“Oa, cuối cùng cũng thi xong rồi!” Lê Thanh Nhã vươn vai, thả lỏng tinh thần.
“Xuống căng tin làm bữa liên hoan đi!” Vũ Nguyệt Linh đề nghị cả nhóm.
Trần Mỹ Hạnh từ chối:“Nay tao hết tiền rồi.”
Lúc này, ba ánh mắt đổ dồn vào đứa con trai duy nhất.
Trần Thiên Sơn:…
…
Căng tin trường
“Chúc mừng thi xong!” Ba người con gái trong nhóm cầm trong tay đồ uống cùng vui vẻ chúc mừng.
Chỉ có ở một góc trong bàn, Trần Thiên Sơn đau khổ đếm tiền dư lại trong ví.
“Thôi nào, không ăn lại phí phần tiền đã tiêu nha.” Hạnh trêu chọc.
“Haha…” Linh, Nhã cười phấn khích. Sơn nghẹn khuất trong lòng, cuối cùng đành nhận mệnh.
“Chủ nhật tuần này về thăm cô Hải Anh đi, sắp 20/11 rồi.” Linh đề nghị.
Đề nghị này đương nhiên ngay lập tức được hưởng ứng, mọi người cùng sôi nổi ôn lại chuyện cũ, những trò nghịch ngợm và kỉ niệm thời cấp 2.
…
“Oa, đã giờ này rồi à?” Nguyệt Linh nhìn đồng hồ, vội nói: “Tao phải về rồi, không me lại lo.”
“Về thôi chứ ở đây đợi người ta đóng cửa chăc?” Trần Thiên Sơn đứng lên định thanh toán, bỗng bị Lê Thanh Nhã gọi lại.
“Đây.” Cô nàng đưa cho cậu tờ 20.000đ, nói: “Nay Hạnh không mang tiền, giả sau.”
Vũ Nguyệt Linh cũng đưa 20.000đ trong ví, đưa ra: “Phần của tao đây nhé, hôm trước mày bao nước rồi, nay vẫn chia đều đi.”
Trần Thiên Sơn không quá ngạc nhiên, ngược lại trêu đùa: “Chúng mày xem ra vẫn còn ít nhân tính.”
“…”
“Tao đổi ý rồi, trả tiền đây.” Linh trước ra tiếng.
“Tiền đến tay còn lâu tao mới trả, cảm ơn.” Trần Thiên Sơn cười khiêu khích rồi đi tới quầy thanh toán.
“Thật là…” ấu trĩ hết mức.
…
Tối đến, tại nhà Lê Thanh Nhã
Ôm điện thoại nằm trên chiếc giường êm ái, cô nàng thầm nghĩ: ‘Trước 20/11 là 19/11…’
Đôi mắt cô nhìn vào những món quà ‘handmade’ trên mạng, vươn tay chuyển màn hình sang ứng dụng mua sắm. Lựa chọn một hồi, Lê Thanh Nhã tìm được món đồ mong muốn, liền gửi link cho bố mình.
[Ứng dụng Zalo: Bố]
[Con gái: Bố ơi! Con muốn mua cái này về chơi!
Bố: Gửi link đi, bố thanh toán cho.
Con gái: Yêu bố nhất!
Con gái: @đanlensợi]
Điện thoại vừa chuyển, chính là những video hướng dẫn đan khăn bằng len trong mục yêu thích được lưu trữ.
‘Mùa đông rất lạnh mà nhỉ…?’
Lê Thanh Nhã mím môi, như thể hạ quyết tâm gì đó.
‘Cũng đã hết nửa học kì rồi…’
…
Mấy ngày sau
“Nhã ơi, con đặt hàng gì nữa đấy?!” Thanh âm vang vọng của mẹ từ tầng dưới vang lên. Lê Thanh Nhã vôi vàng chạy xuống: “Con nhờ bố mua để học đan len á!”
“Đan len? Thật không vậy?” Mẹ nửa tin nửa nghờ: “Con mà kiên trì được mấy môn này?!”
Lê Thanh Nhã:“…”
“Đương nhiên là thật rồi! Mẹ thật là!” Thẹn quá hóa giận, cô xấu hổ lấy đồ chạy lên lầu.
“Chiều mai con đi học thêm toán đấy nhé! Đừng quên!”
“Con biết rồi!” Tiếng đáp vọng lại, sau đó là tiếng đóng cửa phòng.
“Con bé này sao thế không biết?”
…
Một ngày nữa lại trôi qua nhanh như cơn gió.
Hôm nay là ngày Lê Thanh Nhã đi đến lớp học thêm toán chung với Trần Minh Triết. Nói thật, sau hôm bị lộ cô còn có chút xấu hổ, cảm giác sẽ bị người ta nghĩ là theo đuôi. Mặc dù sau đó nghe nói Linh đã ‘trao đổi nhẹ nhàng’ với Triết và đảm bảo cậu không để tâm nên cô mới quyết định tiếp tục tới học.
Nhưng mà, cái từ trong ngoặc này rất… thôi bỏ đi.
“Đi thôi, con còn đứng ở đấy chần chờ gì nữa?” Mẹ thúc giục.
“Vâng!”
Trên đường đi, gió thổi bay mái tóc của Lê Thanh Nhã ra sau, cô đưa tay cố định lại. Trong lúc vô tình, xe máy mẹ cô chở lướt ngang qua một bóng hình quen thuộc.
‘Minh Triết?! Trùng hợp như vậy?’ Cảm giác định mệnh trong giây lát khiến Lê Thanh Nhã vui vẻ. Cảm xúc ấy theo cô nàng đến tận địa điểm học thêm.
Chờ mẹ nói chuyện với thầy giáo, Nhã đi thăm quan một vòng quanh nơi đây. Đúng lúc này, Trần Minh Triết vừa lúc đến, đỗ xe vào trong. Nhìn thấy Nhã, cậu ngạc nhiên: “Chào cậu. Không nghĩ cậu cũng học ở đây, hôm nọ Sơn nói mà mình còn tưởng đùa.” Nói rồi, cậu cười hì hì xóa đi sự ngần ngại của Nhã.
“Hai đứa này lắm mồm vậy?” Nhã than phiền.
“Tụi nó còn tưởng tớ thấy cậu phiền, kỳ lạ không? Học đâu là quyền mọi người chứ!”
“Chúng nó nói linh tinh ấy, cậu đừng để ý…” Nhã chột dạ quay mặt đi.
Triết lại vô cùng nhiệt tình:“Cậu hôm nay buổi đầu học đúng không, nếu có gì không hiểu hoặc không theo kịp cứ nhắn hỏi mình. Dù không quá giỏi nhưng chắc cũng sẽ giúp được chút ít.”
“Vậy đành cảm ơn cậu rồi.” Nhã cười.
Hai người cứ nói chuyện như vậy đến khi vào lớp. Thầy giáo giới thiệu qua về bạn mới rồi bắt đầu giảng giải. Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, thầy nhìn về Nhã, rồi lại nhìn về Triết ngồi bàn trên, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó.
“Bạn Nhã, bài này giảng như nào? Lên bảng làm cho thầy.” Thầy gọi cô lên bảng trả lời phần đầu của bài toán, sau đó lại nói: “Tiết lên giải nốt phần còn lại đi.”
Lê Thanh Nhã:…Không biết nên vui hay buồn.