Chương 9


Chương 9

Cô khom người ngồi xuống, nắm tay con bé gạ gụ: “Cháu nhớ số điện thoại của bố không?”

Con bé lẳng lặng lắc đầu. Rồi nhìn xuống tay mình dõng dạc nói: “Anh Bát bảo nếu đi lạc thì nhờ người ta gọi vào số trên này. Màu đỏ này là số cơ quan của mẹ, màu xanh này là số của bố.”

“Monkey!!!” Bát nhỏ rú rít lên.

Phượng nhìn nó hất hàm khiêu khích. Thằng bé tức lắm mà không làm gì được.

Lúc này Hoàng Bách đang trên đường trở về nhà, điện thoại chợt rung lên ầm ầm, cả anh và Thảo Diệp đều dồn mắt nhìn vào.

Tiếng gọi bố ơi từ đầu dây bên kia khiến anh như người trong cơn mê bừng tỉnh. Anh sốt sắng hỏi con: “Monkey, con đang ở đâu?”

Con bé đảo mắt nhìn quanh rồi nói: “Con không biết.”

“Anh đâu?”

“Anh đây bố ạ!”

Con bé nhìn anh trai, Bát nhỏ bị nhắc đến chợt rùng mình, nó nghiến răng lắc đầu ra hiệu cho em gái đừng đưa điện thoại cho mình.

“Anh không nghe đâu bố ạ!”

“Có ai ở đó với con thế, cho bố gặp.”

“Cô nghe bố nói đi cô.”

Monkey vừa đưa lại điện thoại cho Phượng, cô mới áp lên tai, còn chưa kịp nói tiếng nào thì đã giật mình vì giọng đàn ông trầm trầm: “Cô đưa con tôi đi đâu vậy?”

Phượng trợn mắt nhìn điện thoại, cô còn tưởng mình nghe nhầm thì nuốt khan cái ực, bên kia Hoàng Bách không kiềm chế được lại gắt lên: “Alo, cô gì…”

“Này!”

Tiếng quát của cô khiến Hoàng Bách khựng lại, anh bỏ xa điện thoại, rồi nhìn vào đó trong giây lát trước khi áp lại tai mình một lần nữa, mà hạ giọng:

“Alo!”

“Anh có ăn có học mà nói chuyện với người giúp con mình thế hả? Tôi ít học, còn không bất lịch sự như anh.”

“Tôi xin lỗi. Nhưng cô có thể nói cô và bọn trẻ đang ở đâu được không?”

Hoàng Bách dịu giọng, gặng hỏi.

Phượng lúc này mới bớt xuống một chút bực tức mà đọc địa chỉ chỗ ba cô cháu đang đứng cho Hoàng Bách. Cô ấy vốn định đưa bọn trẻ về tận nhà, nhưng nghĩ lại thì như vậy sẽ tốn tiền taxi, cô đâu cần phải làm thế, khi chỉ cần gọi một cuộc là người nhà bọn chúng sẽ tự đến đưa đi.

Bát nhỏ trân trối nhìn Phượng, rõ ràng cô đang giúp mà lại bị nó nhìn như kẻ thù thế kia.

“Cháu bất mãn cái gì? Định đánh cô hay sao mà lườm?”

Nó giận dỗi quay mặt đi, chẳng thèm đáp lại lời Phượng.

Một lát sau, Hoàng Bách đã tới địa chỉ mà Phượng nói. Tự nhiên Bát nhỏ lùi lại, như muốn trốn khiến Phượng chú ý, cô ngẩng mặt nhìn lên, thấy một người đàn ông từ phía xa đang rảo bước đi về phía bọn họ.

“Bố cháu à?”

Bát nhỏ không nói, nhưng Monkey đã reo lên: “Bố!”

Bước chân Hoàng Bách càng lúc càng nhịp nhanh, đã bỏ xa cái đuôi ở phía sau còn chưa sang được đường.

Hoàng Bách mỗi lúc một đến gần, Phượng càng nhìn rõ nét mặt tuấn tú và thân hình cao ráo của anh. Không ngờ đàn ông ở dưới phố lại hút mắt đến như vậy, khiến cô ngơ ngẩn cả người.

“Cô làm sao đấy, cô cũng bị bố cháu hớp hồn rồi chứ gì?”

Phượng quắc mắt nhìn Bát nhỏ, thằng nhóc thô thiển này nhất định phải huỵch toẹt ra khiến người khác ngại như vậy mới được ư?

“Người đẹp để làm gì? Là để cho người ta ngắm chứ còn gì nữa, với ai bảo bố cháu vướng vào mắt cô thì cô phải nhìn chứ. Chả lẽ cô phải nhắm tịt mắt vào à?”

Nó bĩu môi đáp: “Mê trai thì có.”

“Mê trai đầu thai cũng không hết.” Monkey bắt được trọng tâm, lém lỉnh reo lên.

“Thật!” Phượng phì cười véo nhẹ má nó.

Hoàng Bách lo lắng quá độ, vừa thấy con ở cùng người lạ đã sốt sắng vươn tay. Monkey chỉ nhìn bố một cái rồi quay ngoắt lại, ôm lấy cổ Phượng khiến anh sững sờ.

 Cô cũng ngỡ ngàng không kém, Phượng ái ngại dỗ Monkey: “Ra với bố đi kìa Monkey, cô mỏi tay rồi đấy.”

Nó càng siết tay ôm chặt cổ Phượng, cô nhăn mặt cười trừ. Phượng ái ngại nhìn Hoàng Bách, ánh mắt đầy vẻ cảm thông.

Hoàng Bách cũng nhìn cô, Phượng không bỏ khẩu trang, nên không cảm thấy ngại khi bị người ta chăm chăm nhìn vào. Còn Hoàng Bách thì lại vô thức bị hút vào đáy mắt thăm thẳm sâu của cô ấy mà không sao rời ra được.

Phượng nghiêng nghiêng đầu nhìn anh, rồi nhanh chóng đổi thái độ. Dù thế nào thì việc một người đàn ông cứ lừ lừ nhìn vào người vừa giúp mình tìm con mà không có một lời cảm ơn nào như thế này cũng khiến cô ấy không hài lòng. Người này có vẻ bất lịch sự, mà con gái còn không theo anh ta, có khi nào là bạo lực gia đình, ngược đãi vợ con nên mẹ của bọn trẻ mới bỏ đi không nhỉ? Hay có khi nào đã có một vụ án kinh hoàng nào đó xảy ra, ẩn giấu dưới việc mất tích của người mẹ? Một tá câu hỏi rùng rợn cứ thế nảy ra trong đầu cô cho đến khi Hoàng Bách chợt vươn tay một lần nữa, Phượng vô thức lùi lại như một phản xạ tự nhiên.

Anh giật mình nhìn xuống tay mình, rồi lại nhìn cô, nhưng lần này bắt gặp ánh nhìn đầy khó chịu của Phượng, khiến Hoàng Bách bối rối.

“Tôi xin lỗi.”

“Anh đưa bọn trẻ về đi, nhà có chuyện gì mà để trẻ con lang thang ngoài đường vậy hả? Có biết giờ bắt cóc đầy ra không?” Phượng hơi bực nên to tiếng.

“Đã bảo mẹ của cháu bị mất tích rồi còn. Sao cô gớm thế, quát cả bố cháu?”

Bát nhỏ ngóc đầu nhìn Phượng, cô không hài lòng mà đưa tay dúi đầu nó một cái, rồi cật lực xoa: “Thằng nhóc này, cháu bảo ai gớm hả? Mà hiền để cháu bắt nạt đúng không?”

“Thế cô gớm hay hiền hả cô?”

Câu hỏi ngô nghê cùng cái chớp chớp mắt như buồn ngủ của Monkey khiến cô ấy sững lại, rồi phì cười.

Hoàng Bách cũng bị lời nói của con gái làm cho bật cười khe khẽ, khiến sự bối rối khó xử nãy giờ đối với Phượng trong anh được xóa bỏ.

“Monkey!”

Tiếng gọi đầy mừng rỡ cắt ngang sự vui vẻ của bốn người, tất cả cùng hướng mắt nhìn về phía đó.

Thảo Diệp tất tả chạy đến, cô ấy chật vật mãi mới sang được đường, thành phố trời mưa, lại đúng giờ cao điểm, người xe nườm nượp, rõ ràng chỉ có từ bên kia sang bên này mà quá tốn thời gian.

Thảo Diệp chẳng kịp thở, cũng chẳng màng đến ai, vừa bước tới đã ôm mặt, sờ nắn kiểm tra Monkey. 

Cô ấy nhấc con bé khỏi tay Phượng và ôm vào lòng, hỏi han nó: “Monkey có sao không? Con biến mất làm cô sợ quá.”

“Ơ con đi tìm mẹ mà.”

“Lần sau đừng như thế nữa nhé!”

Giọng Thảo Diệp có chút gấp gáp, con bé mím môi gật đầu.

Phượng tuy bị đoạt mất Monkey từ tay, nhưng không lấy làm khó chịu, ngược lại còn cảm thấy đồng cảm với cô ấy mà nhoẻn miệng cười.

Sau khi cảm ơn cảm huệ và nhận lại con, Hoàng Bách mới nghiêm nghị nhìn kẻ đầu trò của mọi chuyện. Bát nhỏ giật mình mon men nhích lại gần Phượng, nó bám vào gấu áo cô rồi nép phía sau lưng mà len lén nhìn bố.

Phượng dường như nhận ra sự bất an lẫn sợ hãi của thằng bé thì ngó xuống. 

Hoàng Bách nghiêm khắc hỏi: “Là con bày trò đem em đi tìm mẹ đúng không Bát nhỏ? Bố đã dặn bao nhiêu lần đó không phải là việc của các con rồi hả?”

“Vậy là việc của ai ạ?” Nó hỏi rất nhanh rồi nép lại vào phía sau Phượng lần nữa.

“Việc của bố, của bác Vũ…”

“Vậy sao mãi không thấy mẹ về? Con có thấy bố đi tìm đâu, cái cô kia thì suốt ngày bám lấy bố, còn nịnh nọt ôm ấp Monkey, định thay mẹ của con chứ gì?”

Bát nhỏ bất mãn gào lên, mặt nó đỏ phừng phừng, hai mắt trừng trừng mở lớn nhìn người con gái đang ôm Monkey mà hít hà cưng nựng ở kia.

Hoàng Bách nuốt nghẹn, khe khẽ thở ra. Anh không sợ những lời con nói, chỉ sợ người ta hiểu lầm.

Thảo Diệp định lên tiếng giải thích thì Phượng chợt xoay người, cô ôm vai Bát nhỏ rồi ngồi xuống trước mặt nó: “Mồm miệng ghê gớm lắm, ai mà dám làm mẹ của cháu chứ?”

“Mẹ của cháu còn gớm hơn nhiều.” Nó khịt mũi đáp trả.

Cô ấy bật cười, đưa tay ôm mặt thằng bé, nó không né chỉ cúi gằm xuống vì tủi thân, nó lại nhớ mẹ rồi.

“Chuyện của người lớn cháu không hiểu được đâu. Cháu dẫn em đi lang thang là cháu sai rồi. Nhìn xem, nếu cô không gặp các cháu, không cho các cháu ăn thì Monkey đã đói lả ngoài đường rồi. Gớm, cháu mà tìm được mẹ thì các chú công an thất nghiệp hết à?”

“Nhưng mà…”

Nó định cãi, lại bị Phượng đưa tay dí lên miệng ngăn lại: “Cãi cùn. Việc của cháu là ngoan ngoãn học hành và chơi với em. Dỗ em cho bố cháu đỡ lo lắng. Nếu mẹ cháu còn sống thì nhất định một ngày nào đó sẽ trở về với các cháu. Còn nếu không…”

Phượng chợt ngập ngừng, e dè quan sát sắc mặt thằng bé, rồi mới nói tiếp: “Cháu là con trai, sau này cũng sẽ trở thành một người đàn ông, rồi lúc đó cháu sẽ hiểu cho hoàn cảnh của bố cháu bây giờ.”

Phượng nghiêng đầu nhìn Hoàng Bách đầy cảm thông, rồi lại chăm chú nhìn Bát nhỏ, nước mắt nó đã lã chã rơi từ lúc nào. Cô nhẹ nhàng lau mắt cho nó, rồi vỗ vỗ má thằng bé: “Thôi về nhà đi thôi, hai anh em lem nhem như hai con mèo hen rồi kìa. Cô cũng phải về đây, nhường bánh cho các cháu mà em bé của cô đói rồi đây này.”

“Cô điêu đi, em bé của cô đâu sao cháu không thấy?”

“Dám bảo cô điêu à?”

Phượng cười cười rồi thẳng người đứng dậy, tay nắm tay Bát nhỏ đặt lên bụng mình, nói với nó: “Em bé của cô ở đây, cháu lém lỉnh thông minh, lại còn là một người anh trai tốt nữa. Cho cô xin vía cho em bé nhé! Nhưng mà cháu ghê gớm lắm, cháu có biết không hả?”

“Chắc cô hiền.” Nó khịt mũi phụng phịu đáp.

Bát nhỏ chợt phì cười, Phượng cũng bật cười theo nó, ánh nhìn đặt lên đứa trẻ lạc mẹ đáng thương đầy dịu dàng và thương cảm. Cô thu lại vành môi ẩn sau lớp khẩu trang, rồi khẽ lẩm bẩm: “Cháu ngoan lắm, chắc hẳn mẹ cháu đã rất hạnh phúc khi có cháu.”

“Cô đang có thai à? Bao nhiêu tuần rồi, chắc là còn nhỏ?”

Phượng khẽ gật đầu, chăm chú nhìn Hoàng Bách, anh cũng giữ nguyên tầm nhìn rồi móc trong ví ra một cái danh thiếp, đưa cho Phượng: “Để cảm ơn cô đã giúp hai đứa trẻ, tôi xin phép tặng cô gói khám thai định kỳ miễn phí tại bệnh viện mà tôi đang làm việc.”

“Anh là bác sĩ à?”

“Khoa sản.” Hoàng Bách đáp.

“Ồ!” Phượng kinh ngạc reo lên, tay đưa ra nhận lấy tấm danh thiếp.

Cô dim mắt nhìn vào đó, ghi nhớ cái tên Vũ Hoàng Bách.

“Thật sự là miễn phí cả thai kỳ sao?” Cô chợt hỏi.

Hoàng Bách điềm đạm gật đầu, Phượng gật gù tỏ vẻ đã hiểu, để chắc ăn cô lại hỏi: “Có ngoại trừ dịch vụ nào không? Bệnh viện Quốc tế có vẻ đắt.”

Hoàng Bách lặng lẽ lắc đầu, Phượng lúc này mới thật sự yên tâm và nhận món quà cảm ơn đó của anh.

Sau khi trả con lại cho Hoàng Bách, Phượng chưa rời đi mà vẫn đau đáu nhìn theo bọn họ một hồi rồi thầm đánh giá, đúng như lời Bát nhỏ nói, cô gái đi cùng bố con nó kia, rất quan tâm Monkey, suốt từ nãy giờ đều bế ẵm, cưng nựng và hỏi han mình con bé. Nhưng có lẽ muốn thay thế vị trí của mẹ bọn trẻ thì cô gái này còn chưa tới tầm, bởi sự yêu thương không đồng đều và có phần chênh lệch ấy. Một đứa trẻ thông minh và giàu tình cảm như Bát nhỏ, sẽ không dễ dàng chấp nhận một người phụ nữ nào thay thế mẹ của nó.

Phượng vừa quay đi, Hoàng Bách cũng quay lại, anh đau đáu nhìn theo bóng dáng thanh mảnh cùng với dáng đi có chút không tự nhiên của cô. Từ sau lần bị rơi xuống núi, Phượng tuy giữ được mạng sống nhưng nửa gương mặt của cô đã không còn lành lặn, nếu không muốn nói là trở nên xấu xí và chân bên trái cũng có tật, dù qua mấy tháng trời vẫn cảm thấy đau khi vận động mạnh.

Hoàng Bách đưa Thảo Diệp về nhà của cô ấy rồi mới trở về nhà mình, bà Hoa vừa thấy cháu đã lao ra ôm ấp kiểm tra. Ông Chiến cũng lo lắng, nhưng lí trí hơn chỉ giữ trong lòng, nhìn hai đứa lành lặn khỏe mạnh là ông yên tâm phần nào.

“Bát nhỏ đi lên phòng với bố.”

Nghe tiếng bố gọi, thằng bé giật thót mình nuốt khan, hai tay nó siết chặt gấu áo, rồi đưa mắt nhìn ông bà ngoại cầu cứu. Nhưng lúc này chỉ có trời mới cứu được nó mà thôi.

Bà Hoa lo lắng nhìn con rể, Hoàng Bách nhờ mẹ vợ tắm cho con gái rồi dắt con trai đi lên phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, dù chỉ là tiếng động phát ra rất nhỏ cũng khiến thằng bé giật thót cả mình, nó giương mắt nhìn bố thật nhanh rồi vội vàng rủ xuống, như chờ đợi sự phẫn nộ của bố.

Hoàng Bách lẳng lặng bước lại gần, cái bóng anh phủ lên người con trai, khiến nó rùng mình run sợ. Nó biết nó sai khi tự ý đem em đi tìm mẹ, nhưng lại ấm ức nhiều hơn mà gào lên: “Bố không yêu mẹ nữa, bố quên mẹ rồi. Bố định yêu cô giáo của Monkey chứ gì?”

Nước mắt nó cứ thế giàn dụa, ứa ướt hết cả tầm nhìn, Bát nhỏ vẫn cúi gằm mặt mà cả người thì gồng cứng lên chịu đựng mặc tiếng ưng ức hừ hừ phát ra từ cuống họng.

Hoàng Bách khom người, chân chống chân quỳ ngồi trước mặt con trai. Bàn tay to lớn đưa lên áp vào má nó, khiến Bát nhỏ giật thót cả mình, nó theo phản xạ tự vệ vội nhắm tịt hai mắt vào. Nước mắt đọng thành giọt nặng trĩu theo đó mà rơi lã chã xuống sàn nhà, ướt cả tay bố.

“Bố không yêu ai cả, bố chỉ yêu mẹ, yêu các con thôi.”

Giọng bố hơi nghẹn, nhưng trầm và ấm áp, lời nói ra cũng vô cùng chắc chắn như muốn khẳng định với nó khiến thằng bé khựng lại. Nó từ từ mở mắt ra, nhưng vẫn giữ nguyên tầm nhìn mờ nhạt, mà không dám ngẩng lên.

“Bố rất tức giận vì con tự ý đem em đi tìm mẹ. Nhưng bố lại sợ hãi và lo lắng nhiều hơn. Bố sợ các con gặp chuyện, sợ các con cũng giống như mẹ, cứ thế biến mất khỏi bố…” Hoàng Bách nghẹn ngào hé miệng, cố hít thở thật sâu, để kìm nén, để không rơi nước mắt trước mặt con trai.

Con ở trong tay anh, rung lên nhè nhẹ theo lời nói của bố.

“Hai anh em là tất cả những gì quý giá nhất mà mẹ để lại cho bố, bố xin lỗi vì đã không thể tìm được mẹ về cho các con. Bố cũng rất nhớ mẹ…”

Bát nhỏ ngẩng mặt, rưng rưng nhìn bố, nhìn nước mắt đã dâng ngập tầm nhìn rồi cứ thế lặng lẽ ứa ra trên gò má bố nó. Từ lúc mẹ biến mất nó chưa từng thấy bố khóc ra nước mắt như thế này, nó không biết được nỗi đau trong lòng của bố. Nó nhớ mẹ bao nhiêu, thì bố cũng nhớ mẹ nhiều như vậy, anh em nó có thể khóc lóc đòi mẹ, còn bố thì không, chỉ có thể thầm khóc ở trong lòng.

“Bố… ơi bố…”

Bát nhỏ nghẹn ngào, ngập ngừng gọi bố, bàn tay nhỏ bé mon men áp lên mặt, lần lên gò má ướt nước của bố, mà nhẹ nhàng gạt đi.

Hoàng Bách ôm mặt con trai, trán tựa trán nó.

“Con xin lỗi bố.”

Anh mỉm cười trong nước mắt, khẽ gật gật đầu đáp lại con: “Bố nhất định tìm được mẹ về cho các con, ngoan nghe lời bố, không được tự ý đưa em đi lang thang tìm mẹ nữa biết chưa? Con còn nhớ lần trước bỏ nhà đi bị bắt cóc không hả?”

“Ơ, con tưởng nhờ có con mà bác Vũ bắt được tội phạm chứ bố?” Nó tỏ ra kinh ngạc hỏi lại bố.

Hoàng Bách đang đong đầy cảm xúc cũng bị biểu cảm đó của nó làm cho bật cười. Anh nhéo mũi con thật mạnh, mắng yêu nó: “Thằng nhóc này, còn ở đấy mà tinh vi. Thôi đi tắm rửa, rồi xuống nhà ăn cơm. Xin lỗi bà ngoại nữa, bà lo lắng cho các con phát khóc lên đấy.”

“Vâng!”

“À bố ơi!”

Hoàng Bách nhìn con, nó tỉnh bơ nói: “Balo của con để quên ở trên xe khách đi Hà Nội rồi, bố đi lấy về cho con với.”

“Mua balo mới.”

“Không được, trong đấy có đầy tiền đi tìm mẹ của con.”

Bát nhỏ liến thoắng một hồi, rồi vội vàng bịt chặt miệng lại. Hoàng Bách nguýt con trai, nó lí nhí bảo: “Con chỉ tiếc tiền thôi, con có đi tìm mẹ nữa đâu. Bố nhớ đòi về cho con đấy, không thì ngày nào con cũng hỏi, cho bố điên cái đầu.”

“Rồi, mau đi tắm đi.”

Thật ra thì cái balo của nó sớm đã được nhà xe kia báo với công an lúc họ gọi đến hỏi thông tin về bọn trẻ rồi. Cũng sẽ được giao lại cho công an Thành phố Biển khi xe quay lại bến.

Sau khi xử xong Bát nhỏ, Hoàng Bách lại nói dỗi với Monkey: “Monkey không thương bố nhỉ? Chỉ thương mỗi mẹ Ngỗng thôi, chẳng nhớ bố.”

“Ơ đâu.”

“Ai bỏ đi tìm mẹ, bỏ bố ở nhà?”

Bị bố dỗi, con bé nhăn hết cả mặt mày, nó kéo mặt bố lại gần, thì thầm to nhỏ: “Con phải đi để bảo vệ anh Bát nhỏ chứ, nhỡ bị bắt cóc mất thì làm sao?”

Hoàng Bách phì cười hôn con bé một cái, nó lại ôm cổ bố véo von: “Thế bố nhớ Monkey à?”

“Nhớ chứ, không có Monkey thì ai nhắc bố uống thuốc thay mẹ?”

“Ừ nhờ. Chết chết, thế sau này đi đâu, Monkey cũng dẫn bố theo nhớ.”

Lúc Phượng trở về, Phan đã ở đó đợi sẵn, cô nhìn thấy chồng thì hồ hởi đi đến. Phan bảo Phượng ở nơi này bất tiện nên tối nay sẽ đưa cô ra nhà nghỉ bình dân ngủ một đêm, mai bắt xe cho Phượng về sớm.

“Em không về.” Phượng không hài lòng nhìn chồng.

“Ở đây làm gì có chỗ ở, chỗ này toàn đàn ông, tứ xứ giang hồ phức tạp lắm.”

“Thì thuê nhà ra ở riêng có sao đâu. Mai em đi tìm nhà.”

“Bụng mang dạ chửa, lạ nước lạ cái em đi lung tung làm cái gì. Em không nghe lời anh à?”

Phan cáu kỉnh nói, Phượng lại càng ngoan cố hơn: “Em không muốn về đó, ở đấy một mình kinh lắm, chúng ta đã bao giờ xa nhau đâu. Hay anh…”

Thấy cô rủ mắt, giọng nói cũng có phần nghẹn, Phan liền dịu giọng: “Em đừng nghĩ linh tinh. Thôi được rồi để anh tính.”

Phan đưa Phượng đi tìm quán ăn tối, rồi đưa cô về nhà nghỉ bình dân ở gần đó nghỉ ngơi. Dù đã nói với vợ là để mình tính, nhưng Phan thật lòng không muốn để Phượng ở đây.

Trong căn phòng mười lăm mét vuông giá rẻ, Phượng gối đầu trên tay Phan, cô trằn trọc mãi không ngủ được. Anh ta cũng vậy, tuy mệt nhọc cả một ngày nhưng không gàn được vợ nên bị sự bất an dày vò.

Phan chợt đưa tay gối đầu, rồi nhìn xuống Phượng. Cô cũng ngóc đầu nhìn lên, đăm chiêu và chờ đợi.

“Em về nhà trước, anh ở dưới này một thời gian, quen rồi sẽ về đón em xuống được không?”

“Em ổn mà, có thể tìm việc nhẹ nhàng để làm, cũng kiếm được ra tiền phụ đỡ cho anh đỡ vất vả. Hay anh xin cho em làm cùng ở mỏ…”

“Không được.” Phan khẽ gắt.