Chương II, Cô gái trong sắc phục cầu vồng


Chương II, Cô gái trong sắc phục cầu vồng

Tôi bắt gặp cô vào một buổi sáng khi nắng đã lên rất cao ở Siem Reap. Không phải trong một hoàn cảnh được chuẩn bị, cũng không phải bằng một khoảnh khắc khiến người ta phải dừng lại vì choáng ngợp. Lối đi lát đá dẫn qua hàng cây thốt nốt đổ bóng dài xuống nền đất đỏ. Ánh nắng đã lên cao, chiếu thẳng xuống mặt đất, làm mọi chuyển động trở nên rõ ràng mà không cần che giấu.

Người qua lại vẫn đi. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện cùng với tiếng gió lùa qua tán lá. Tất cả đều đang sống rất bình thường. Và giữa những chuyển động ấy, cô bỗng xuất hiện.

Cô mặc trang phục truyền thống Campuchia, sắc màu rõ ràng nhưng không rực rỡ đến chói mắt. Tấm vải ôm lấy thân người vừa đủ, không khoe, cũng không giấu. Trên cổ tay là những chiếc vòng vàng mảnh, mang họa tiết Phật giáo truyền thống, nằm yên theo từng cử động rất khẽ; trên cổ là một vòng vàng đơn giản với mặt kbach nhỏ, để ánh nắng bắt gặp rồi trả lại một vệt sáng ấm. Nhưng điều khiến tôi dừng lại không nằm ở màu sắc hay ánh vàng ấy. Đó là phong thái. Lưng cô thẳng, không cứng, không gồng, như một dáng đứng đã quen với việc tự giữ mình. Bước đi có nhịp riêng, không vội, không chần chừ, không nhằm tạo ấn tượng. Ánh mắt hướng về phía trước, không tìm kiếm ai, cũng không né tránh điều gì. Một ánh nhìn rõ ràng và yên, không cần được đáp lại ngay, cũng không sợ bị lướt qua. Giữa không gian nhiều chuyển động, cô hiện diện đúng chỗ của mình, trọn vẹn và nghiêm túc một cách rất tự nhiên.

Trên cổ tay cô có những chiếc vòng vàng cùng với họa tiết Phật giáo truyền thống, mảnh và sáng, nằm yên theo từng cử động rất khẽ. Trên cổ là một vòng vàng đơn giản với mặt vòng hình kbach (một loại hình nghệ thuật trang trí cổ điển của Khmer được tạo nên từ các yếu tố trang trí truyền thống của kiến trúc Campuchia), không lớn, không nặng, chỉ đủ để ánh nắng bắt gặp rồi trả lại một vệt sáng ấm. Trang sức không nhằm làm cô nổi bật, mà như một phần của ký ức được mang theo trên cơ thể, vừa trang trọng mà cũng vừa gần gũi.

Lưng cô thẳng, không cứng, không gồng. Đó chỉ là một dáng đứng đã quen với việc tự giữ mình. Bước đi có nhịp, không nhanh, cũng không chậm. Nhịp bước ấy không nhằm tạo ấn tượng, mà như đã được hình thành từ thói quen sống: đi đâu cũng mang theo sự chừng mực của bản thân.

Ánh mắt cô không né tránh, nhưng cũng không tìm kiếm. Khi nhìn thẳng, ánh nhìn ấy không dò xét, không dò hỏi. Nó chỉ ở đó, rõ ràng và yên. Một ánh mắt không cần được đáp lại ngay, cũng không sợ bị lướt qua. Giữa không gian nhiều chuyển động, ánh nhìn ấy giữ được độ tĩnh rất hiếm.

Đó không phải là vẻ đẹp gây chú ý theo cách dễ dãi. Không phải thứ khiến người ta ngoái đầu lại vì choáng ngợp. Mà là vẻ đẹp được giữ gìn, được sống cùng và được mang theo mỗi ngày, qua những buổi sáng nắng gắt, qua những lối đi bụi đất, qua những nhịp sống không cần được ngắm nhìn.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra điều khiến mình dừng lại không nằm ở màu sắc của trang phục hay ánh vàng nơi cổ tay, mà ở cách cô hiện diện trong chính những điều ấy. Đó là một sự nghiêm túc rất tự nhiên nhưng không cứng nhắc, không phô bày. Đó chỉ là một người con gái biết mình là ai, đang đứng ở đâu và không cần làm gì thêm để được nhìn thấy.

Tôi không có cảm giác bị kéo về phía cô. Không có cảm giác tim đập nhanh hay những rung động dễ nhận ra. Chỉ là lòng mình khẽ nghiêng đi một chút, rất nhẹ. Đó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ, khi tôi nhận ra bước chân mình chậm lại. Một nhịp thôi. Như khi người ta nhận ra có một điều gì đó đang diễn ra, nhưng chưa cần phải gọi tên.

Nhịp dừng ấy không đến từ sắc đẹp bày ra trước mắt. Nó đến từ cách cô hiện diện trong không gian ấy: không tìm kiếm, không né tránh, đứng yên đúng chỗ của mình. Có điều gì đó rất vững vàng trong dáng đứng, rất rõ trong ánh nhìn đang hướng về phía trước. Như thể, cô không cần biết ai đang nhìn mình, cũng không cần chứng minh sự có mặt của mình là có ý nghĩa.

Tôi đứng lại lâu hơn bình thường, không phải để nhìn cho kỹ, mà để lắng nghe cảm giác vừa xuất hiện trong lòng. Đó không phải là ham muốn. Cũng không phải là tò mò. Mà là một sự chú ý rất tỉnh táo. Đó là thứ cảm giác chỉ đến khi người ta đã đi qua đủ nhiều va chạm để phân biệt được đâu là rung động thật, đâu chỉ là phản xạ của cảm xúc.

Xung quanh, nắng vẫn gắt. Đất đỏ vẫn nóng. Mọi người vẫn đi qua. Không có gì thay đổi. Chỉ với tôi, trong khoảnh khắc ấy, biết rằng mình vừa chậm lại đúng một nhịp. Và với một người đàn ông trưởng thành, nhịp dừng rất khẽ ấy đã là một dấu hiệu đủ rõ ràng: có một điều gì đó vừa chạm vào mình, không ồn ào, cũng không vội vàng, nhưng lại rất thật.

Những ngày sau đó, tôi lại gặp cô mà không hẹn trước. Không trùng lặp cố ý. Lúc thì ở một góc sân có bóng cây đổ dài, lúc thì trong sảnh, lúc là một buổi sáng rất bình thường, khi mọi thứ xung quanh đều đang chuyển động.

Phải đến lần gặp thứ ba, tôi mới nhận ra điều khiến mình lưu tâm. Không phải ngay lập tức. Không phải bằng một cú chạm rõ ràng của ý nghĩ. Mà là một sự lệch rất nhẹ trong cảm giác, như khi ta bước vào cùng một con đường quen nhưng ánh sáng buổi sáng hôm nay khác hôm qua. Đó là màu sắc nhưng không quá phô trương. Mỗi gam màu hiện diện đúng chỗ của mình, không lấn át, không tranh phần. Như thể, những gam màu ấy đã được chọn lựa để đi cùng đời sống hằng ngày, chứ không phải để đứng dưới ánh đèn.

Buổi sáng đầu tiên, tôi nhớ cô trong một gam màu dịu. Đến lần sau, vẫn là dáng đứng ấy, nhịp bước ấy, những chiếc vòng vàng vẫn nằm yên trên cổ tay, nhưng màu sắc thì khác. Không chói, cũng không đối lập. Mà chỉ là khác vừa đủ để nếu không để tâm, người ta sẽ nghĩ mình nhớ nhầm. Tôi không hề thốt lên. Cũng không tự hỏi ngay. Tôi chỉ ghi nhận rất khẽ. Như người ta ghi nhớ mùi hương thoảng qua trong gió, không cần gọi tên, chỉ cần biết là nó đã từng ở đó.

Đến lần thứ ba, sự khác biệt không còn là ngẫu nhiên. Tôi đứng yên một nhịp lâu hơn, không phải để nhìn cô rõ hơn, mà để nhìn lại trí nhớ của chính mình. Và khi ấy, điều hiện ra rất rõ: cô không lặp lại mình. Cách cô chọn trang phục mỗi ngày không mang vẻ cầu kỳ. Nó giống như một kỷ luật mềm, một nhịp sống được giữ đều đặn mà không cần phô trương. Mỗi màu xuất hiện như một trạng thái khác nhau của cùng một con người. Không thay đổi để gây chú ý. Chỉ là không để mình đứng yên trong cùng một khuôn hình.

Khoảnh khắc ấy, tôi không gọi đó là rung động. Tôi chỉ biết rằng mình đã bắt đầu ghi nhớ cô theo một cách khác nhưng không phải bằng khuôn mặt, cũng không phải bằng đường nét. Mà bằng sự tinh tế trong cách cô hiện diện qua từng ngày.

Và chính sự im lặng ấy – việc không hỏi, không nói ra, chỉ lặng lẽ giữ lại trong lòng lại là dấu hiệu đầu tiên. Một mầm rung động rất nhỏ. Rất yên. Nhưng đủ thật để tôi biết rằng, từ đây, mỗi lần gặp lại, tôi sẽ vô thức chờ xem hôm nay cô mang theo màu gì.

Thứ Hai, cô mặc màu vàng. Một sắc vàng không chói, không tươi theo kiểu lễ hội, mà dịu và ấm như ánh nắng đầu ngày. Màu vàng ấy khiến gương mặt cô sáng lên một cách tự nhiên, không cần trang điểm cầu kỳ. Tôi nhìn thấy cô cười, rất khẽ. Một nụ cười không nhằm giữ ai lại, chỉ đủ để khiến buổi sáng trở nên tròn hơn. Hôm đó, tôi không nghĩ gì nhiều. Chỉ thấy lòng mình nhẹ.

Thứ Ba, màu tím chàm. Sắc tím trầm, kín, mang theo một chiều sâu lặng lẽ. Màu ấy khiến cô trở nên khác hẳn: ít cười hơn, ánh mắt xa hơn. Tôi không nhìn cô lâu, nhưng lại nhớ rất rõ. Có những sắc màu không gây ấn tượng ngay, nhưng ở lại rất bền trong trí nhớ. Hôm ấy, tôi bắt đầu để ý đến giọng nói của cô, chậm và rõ, không thừa một âm nào.

Thứ Tư, xanh ánh kim. Một sắc xanh lạnh, sáng, có khoảng cách. Màu ấy khiến cô trông như đang giữ một ranh giới rất rõ với thế giới xung quanh. Không khó gần, nhưng không dễ bước vào. Tôi nhận ra mình không có ý định vượt qua khoảng cách đó. Trái lại, tôi thấy cần phải đứng thẳng hơn, nhìn trực diện hơn, như một cách tôn trọng. Có những người phụ nữ không cần được tiến tới. Họ cần được nhìn đúng cách.

Thứ Năm, xanh lá cây. Màu của sự sống, của chuyển động mềm mại. Hôm ấy, cô nói nhiều hơn một chút. Không phải những câu chuyện lớn, chỉ là vài lời rất đời. Nhưng chính sắc xanh ấy khiến mọi thứ trở nên gần gũi hơn. Tôi thấy mình lắng nghe nhiều hơn, không phải để hiểu, mà để cảm nhận. Cô không tìm cách tạo ấn tượng. Cô chỉ sống trong ngày của mình.

Thứ Sáu, xanh dương. Một sắc xanh sâu và yên. Màu ấy mang theo cảm giác an toàn, như mặt nước phẳng sau gió. Tôi nhận ra mình bớt phòng vệ hơn. Không còn giữ khoảng cách quá kỹ. Không phải vì tin tưởng ngay, mà vì cảm giác không cần phải che chắn. Ở gần cô, tôi không thấy mình phải chứng minh điều gì.

Thứ Bảy, tím đỏ. Một màu gần với lửa, nhưng vẫn giữ được độ trầm. Có điều gì đó trong không khí hôm ấy khác đi. Ánh nhìn giữ lâu hơn một nhịp. Khoảng cách ngắn lại, nhưng không chạm. Tôi cảm nhận rất rõ sự nồng nàn đang lớn lên, nhưng nó được giữ trong kỷ luật. Không vượt ranh giới. Không vội vàng. Một người đàn ông trưởng thành hiểu rằng, có những rung động càng giữ chậm, càng đi xa.

Chủ nhật, cô mặc màu đỏ. Không né, không dịu. Một sắc đỏ đứng thẳng trong nắng, rõ ràng và hiện diện. Hôm ấy, tôi không còn phủ nhận điều đang diễn ra trong lòng mình. Nhưng tôi cũng không gọi tên nó. Tôi chỉ nhìn cô như nhìn một sự thật đang dần hiện ra: tôi đang bị thu hút. Không bởi vẻ ngoài. Mà bởi cách cô hiện diện trọn vẹn trong từng ngày, từng màu sắc, từng nhịp sống.

Tôi nhận ra mình quan sát cô nhiều hơn, nhưng không theo cách của sự tìm kiếm. Tôi không chủ động đứng gần hơn, không viện cớ để hỏi han, cũng không để ánh nhìn lưu lại quá lâu. Mọi thứ diễn ra trong một giới hạn rất rõ, một giới hạn mà một người đàn ông biết mình là ai sẽ tự đặt ra.

Tôi đứng thẳng khi nói chuyện mà không nghiêng người, không hạ giọng quá mức cần thiết. Ánh mắt tôi nhìn trực diện, đủ lâu để thể hiện sự hiện diện, nhưng không đủ lâu để trở thành soi xét. Tôi nói vừa đủ, chọn những câu không cần giải thích thêm. Không phải vì tôi lạnh nhạt, mà vì tôi hiểu: có những cảm xúc, nếu vội vàng gọi tên, sẽ tự làm mình cạn trước khi kịp sâu.

Rung động đến, tôi không đẩy nó đi. Nhưng tôi cũng không để nó dẫn đường. Tôi để cảm xúc đi song song với sự tỉnh táo, như hai bước chân giữ cùng một nhịp mà không để chậm lỡ, mà cũng không nhanh để trượt.

Tôi hiểu rằng, nếu mình thật sự tôn trọng cô, thì điều đầu tiên cần giữ không phải là khoảng cách giữa hai người, mà là sự nguyên vẹn của chính mình. Một người đàn ông không đánh mất mình sẽ không cần chứng minh điều gì. Người đàn ông trưởng thành ấy chỉ hiện diện đúng mực và để cảm xúc có không gian tự lớn lên, nếu nó đủ thật để ở lại.

Tôi không tìm cách tiến nhanh hơn. Không hỏi nhiều hơn mức cần thiết. Không làm điều gì để thử phản ứng. Tôi giữ mình trong một nhịp điềm tĩnh. Đứng thẳng, nhìn rõ và nói vừa đủ. Với tôi, tình cảm nếu bắt đầu, phải đi cùng sự tôn trọng mà không phải sự chiếm hữu, cũng không phải chinh phục. Mà là nhìn thấy một con người trọn vẹn và cho phép mình rung động trước điều đó.

Có một khoảnh khắc rất nhỏ đến mức nếu không đủ tỉnh, người ta có thể bỏ qua như một chi tiết vụn của đời sống. Khoảnh khắc ấy chỉ là một đoạn đường đi chung ngắn. Một câu hỏi đơn giản. Một ánh nhìn giữ lâu hơn thường lệ. Không có hứa hẹn. Không có lời mời gọi. Nhưng đủ để tôi biết rằng, dù chưa chạm vào bất cứ điều gì, cô đã hiện diện trong tôi theo một cách rất thật.

Chỉ là một câu hỏi rất đời. Cô hỏi tôi có quen với cái nắng ở đây chưa. Giọng nói cô đều, không nhấn, không chờ đợi một câu trả lời thú vị. Tôi đáp lại cũng rất vừa, như cách hai người lớn nói chuyện khi không cần gây ấn tượng. Nhưng chính sự bình thường ấy khiến tôi dừng lại thêm một nhịp.

Có lần, chúng tôi đi chung một đoạn ngắn. Không đủ dài để gọi là đồng hành, cũng không đủ gần để chạm vào nhau. Mà đó chỉ là vài bước song song, giữa những âm thanh quen thuộc của Siem Reap: tiếng gió lùa qua hàng cây, tiếng bước chân chậm trên nền đất đỏ. Tôi không chủ động rút ngắn khoảng cách. Cô cũng không đi nhanh hơn. Mỗi người giữ nhịp của mình, nhưng hai nhịp ấy vô tình trùng nhau trong một quãng rất ngắn.

Rồi có một ánh nhìn. Không phải là ánh nhìn bối rối, cũng không phải ánh nhìn tìm kiếm. Đó chỉ là ánh nhìn giữ lại lâu hơn thường lệ. Như thể, cả hai đều đang xác nhận một điều gì đó rất mơ hồ nhưng có thật. Không một ai trong chúng tôi lên tiếng. Không ai mỉm cười quá mức. Ánh nhìn ấy khép lại rất gọn, như cách người ta gấp một tờ giấy chưa viết xong.

Không có cái động chạm nào vượt quá ranh giới. Không có lời hứa được buột miệng nói ra. Tôi cũng không cho phép mình đi xa hơn trong tưởng tượng. Bởi tôi biết, có những rung động nếu được giữ đúng chỗ sẽ bền hơn cả những lời đã nói. Và trong sự im lặng rất đàn ông ấy, tôi nhận ra một điều giản dị: tôi sẽ còn nhớ cô. Không phải vì đã chạm vào điều gì, mà chính vì chúng tôi đã đủ chín chắn để chưa chạm vào bất cứ điều gì.

Khi cô rời đi, sắc màu không còn trước mắt. Nhưng chúng vẫn ở lại. Như những nhịp tim rất khẽ, lặp lại theo từng ngày đã trôi qua. Tôi không nhớ khuôn mặt cô theo từng chi tiết. Nhưng tôi nhớ rất rõ sắc màu của những ngày có cô hiện diện.

Cô rời đi rất tự nhiên, như cách cô đã đến. Cô không nói thêm điều gì nữa, cũng không để lại một khoảng trống đủ lớn để gọi là hụt hẫng. Đó chỉ là dáng lưng thẳng dần khuất sau dòng người, bước chân hòa vào nhịp sống của Siem Reap đang trôi đều dưới nắng.

Tôi vẫn đứng yên thêm một lúc. Trong mắt mình, khuôn mặt cô không còn hiện ra rõ ràng theo từng đường nét. Nhưng sắc màu thì ở lại. Màu của ngày hôm ấy, lắng xuống rất chậm, như một dư âm không cần gọi tên. Nó không rực lên thành cảm xúc, cũng không tắt đi thành kỷ niệm. Nó nằm đó, vừa đủ để tôi nhận ra trái tim mình vẫn còn nhạy cảm với những điều đến một cách đoan chính.

Tôi hiểu rằng, mình không cần phải nhớ cô bằng hình hài. Tôi nhớ cô bằng nhịp điệu. Đó là nhịp của những ngày trôi qua có cô hiện diện, mỗi ngày một sắc màu như những nhịp tim đổi màu rất khẽ. Và trong chính sự lặng lẽ ấy, tôi biết: trái tim mình đang học cách rung động trở lại mà không vội vàng, không cuống quýt, cũng không ồn ào. Nhưng đủ sâu để tôi không thể xem đó chỉ là một điều tình cờ.