CHƯƠNG IV: BỆNH VIỆN GIÓ ĐÔNG – GẶP MẶT


Đan bước vào hành lang. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi, nhưng không thể át đi mùi ngầm của mồ hôi lạnh, của sự sợ hãi và… thứ gì đó đã thối rữa. Người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng chờ ở cuối hành lang. Ánh đèn neon nhấp nháy chiếu xuống khuôn mặt dài lạnh lùng của hắn, tạo thành những vệt sáng tối đan xen khiến cho nụ cười của hắn càng thêm phần quỷ dị.

“Chào mừng,” giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian vắng lặng. “Ta là Viện phó Lâm. Rất hiếm có ‘vật liệu’ nào tự mình đi xuyên qua được ‘cánh cổng di động’ mà không bị biến dạng.”

“Vật liệu?” Đan thầm nghĩ. Hắn gọi những người đến đây là vật liệu.”

Tôi nghe danh Bệnh viện Gió Đông đã lâu,” Đan lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh, không một gợn sóng.

“Chỉ là tò mò, muốn đến tham quan.” Viện phó Lâm cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng giấy ráp. “Có gan. ‘Vật liệu’ của trạm xe thường chỉ biết khóc lóc hoặc phát điên,” hắn chậm rãi bước lại gần.

“Nhưng… trên người cậu có mùi lạ. Một mùi… xa lạ với nơi này.” Ánh mắt của Lâm như có thể nhìn thấu, đảo qua người Đan, dừng lại ở túi áo nơi con búp bê đang được giấu kín.

“Hắn ta cảm nhận được,” giọng Liễu vội vã vang lên trong đầu Đan, đầy cảnh giác. “Nhưng không phải là ta. Là… đứa trẻ.”

Đan duy trì sự bình tĩnh.

“Có lẽ do tôi vừa từ một nơi khác đến.”

“Ồ?” Viện phó Lâm nhíu mày, vẻ hứng thú. “Nơi khác? Cậu muốn nói là… một ‘Lãnh địa’ khác sao?”

Câu nói đó như một tiếng sét. Hắn ta biết. Hắn ta biết rõ về sự tồn tại của các Phó bản và Chủ Nhân. Ngay lúc đó, một âm thanh chói tai vang lên từ hệ thống loa. Nó không phải là báo động, mà giống như tiếng nhiễu sóng ầm ĩ, trong đó thoáng nghe thấy một giọng nói khác, gấp gáp:

“…Đừng tin… chạy đi…” Viện phó Lâm khẽ nhíu mày, vẻ khó chịu. Hắn vỗ nhẹ vào chiếc micro gắn trên ve áo. Tiếng nhiễu biến mất.

“Xin lỗi vì sự cố kỹ thuật,” hắn nói, nụ cười trở lại trên môi. “Hệ thống đôi khi bị nhiễu bởi… những tín hiệu lạc.”

Nhưng Đan đã nghe thấy. Giọng nói đó… dù nhỏ và bị nhiễu, nhưng nó không giống với giọng của Viện phó Lâm. Có vẻ trẻ hơn, đầy vẻ tuyệt vọng. Trần Lê Khoa. Chắc chắn rồi. Hắn vẫn đang ở đâu đó trong tòa nhà này, và vẫn đang cố gắng liên lạc.

“Không sao,” Đan lên tiếng. “Có vẻ như nơi này… có nhiều điều thú vị.”

Viện phó Lâm nhìn Đan chằm chằm, ánh mắt dò xét. “Phải. Rất thú vị,” hắn quay người, áo blouse phấp phới. “Đến đi. Để ta cho cậu thấy… ‘vật liệu’ được xử lý như thế nào.”

Hắn dẫn Đan đi về phía một cánh cửa thép lớn, trên đó có dòng chữ: PHÒNG THÍ NGHIỆM SỐ 7. Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Và Đan biết, hắn sắp phải đối mặt với thứ kinh hoàng nhất bên trong cánh cửa đó.