CHƯƠNG VI: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – LỜI KHIÊU KHÍCH


Phòng Thí Nghiệm Số 7 đặc quánh. Câu hỏi về Trần Lê Khoa như ngòi nổ châm vào sự điên cuồng kìm nén của Viện phó Lâm.

“Đóng góp theo cách khác?” Đan khẽ lặp lại, tỏ vẻ tò mò. “Ý bác sĩ là?”

Viện phó Lâm quay lưng. Ngón tay gầy guộc lướt nhẹ trên lưỡi dao mổ đặt trên xe đẩy. “Mọi thứ ở đây đều có giá trị. Ai không đủ năng lực cầm dao, sẽ thành đối tượng nghiên cứu. Đó là đóng góp cao cả nhất.”

Hắn ở đây! Giọng Liễu đột ngột vang lên, gấp gáp, lo lắng. “Tôi cảm nhận được… rất gần. Hơi thở Khoa rất yếu.”

Đan liếc nhìn quanh. Căn phòng không có lối ra, ngoài cánh cửa họ vừa vào. Nếu Khoa thật sự ở gần, hẳn phải có phòng bí mật.

“Tôi hiểu rồi.” Đan gật đầu, làm bộ đồng tình. “Loại bỏ yếu kém, giữ lại tinh túy. Một triết lý thú vị.”

Hắn bước chậm về kệ đựng lọ, giả vờ quan sát “mẫu vật”. “Nhưng tôi tự hỏi, liệu ‘vật liệu’ có ý chí riêng và phản kháng lại không?”

Viện phó Lâm bật cười, khô khốc, khinh miệt. “Ý chí? Ở đây, ý chí là thứ xa xỉ đầu tiên bị loại bỏ. Bằng thuốc, điện, hoặc dao.” Hắn nhìn Đan chằm chằm. “Cậu muốn thử?”

Ánh mắt hai người chạm nhau. Một cuộc đối đầu không lời tuyên chiến. Điên cuồng lạnh lùng đối đầu tỉnh táo sát ý.

“Bên trái,” Liễu thì thầm. “Có bức tường… âm khí đằng sau rất hỗn loạn.”

Đan khẽ liếc bức tường trái. Nó trông bình thường, chỉ có tủ kim loại đựng dụng cụ.

“Thử?” Đan từ từ mỉm cười, nụ cười không chạm mắt. “Có lẽ tôi nên thử xem ‘tác phẩm’ của bác sĩ có hoàn hảo như ông ta nghĩ không.”

Hắn giơ tay, chĩa thẳng về lọ đựng cặp mắt người. Khí lạnh từ Linh hồn Liễu thoáng qua.

Rầm!

Lọ thủy tinh dày nứt vỡ, dung dịch và “mẫu vật” tràn ra sàn.

Viện phó Lâm trợn mắt, kinh ngạc và tức giận. “Cậu…!”

“Xin lỗi.” Đan nói, không chút hối lỗi. “Có vẻ ‘vật liệu’ cũng có chút ý chí riêng.”

Hành động khiêu khích này đạt mục đích. Nó khiến Lâm mất cảnh giác, cho Đan thấy phản ứng thật nhất của hắn. Quan trọng hơn, khi Lâm sửng sốt, Đan kịp thấy một khe hở rất nhỏ, gần như vô hình, trên bức tường trái, ngay cạnh tủ kim loại.

Cánh cửa bí mật. Nơi giam giữ Trần Lê Khoa hẳn ở ngay sau đó.