Chương II, Tiếng chuông sáng sớm


Chương II, Tiếng chuông sáng sớm

Tôi bỗng tỉnh dậy khi trời còn chưa kịp đổi màu mà không có tiếng chuông báo thức, cũng không có lý do rõ ràng. Mà chỉ đơn giản là… trong tôi có một nhịp gì đó khẽ thúc nhẹ từ bên trong, gọi tôi bước ra khỏi giường. Như thể, buổi sáng này đang có điều gì đó chờ đợi tôi. Không có tiếng xe, không có bóng người qua lại, chỉ có hơi lạnh buổi sớm len qua khe cửa, mang theo một thứ tĩnh lặng rất riêng của chính Thủ đô này. Vài giây đầu tiên, tôi không nghĩ được gì. Nhưng rồi, một hình ảnh của ngày hôm qua bỗng thoáng qua chợt hiện lên: một bóng dáng, một giọng nói, một cảm giác mong manh mà lại in sâu hơn tôi tưởng.

Tôi ngồi dậy, đưa tay chỉnh lại cổ áo như một thói quen của một người đàn ông đã quen sống trong sự gọn gàng, nghiêm túc. Nhưng lòng tôi lại không trật tự như thế. Hình như, có một nhịp hơi lệch nhưng không mạnh, chỉ đủ khiến tôi nhận ra mình … đang chờ điều gì đó. Tôi bước xuống chiếc giường nhỏ nhắn ấy, từ từ đặt đôi chân xuống thềm nhà và tiến lại phía cửa sổ. Tôi muốn chính mình được tận hưởng khung cảnh Vientiane vào lúc bình minh như thế này.

Bên ngoài cửa sổ, Thủ đô Vientiane chìm trong thứ ánh sáng lờ mờ của bình minh sắp hé. Gió sớm tràn vào mát rượi, mang theo mùi nước sông Mekong và hương gỗ trầm thoang thoảng từ đâu đó. Tôi tự nhủ với lòng mình:

– Dậy sớm một chút, để mình nghe tiếng chuông chùa ở Lào. Mình phải cảm nhận cái nhịp thở sống chậm ở chính đất nước này.

Trong lòng tôi nghĩ như vậy cho có vẻ bình thản. Nhưng chính tôi cũng biết, tiếng chuông chỉ là cái cớ. Điều tôi muốn thật sự … là gặp lại cái cảm giác làm cho trái tim mình rung lên nhẹ như mặt nước Mekong khi có con cá nhỏ bơi ngang. Và rồi, tiếng chuông chùa ấy bỗng vang lên. Một thứ âm thanh trầm, sâu, kéo dài như một hơi thở chậm rãi của đất trời. Tôi vẫn đứng đó một hồi, để chính âm thanh ấy làm thức tỉnh lòng tôi.

Đứng một hồi, như có một bàn tay vô hình nào đó đang đánh thức lòng tôi dậy. Để rồi, tôi khoác áo mà bước xuống phố. Ngay khi ra khỏi phòng, không khí mát lạnh của buổi sớm ấy ập vào, đưa tôi vào một buổi sáng sớm đầy hương. Từng hồi chuông vang lên, trầm, xa mà kéo dài. Như thể, ai đó khẽ đặt tay lên ngực tôi, nhấn nhẹ một nhịp. Những hạt sương sớm vẫn còn bám trên hàng cây ven đường. Thành phố như vừa thức dậy sau một giấc ngủ hiền lành. Những mái nhà thấp thoáng trong lớp sương mỏng, còn dòng sông Mekong ở xa thì lấp lánh như dải lụa bạc được nắng sớm đánh thức.

Dòng sông Mekong phía xa lấp lánh trong màn sương, mềm như dải bạc. Không có gì vội, cũng không có gì ồn. Cả thành phố như đang thở rất chậm, rất đều. Tôi vẫn chầm chậm bước đi, lúc này, không phải để tôi chiêm nghiệm quang cảnh đường phố đang bừng sáng. Mà để tôi vừa đi vừa ngẫm nghĩ lại câu chuyện về người thiếu nữ Lào mà tôi tình cờ bắt gặp ngày hôm qua ấy. Không phải tôi tin vào định mệnh hay vị thần tình yêu… nhưng từ hôm qua, cuộc gặp lướt qua ấy, một người con gái mà tôi chưa kịp nhìn rõ mặt đã để lại trong tôi một chút gì đó giống như một lời hứa không nói thành lời. Vậy nên sáng nay, tôi quay lại ngôi chùa cũ.

Đi được một đoạn đường thì vẫn dẫn đường tới ngôi chùa thân quen mà chính tôi đã ghé thăm ngày hôm qua ấy. Ngôi chùa vẫn tĩnh lặng như hôm trước. Mái chùa vàng, dưới ánh sáng nhẹ đầu ngày, sáng lên một thứ ánh sáng dịu dàng. Như thể, chính ngôi chùa cũng vừa mới thức dậy sau một giấc mơ dài. Ngoài sân kia hãy còn vắng, chỉ có vài vị sư trong chiếc áo cà sa vàng óng vẫn đang chăm chú quét những chiếc lá rụng tối qua. Mỗi động tác nhẹ đến mức dường như họ không muốn làm xáo trộn bình yên của buổi sáng sớm. Mùi khói trầm nhẹ trong gió khiến không gian trở nên thanh sạch đến kỳ lạ. Ánh nắng đầu tiên của ngày trượt xuống mái chùa vàng, dịu và ấm.

Tôi bước qua cổng. Hơi sương vẫn còn đọng trên mặt gạch, phản chiếu mỗi tiếng chuông ngân thành những gợn run mỏng. Ngôi chùa có một vẻ lạ mà tôi không thể diễn tả được thành lời: vừa thiêng, vừa hiền, vừa sâu mà lại vừa gần.

Tôi đi theo lối cũ của hôm qua, không vì hy vọng bất kỳ điều gì, mà chỉ vì … sợi cảm giác mỏng manh nào đó đang dẫn đường. Tôi đứng lặng một lúc. Bởi tôi hiểu, đàn ông trưởng thành không dễ rung động, phải biết kiềm chế. Nhưng một khi trái tim đã bắt đầu chuyển mình, nó không cần ầm ĩ. Nó chỉ cần một khoảnh khắc, một giọng nói và một dáng hình vượt qua. Và rồi, tôi chắp tay trước tượng Phật mà khấn thầm, để tiếng chuông ngân từng hồi xoáy vào lồng ngực. Trươdc bức tượng ấy, tôi vẫn đứng lặng, không cầu xin điều gì cụ thể. Tôi chỉ khép tay trước ngực, hít một hơi thật sâu, để tiếng chuông sớm lan chậm vào người như một lời chào lành của buổi sớm Lào. Mọi thứ xung quanh đều trôi qua chậm rãi. Chậm đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình.

Và rồi, ký ức hôm qua kéo về rất tự nhiên. Vẫn là hình ảnh một bóng váy sinh lướt nhẹ qua bậc thềm. Một mái tóc mềm khẽ xoay theo gió. Một bước chân chầm chậm nhưng chắc, toát lên sự đoan trang rất riêng của con gái Lào. Và khoảnh khắc ấy, chỉ một cái nhìn thoáng qua thôi, đã khiến tim tôi dừng lại một nhịp, như một người đàn ông quá lau không cho phép mình rung động, nay bất ngờ bị đánh thức.

Tôi khẽ bật cười, không phải kiểu cười của chàng trai trẻ bối rối trước người đẹp. Mà là nụ cười của một người đàn ông trưởng thành, nhận ra rằng có những điều dù đã đi qua nhiều năm tháng tỉnh táo, vẫn có thể làm lòng mình mềm đi chỉ trong một khoảnh khắc. Trái tim tội lại đập nhanh hơn thường lệ. Nó không mạnh đến mức lộ ra ngoài, nhưng đủ để tôi nhận thấy. Một nhịp, rồi thêm một nhịp. Tôi không rõ đó là duyên, là tình cảm chớm nở, hay chỉ là linh cảm của một người đang trên hành trình tìm lại bản thân. Nhưng tôi chỉ biết rằng, đứng giữa sân chùa mờ sương, tôi đã thấy rất rõ có điều gì đó đang chờ tôi trong buổi sáng này. Và trái tim tôi vốn vẫn điềm tĩnh sau bao năm, đang chuẩn bị cho điều đó theo cách rất riêng của nó.

Tôi không biết mình đang mong được gặp lại cô, hay mong muốn được thấy mình trong trạng thái ấy một lần nữa. Đó chính là cái trạng thái mà người đàn ông tưởng đã bình thản nhiều năm bỗng thấy lòng dịu đi, mềm đi, nhưng vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo và bản lĩnh. Vientaine sáng nay yên bình đến mức lạ thường. Nhưng trong lòng tôi … lại có một chút nôn nao rất riêng. Đó không phải là sự nôn nao của tuổi trẻ bốc đồng. Mà là cảm giác của một người đàn ông trưởng thành khi biết trái tim mình đang mở một cánh cửa mới, một cánh cửa lặng lẽ nhưng không thể phủ nhận. Ngay tức khắc, tôi lấy một cuốn sổ mang theo bên mình, viết vài dòng như muốn khắc ghi khoảnh khắc khó quên ấy:

– Tôi bước vào buổi sớm Vientiane với tâm thế bình thản của một người đàn ông đã quen kiểm soát mọi thứ. Thế nhưng, đồng thời cũng mang theo một chờ đợi mềm mại, dành cho một điều vừa làm tôi lệch một nhịp ngày hôm qua.

Và chính tôi biết … buổi sáng hôm nay có ý nghĩa hơn những buổi sáng khác. Không phải vì tiếng chuông chùa, cũng không phải vì dòng sông Mekong. Mà vì lòng tôi, lần đầu tiên sau rất lâu vừa khẽ rung. Và rồi, tôi nghe tiếng bước chân nhẹ sau lưng. Một tiếng bước chân rất khẽ như tiếng lá chạm gió.

Tôi quay nhẹ đầu nhìn ra phía sau. Một hình ảnh quen thuộc của ngày hôm qua bỗng hiện ra trước mắt tôi, cũng chính tại địa điểm này: đó là cô gái Lào của ngày hôm qua. Cô bước ra từ phía sau cột gỗ, mang theo một giỏ hoa nhỏ. Nắng sớm rơi xuống chiếc khăn pha biang vắt nhẹ trên vai cô, khiến từng sợi vải bắt sáng mềm như lớp mật ong loãng. Vẫn là gương mặt xinh đẹp vốn có ấy của người con gái – thanh, hiền. Nhưng lần này, mái tóc cô được buộc gọn sau gáy, vài sợi buông lơi trước trán. Đó là một vẻ đẹp không khiến người ta choáng ngợp, mà khiến người ta tự nhiên thấy tim mình dịu lại.

Cô cúi người đặt một cành hoa chăm pa (hoa đại) – một loài hoa mang biểu tượng của đất nước Lào lên bậc thềm. Nhưng rồi, bỗng một bông hoa trên cành ấy rơi khỏi giỏ. Chưa kịp nghĩ ngợi gì, tôi đã bước tới mà nhặt nó lên.

Khi tôi đưa lại hoa cho cô, ánh mắt cô ngẩng lên gặp mắt tôi. Một ánh mắt trong trẻo mà đầy ấm áp. Và như có chút gì đó e dè đầy dịu dàng của những cô gái Lào mà tôi từng nghe người ta kể.

– Khọp chay lải lải… (dịch nghĩa tiếng Việt: Cảm ơn anh rất nhiều.) – Cô nói nhỏ bằng giọng ngại ngùng, cảm ơn tôi bằng tiếng Lào.

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy thân thiện của một người đàn ông từng trải. Ngay lập tức, tôi liền đáp lại cô bằng một câu tiếng Lào có chút vụng về nhưng chân thành:

– Thàn nhin đi tọm hẳp. (dịch nghĩa tiếng Việt: Không có gì.)

Nghe đến đây, cô hơi tròn mắt, rồi mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhưng đủ để làm cả buổi sớm sáng lên thêm một chút. Thế nhưng, không biết làm sao, có phải do Chúa trời mách bảo hay gì không, mà cô gái ấy bỗng đoán ra tôi là người Việt. Cô hỏi tôi bằng tiếng Việt với chất giọng mềm như gió sớm nhưng vẫn chuẩn âm điệu tiếng Việt:

– Anh mới đến Lào phải không?

– Vâng. Tôi đến … nhưng để sống chậm thêm một chút. – Tôi mỉm cười ngại ngùng mà đáp nửa đùa nửa thật.

Cô gái ấy khẽ cúi đầu mà đáp bằng chất giọng ngọt ngào:

– Ở Lào, mọi thứ đều chậm. Ai chịu được cái chậm… thì lòng sẽ bình an.

Câu nói ấy chạm vào tôi nhiều hơn mức tôi muốn thừa nhận.

Chúng tôi đứng cạnh nhau vài giây nhưng không hề vội vã, cũng không gượng gạo. Chỉ là hình bóng của hai con người lặng lẽ đang cùng nhau chia sẻ một khoảnh trời an tĩnh trong tiếng chuông sớm. Cô không nói tên. Tôi cũng không hỏi. Chẳng ai trong hai chúng tôi lên tiếng, giống như cả hai đều hiểu: đôi khi có những điều đẹp hơn khi chưa được gọi tên. Nhưng tôi chỉ biết rằng người con gái Lào xinh đẹp ấy là người bản địa, có vẻ … cô thường đến chùa vào buổi sáng.

Khi cô rời đi, mùi hương thoang thoảng từ mái tóc còn vương lại trong không khí. Tôi không nhìn theo quá lâu. Bởi vì tôi hiểu, người đàn ông trưởng thành không mơ mộng kiểu trẻ con. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận một sự thật đơn giản: khoảnh khắc ấy khiến lòng tôi ấm một cách lạ lùng. Tôi vẫn trông đôi mắt hướng lên phía bầu trời xanh ngát, những áng mây trắng xóa cứ lững lờ trôi trên không. Nhìn bầu trời ấy, tôi bỗng thấy mình đang học cách sống chậm thật đúng nghĩa, cũng là khi người con gái ấy và tôi đang tìm thấy nhau.

Ngay sau đó, tôi bước ra cổng chùa. Tôi dừng lại rất lâu trước cổng. Ánh nắng sớm nghiêng qua mái tam quan, rót xuống bậc thềm một lớp vàng mỏng như tơ. Và ở nơi cuối dãy hành lang ấy … bóng dáng cô gái vừa thoáng hiện giờ đây đã hòa vào nắng, nhỏ lại, mờ đi, rồi biến mất hẳn sau hàng cột. Tôi vẫn đứng im mà trông theo, không gọi, cũng không chạy theo. Một phần vì tôi tôn trọng sự bình yên của buổi sớm, phần còn lại có lẽ vì tôi không muốn phá hủy khoảnh khắc mong manh vừa lọt vào tim mình.

Tiếng chuông ngân lần cuối, vang dài rồi tan chậm trong không gian sớm. Âm thanh trầm, dài như một vòng sóng chạm nhẹ vào bên trong lồng ngực. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy mình đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới: một bên là cuộc sống cũ, bình thản và khép kín; bên còn lại là một điều gì đó rất mới, chưa gọi tên, nhưng đủ sức đánh thức phần cảm xúc mà tôi tưởng mình đã cất đi từ lâu. Bởi lẽ, nếu là người khác, có lẽ tôi sẽ tự nhủ với lòng mình rằng:

– Gặp thế thôi là đủ.

Nhưng đó không phải người khác. Tôi nghĩ thầm:

– Nếu có duyên, tôi sẽ gặp lại em vào những dịp khác.

Một lời nói nghe có vẻ điềm tĩnh, nhẹ bẫng như buổi sớm ở Vientiane. Nhưng tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai: không phải chỉ là duyên, mà là tôi muốn gặp lại. Tôi quay bước, để tiếng chuông dần tan trong gió.

Trong lòng tôi, dường như có một điều gì đó vừa thức giấc một cách nhẹ, nhưng rõ. Tiếng chuông sáng ấy không chỉ gọi tôi vào buổi sớm của Thủ đô Vientiane… mà còn đánh thức một điều gì đó trong trái tim tôi. Có thể đó là điều tôi tưởng mình đã để ngủ yên từ rất lâu.

Và tôi biết… mình muốn gặp lại cô trong những lần tiếp theo.