CHƯƠNG VII: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – MẬT THẤT


Bên trong phòng nhỏ, tối om. Ánh sáng yếu ớt rọi cảnh rùng rợn.
Đàn ông áo bệnh nhân rách nát, xích cổ vào tường. Hắn chi chít vết bầm, cắt, bỏng. Ngón tay biến dạng, như bị bẻ gãy, nắn lại.
Đan chấn động nhất: khuôn mặt.
Dù bị tra tấn, thở hổn hển, Đan vẫn nhận ra nét tương đồng với ảnh Liễu.
Là Trần Lê Khoa.
Anh tỉnh táo. Mắt đau đớn nhưng sáng rõ nhìn Đan, môi khô nứt nẻ mấp máy:
“Liễu… Cô ấy… vẫn ổn chứ?”
“Liễu… Cô ấy… vẫn ổn chứ?”
Câu hỏi yếu ớt, đầy quan tâm, xuyên thấu Đan. Khác hẳn kẻ phản bội anh tưởng tượng.
Ký ức lạ ập tới, từ Linh hồn Liễu. Mảnh ký ức nguyên vẹn, đẹp nhất, cô cất giữ như báu vật.
Chiều mưa nhẹ. Khoa trẻ trung, sáng sủa, đứng dưới ô, cười với Liễu. Anh đưa cô hộp đỏ.
“Em đừng lo.” Giọng Khoa ấm áp. “Anh sẽ nói chuyện với gia đình. Chúng mình sẽ kết hôn. Anh hứa.”
Liễu rạng rỡ, gật đầu, nắm chặt hộp, giữ hạnh phúc.
Ký ức tan, Đan giằng xé. Hắn yêu cô ấy.
“Hắn… không biết ta chết.” Giọng Liễu xót xa, ngỡ ngàng. “Hắn nghĩ ta sống. Bị giam đây từ trước khi… mọi chuyện xảy ra.”
Sự thật phũ phàng: Khoa không bỏ rơi Liễu. Chống lại hôn nhân sắp đặt hoặc phát hiện sự thật, hắn bị gia đình hoặc thế lực (có thể Viện phó Lâm) bắt, tra tấn. Cái chết Liễu có lẽ xảy ra lúc Khoa mất tích.
Đan nhìn Khoa tàn tạ. Không kẻ phản bội, mà là nạn nhân. Chàng trai mất người yêu không hay biết.
“Cô ấy…” Đan giữ giọng bình thản. “Vẫn ổn.”
Ánh mắt Khoa rực lên tia hy vọng yếu ớt.
Ngay đó, bóng Viện phó Lâm bao trùm cửa.
“Đoàn viên cảm động đủ rồi.” Giọng hắn lạnh băng. “Giờ thì… cậu thành một phần bộ sưu tập của tôi.”