng ngày bé còn trên thân xác tôi, biểu tượng của tư do và hồn nhiên, cậu không vẽ tai mũi mắt mà vẽ một con người. Dù có giống gương mặt nào không thì đó cũng là con người, kẻ nên là, kẻ phải là, kẻ đáng ra kỳ vĩ ngộ nghĩnh như thế, trên cánh cửa ra vào là cậu, không ai khác cả. Ổ không, cũng là những người mà cậu cho rằng bỏ rơi mình, thật ra cậu bỏ rơi họ, bỏ rơi chính mình, trên bức vẽ nghuệch ngoạch ngày thơ còn hiện rõ tôi còn giữ. Không thể xóa nó, không thể lưu trữ, nó trôi bồng bềnh khắp nơi trong tôi, trong cậu, trong sự mênh mông không hồi kết chẳng hề dễ nắm bắt, nhưng ở đó không đi đâu cả. Tôi không còn là cánh cửa ra vào, tôi không còn là tôi, là vật chứa cho mênh mông, như cấu chất chứa tình người, lòng trắc ẩn không mất từ ngày một của vũ trụ.

Cánh cửa tôi vô hình, ra vào trong tự nhiên, từng nhịp hồi bước chân, chạm vào tôi từng khắc, đóng rồi lại mở ra, liên tục không hồi kết. Tôi ngăn bạn vội vã, không tiến vào rừng xa, chỉ còn lòng thứ tha, bước trên vạn hình thù. Dừng lại trước khu rừng, bạn có nghe thấy tôi không, một cánh cửa vô hình trong tâm thức, đi vào rừng là thả mình trôi vào hiện tồn của sức sống, biển và rừng như nhau, như xa thăm thẳm tận đáy lòng con người. Có cá, có nai cùng chung sống, tiếng hát tinh linh ru chú cá heo nhỏ ngủ đến ngàn thu, đánh thức chốn âm u cùng thẳm nở ra xanh ngát. Bạn nắm tay tôi cùng đi vào nơi trù phú, cánh cửa ngăn bạn không phải cản trở, mà để bạn trở thành tôi bước vào rừng, xuống biển, và đi vào đời với sự khiêm nhường trầm lắng phong phú.

Đóng không còn là trốn, đừng để rác bụi ùa vào, thu xếp bên trong ngôi nhà đáng ra là nơi hồn cư ngụ, hồn người hồn xa vắng. Hồn lai vãng, bị bắt giam, cám dỗ lạc lối khắp nơi không tìm thấy đường về, hay hồn không còn thấy tôi vì bên trong quá nhiều mùi hỗn tạp. Đóng để khói bụi lắng xuống, quét dọn trả sự trần truồng sạch sẽ cho tôi, cánh cửa ra vào mở ra cho hồn người quay lại, nơi mái nhà bao dung đáng ra như thế. Đóng một lần không sạch thì hai lần, hai lần không sạch thì ba lần, vạn lần, sạch rồi vẫn có thể bụi bám vô vạn lần sau, lại đóng để dọn tan mây mờ che lối hồn người trở lại. Đừng sợ hãi, dù đến khi kề cái chết mà cần đóng tôi vẫn sẽ đóng cho bạn, tôi vẫn ở đó cùng rà soát lại căn phòng đón hồn về. Lần này là về mãi mãi không trôi dạt phương nào nữa.

Người lạ có nghe thấy tôi không, cánh cửa ra vào, thử gõ xem ai sẽ bước ra, một chân trời thôi thúc luôn đằng sau lưng tôi, sau những cánh cổng vô hình ngăn cản ta đến với nhau. Tôi sinh ra không phải ngăn cách, mà khơi gợi kẻ lang thang tò mò, “Người bên trong như thế nào ?”, tiếng trông nom nhìn ngó nhau phát ra rõ lắm. Đừng làm lơ khi nghe thấy tiếng tôi gọi, vì đó là tiếng mong muốn của bạn, người lạ và cả người bên trong, kẻ bạn yêu thương nhưng chia xa vì hình hài những cánh cửa ngăn cách. Không, hãy nhìn kỹ lại lần nữa, không có ngăn cách, là thôi thúc giữa tình yêu và sợ hãi, tôi ở đó đại diện cho cả hai.

Ra ngoài khép cửa lại, nếu chưa dám bước cũng chẳng sao, ngồi xuống tựa vào tôi đi. Ngồi xuống ta cùng nhìn thế gian bên ngoài, hít một hơi sâu, muôn ngàn mâu thuẫn hiện lên trong đầu, chạm vào tôi đi, rồi đứng lên bước đi mà nhớ đâu là đường về nhà. Khám phá thế giới là bổn phận thiêng liêng, không phải trách nhiệm nặng nề, mang về những miền trù phú, không phải dã thú cầm tù, dừng lại trước tôi mà nhìn lại mình. 

Mang tôi đi cùng, cánh cửa ra vào, để con thác bộn bề không cuốn trôi tuột cuộc đời khỏi tay, hãy để tôi theo, đóng mở cùng nhau, ngăn cản rác thải và chào đón phù sa cho đồng bằng trĩu hạt. Hạ nguồn có những đứa trẻ, có những người ta thương, con nước đời không đóng mở khôn ngoan, khi tôi không ở đó, bên dưới sẽ bám đầy bùn lầy nhơ nhuốc. Mang tôi theo như người bạn lơ lửng nơi tiềm thức, cùng theo dõi dòng đời chực chờ con lũ cuốn phăng, đóng mở để những búp măng trỗi dây dưới hạ.

Tôi là mồi nhử dục vọng, vật chứa của lòng tham, phải không ? Tôi càng to lớn chắc chắn, nguy nga tráng lệ, bên trong càng nhiều thứ cần giữ chắc, tỏa ra mùi cho những con thú hoang muốn chộp lấy. Kẻ trộm cướp, người đố kỵ, rình rập bên ngoài khi tôi hiện hình thô thiển. Không, tôi không thể vô hình khi người bên trong thô thiển, những thứ cần níu giữ dung tục, tôi càng bốc mùi thúc dục bầy thú săn mồi. Đừng biến tôi thành con mồi, bể chứa khoe khoang, tôi sinh ra để nhắc bạn về sinh mệnh bao dung, không phải để níu giữ an bình giả dối. 

Chào cơn gió mùa hè, tôi đưa bạn vào phòng, kể cho cậu ấy nghe cái lạnh miền viễn xứ, gửi họ một chút âm nơi khu vườn vắng, một đêm hè thong dong, thoát xác một chú ve. Tôi là bạn của mua hè, mở ra cho dịu mát xa xăm ùa vào, cái mát của hơi người một vòng trái đất, chỉ sự tồn tại của họ ở bên kia trái đất cũng làm cậu ấy nhẹ lòng, con người sống đằng sau tôi, cánh cửa ra vào. Bầu trời sao trong xanh thật đẹp, chúng nhấp nhau theo nhịp tim của người cùng ngắm đêm hè với cậu đấy, hỡi con người mở cửa, tim cậu đập đủ nuôi sống một hy vọng xa xôi. Mở ra để thấy cậu dự phần vào điều gì, một kế hoạch kỳ vĩ, của hiện tồn thi vị, không ích kỷ sân si, mở ra cho ánh sáng người quay lại một vòng trái đất.

Cơn mưa giông đến rồi, hãy về với đất mẹ, tôi đóng không phải vì ghét bạn, hỡi cơn mưa giông, chỉ để bạn ở đúng nơi mình cần đến. Khi cậu ấy là cá của sinh mệnh trước kia, cánh cửa ra vào sẽ mở ra cho bạn, chỉ là chúng ta không còn gặp nhau nữa mà thôi. Giờ thì hãy hát lên đi, khúc ngân ca của người xa xứ, cậu ấy nghe thấy bạn đằng sau lưng tôi, hỡi cơn mưa giống, phận làm cá xa xưa làm cậu ấy rơi nước mắt. Cậu ấy nhớ cơn mưa giông ngày đó, cánh cửa mở ra dưới đại dương bao la, dưới lòng sông cuồn cuộn, tôi đã mở ra cho hai người gặp nhau, cá và nước, người và mưa. Đóng đôi khi mở ra điều gì đó khác, mở có khi đóng sầm mọi thứ còn lại, phải không ?

Thứ gì đó lướt qua tôi mỗi ngày, “Đã lâu không gặp” đôi bàn tay thật dịu dàng, thân xác cô ấy không còn nữa, chỉ là dư ảnh ngày xưa, khi hai người họ gặp nhau nơi tôi trông thấy. Cô ấy là người mở, mở ra cho cậu ấy, tôi chỉ ở đó để thì thầm, hay họ thì thầm rồi chia xa nhau muôn vạn kiếp ? Không còn ai cả, cậu tựa vào tôi nhìn ra dòng người, đôi lúc người cậu run lên, phải ai đó đã về ? Vẫn không ai cả ! Cậu không mở cũng chẳng đóng, chỉ đón nhận rồi đón nhận nhiều lần như thế, tôi ở đó chỉ để chứng kiến sự đi ra đi vào của kẻ tò mò, những kẻ không chấp nhận. Khi cửa ra vào vứt bỏ phận sự, chỉ còn lại dòng chảy sống thông suốt luôn tục đi vào rồi đi ra không hồi kết. Kể cả khi cái chết tìm đến cậu, mối mọt tìm đến tôi, không còn đóng mở hay ra vào, chỉ còn sự chứng kiến của cánh cửa vô hình, những cái tôi phân tán muồn trùng vào không trung. 

“Mở cửa nào”, cậu nói mỗi buổi sáng rồi cười cùng tôi, mở cho tôi và cả cậu, cái mở chúng tôi biết là đóng, còn khi đóng lại là mở ra. Qua tôi cậu đón nhận, chết đi rồi hồi sinh, cái mới sinh ra cùng sự đóng mở liên tục của nhân sinh. Chung và riêng xuất hiện rồi biến mất trong tích tắc sau cánh cổng ra vào, không có cổng thì cũng không có chung riêng, không hẳn. Cổng vô hình do cậu và tự nhiên tạo ra khắp nơi, khi cậu trở thành tự nhiên, sự trở thành dâng hiến không phải của rèn luyện đường lối, sự trở thành ngay lập tức không đi qua thời gian. Không có thời gian thì không gian cũng không tồn tại, không đúng. Chỉ là chúng không duy trì, tôi đóng mở chứ không duy trì chúng, chỉ tâm trí phân tách duy trì chúng, tự nhiên và cậu chỉ nô đùa nghịch ngợm cùng tôi, không thời gian trở thành công cụ chứ không phải quyền hành chi phối. Tôi cũng dần biến mất sau câu nói buổi sáng, rồi lại xuất hiện bên trong kẻ đến, trong cậu, rồi lại tan đi.

“Đóng cửa ngủ thôi”, cậu vẫn cười vào mỗi tối trước lúc ngủ, đóng cho tôi và cậu, cái đóng nơi cậu quay về cõi mơ khác, khác cõi mơ ban ngày của cậu và tôi. Đóng không còn vì sợ, cậu đóng vì muốn sống, người ta không tin muốn sống và không sợ chết có thể song hành, có đấy, tôi đã thấy bên trong con người đằng sau tôi, cánh cửa rao vào. Sau câu nói ấy, cậu gặp tôi trên khu rừng mộng, khi tôi còn lại cây gỗ già sắp bị đốn ngã. Cậu vuốt ve tôi như những sinh linh cùng tuổi, làm sao biết được tuổi của tâm hồn, biết chứ, tuổi tâm hồn chính là độ rộng lượng bao dung của chính nó. “Cậu và tôi sẽ còn gặp lại” !

Mỗi đêm tôi đều thì thầm, thủ thỉ lời những người xưa, kẻ từng ở nơi đây nhiều năm trước nữa. Buổi cơm chiều, khói bếp sáng, giây phút nghỉ ngơi, giao hoan tình ái và cả những tiếng thở dài đằng sau cánh cửa. Tôi kể cho cậu mỗi khi cơn gió đí qua, cánh cửa ra vào rung lắc, kỹ niệm ấy theo gió và nhạc sành đi vào cậu, đi vào tận gốc rễ làm người. Cậu có thấy gương mặt ông ngoại hiền lành hiện lên cùng cây đờn cò mỗi chiều tà ngày cũ ? Ông không hát cho chính mình mà cho đứa cháu còn chưa sinh ra lúc ấy, là cậu đó, ông hát cho cậu trong từng thanh gỗ trên khung cửa ra vào. 

Nhìn cậu ngóng vào khu vườn, vào nơi dày đặc sâu thẩm tận, tôi nhớ ngọn đồi ngày xưa tôi từng vươn cành đón nắng. Ông ngoại cậu nguyện cầu trước tôi, vừa xin lỗi mà lại cảm ơn, ông không xin phép mà tạ từ một sự hiện tồn ông sắp dịch chuyển. Tự do không chỉ ở cánh rừng già, chúng ngân nga âm ỉ về nơi phố thị, trong hình hài cánh cửa ra vào. Vẫy chào đón nắng, chờ gió thiết tha, bài ca rừng sâu vẫn cất lên trong đêm, thâm nhập nơi khu vườn vắng có một con người, kẻ đi về mặt trời không hối hận, không bận lòng vào ngày mai sáng tối. Mắt ông ngoại nhắm mở trông nom đứa cháu chưa bao giờ gặp, “Ngủ đi con một ngày con lớn”, khi tôi sinh ra mẹ là một thiếu nữ xinh đẹp. Ông nói cho cậu hay cho mẹ ? Có lẽ cho chính ông, cho cả thế gian đang ngủ, trông cậy vào một cây rừng ngã xuống, lưu giữ về lòng biết ơn tồn tại trong cánh cửa ra vào.

Cửa ra vào bây giớ kín lắm, thanh âm không đi vào được nữa, tình người cũng không chốn dung thân, không còn ai biết chuyện gì đang thật sự quanh mình, như nghe đúng sai quên đi bối cảnh. Tôi là mắt, mũi, tai còn nhắm mở. May thay cho cậu, cho tôi, cho thế gian còn hy vọng, mà vốn dĩ chúng nào đâu mất. Chúng sinh ra cùng hư vô, hy vọng đi cùng cánh cửa ra vào, của sự đóng mở liên tục, nhắc nhở về sự sống trãi ra bên trong và đằng sau cánh cửa ra vào. Ánh sáng và bóng tối sinh ra cùng lúc, đóng mở cũng không khác, tôi và cậu không thể tách rời, cánh rừng còn bên trong tôi như nhân tình còn trong cậu, trong thế gian.

Bạn có bao giờ thắc mắc, tiếng động ngoài kia có thật sự ở đó, tiếng bên ngoài cánh cửa ra vào khi đã đóng. Chúng có thôi thúc bạn về sự mở cửa, để kiểm chứng hiện tồn, hay mặc nhiên về cái bạn đã biết. Sự mở không giúp ích gì, tôi cũng không, vì nó là điều con người được bạn phước chứ không phải hữu ích đi kèm tiện lợi. Sự mở không có lý do, xuất hiện như thôi thúc con người quay lại với bao la thật chất, để thấy chúng là mình. Tiếng động ngoài đó là bạn, của nhà văn, của họa sĩ, của một con người hạnh phúc thật sự với mọi thứ xung quanh. Chúng tạo nên dòng chữ phẫn nộ, nét vẽ hiền hòa, cũng có thể là lặng thinh trong một bản nhạc, nó đi vào mọi thứ đời người như hơi thở. Đừng bỏ lỡ chúng, những thứ đằng sau tôi, một cánh cửa ra vào. Tôi ở đó như một tín hiệu trường tồn, mãi mãi đi qua mọi thứ, qua sự đóng mở không ngừng nghỉ. 

Bạn có nhớ tôi không ? Tên trộm, tình nhân, người thân, kẻ lợi dụng, đám hám lợi, bạn sẵn sàng để bước qua cánh cửa ra vào, thứ bên trong luôn đóng mở, nhắc nhở phận con người thật chất là gì, đâu mới là bản thể chân thật nhất của ta ?! Gõ cửa, mở ra, đi vào, đóng lại rồi mở ra để tiếp tục gõ cửa, khi nào bạn để bao lại đi vào và ở lại ? Không, nó không ở lại, bạn phải ở lại với mênh mông rộng lớn, đóng lại những tục phàm để mở ra thế gian chân thật, mở ra để ngụy biện trôi đi để đóng giữ vĩnh hằng bền bỉ mãi còn lại đằng sau cửa ra vào đóng mở liên tục. Không ai làm ra tôi cả, tự do và tôi cùng xuất hiện, với sự đóng mở không trước sau. Tôi là vật chứa cho lời răn dạy cổ xưa không bao giờ dừng lại, len lõi gom góp để thì thầm những kẻ muốn đi về ánh sáng chân thật, kẻ đằng sau cánh cửa ra vào biển cả.

Đêm nay mưa gió, cậu đóng tôi lại, tò mò về những người bạn cây xanh ngoài kia đang nô đùa hay vất vả. Cậu thấy mình thua xa chúng, lưỡng lữ xem thôi thúc đủ lớn để mở cửa hay chưa, cậu do dự mình có chịu nổi ngoài trời bão tố như cây xanh can trường trong một đêm mưa gió. Rễ cắm chưa đủ sâu hay sự đóng mở vốn dĩ không cần chúng, cậu tự hỏi liệu sự đóng mở vốn dĩ là gốc rễ hay không. An tâm, tôi có câu trả lời, từ rừng già biển cả, đêm nay tôi sẽ có câu trả lời, cho cậu, người đi về phía mặt trời thiêu đốt. Hãy nghe cho thật kỹ, không phải chỉ cậu, mà cả con người thế gian.

Cậu không nên lo lắng về thứ bên ngoài, vì chúng là cậu, chúng hỗn loạn là do cậu, chúng yên bình cũng từ cậu mà ra. Cậu chửi rủa là rủa chửi chính mình, cậu cướp lấy thứ vốn dĩ của mình, bông hoa nở ngoài đồng đâu cần mang về trong vườn để ngắm. Chỉ cần kể tôi nghe, đêm về tôi sẽ cho cậu thấy lại bông hoa ấy, nếu cậu yêu thích chúng đủ đậm sâu, hình ảnh sẽ mãi trong tôi và cậu. Chỉ cần đóng mở để thấy mà chẳng cần cái van nào để khóa, không cần núm cửa để đóng mở, chúng sinh ra từ sự đóng mở cưỡng chế, chẳng ai an toàn trong cái tự do bịa đặt ấy, không ai kể cả chính bản thân chúng. Chẳng phải tên trộm sẽ đập nát chúng trước tiên sao, sự cưỡng chế bị cả thần linh và quỷ dữ không thích, vì thần linh quỷ dữ sinh ra từ ý chí con người, ý chí sâu thẳm của sự sống, sự đóng mở không ngừng của cửa ra vào.

Sức sống ngàn đời chảy tuôn

Gió ùa vào rồi phiền muộn bay ra

Tôi là cánh cửa vào ra

Đến bên cậu từ rừng già thăm thẳm

Ngã xuống nhưng hồn đứng thẳng

Như rừng trù phú chẳng sợ bão giông

Tôi bên cậu một ngày đông

Đóng mở không ngừng cuộn sóng biên miên