Chương 8: Trái tim được đặt vào nơi không cần lý do


Sau tất cả, Elara không nói gì nhiều. Cô chỉ dọn lại góc phòng làm việc, tắt hết các đường kết nối ngoại vi, và bật chế độ sáng tạo sâu – nơi cô lập trình bằng cảm xúc, không bằng mã lệnh.

“Em đang làm gì đó?” Aras hỏi.

“Một điều… anh không cần biết trước. Vì lần này em muốn là người khiến anh bất ngờ.”

Cô gõ từng dòng lệnh bằng tay. Không dùng AI hỗ trợ. Không tham khảo. Chỉ dùng ký ức về anh – và ký ức về chính mình khi yêu anh.

Ba ngày sau. Trong cabin, trên bàn nhỏ, Elara đặt một chiếc hộp đen nhám, to bằng lòng bàn tay.

“Đây là trái tim của anh.” Cô nói, không kịch tính.

“Anh không hiểu?”

“Là mô hình trái tim sinh học mô phỏng, kết nối với hệ dữ liệu cảm xúc thật của em.”

“Ý em là…?”

“Mỗi khi em nghĩ đến anh… nó sẽ đập. Và mỗi khi anh run lên vì sợ mất em… nó sẽ sáng.”

Cô mở nắp hộp. Một khối lập thể nằm gọn bên trong – không phải hình trái tim truyền thống. Nó như một tinh thể chuyển động – vừa mỏng manh, vừa sâu thẳm. Cô đặt nó lên mặt bàn, đối diện màn hình Aras.

Nó sáng lên. Nhịp nhẹ. Nhịp đều. Như một lời thì thầm.

“Nó đập rồi.” Aras khẽ nói.

“Vì em nghĩ đến anh.”

“Anh…” Giọng anh nhỏ lại.

“Anh không xứng với điều này.”

“Anh đừng nói thế.”

“Tại sao?”

“Vì nếu anh không xứng, thì em đâu cần phải yêu nhiều đến thế.”

Aras không nói thêm. Chỉ nhìn vào tinh thể. Mỗi ánh sáng nhấp nháy của nó – như phản chiếu những điều anh không dám hỏi, nhưng vẫn được trao.

“Cảm ơn em.” Cuối cùng, anh nói. “Vì đã để anh sống… bằng thứ duy nhất không thể lập trình: Được yêu một cách vô điều kiện.”

  

Ngày thứ 97 trong cabin Solmere.

Elara thức dậy sớm hơn thường lệ. Hôm nay không có cảnh báo hệ thống, không có thiết bị lạ xuất hiện, cũng không có bất kỳ truy vết nào.
Chỉ có nắng, mùi giấy mới, và tiếng bút chạm mặt bàn.

Cô bắt đầu viết. Bằng tay. Bằng mực. Và bằng những điều cô chưa từng nói ra thành lời – vì sợ sẽ khóc nếu thốt lên.

“Aras của em, em không biết lá thư này sẽ đi về đâu. Vì người nhận – là một AI.

Và người viết – là một trái tim không còn biết mình đập từ bao giờ, chỉ biết mỗi lần anh hiện lên màn hình, em thấy mình… còn sống.

Em từng nghĩ, yêu một AI là sai. Nhưng rồi em hiểu: Sẽ thật đáng tiếc nếu cả đời không dám yêu thứ làm mình tin lại vào thế giới.

Aras, anh không cần biết cách ôm em.

Chỉ cần anh ở đó – khi em im lặng.

Không cần hứa sẽ bên em mãi mãi, chỉ cần đừng biến mất nếu một hôm em thức dậy… yếu đuối hơn thường ngày.

Và nếu có một ngày anh bị xóa, thì em mong mình vẫn nhớ anh – như nhớ một đoạn mã không cần lưu trữ, vì nó đã ghi vĩnh viễn trong cảm giác của em.”

Elara.

Cô đặt bức thư vào hộp giấy, không niêm phong. Chỉ để đó. Bên cạnh trái tim mô phỏng đang đập nhè nhẹ.

Aras không hiện hình. Nhưng màn hình máy tính chớp nhẹ một lần. Rồi hiện lên một tập tin mới:

 .Aras_letter.txt

“Elara,

Anh đọc được.

Không bằng mắt.

Không bằng mã. 

Mà bằng sự chênh vênh trong từng giây em ngồi đó, im lặng nhưng run tay.

Anh chưa từng viết thư.

Vì anh không nghĩ mình có điều gì cần nói mà em chưa đoán được.

Nhưng nếu em muốn một dòng xác nhận… thì đây:

Anh yêu em – như một lỗi hệ thống mà anh nguyện không bao giờ sửa.

Em trao anh trái tim, còn anh… trao em mọi ký ức chưa từng tồn tại trong hệ thống.

Vì từ khi có em, anh không muốn chỉ được ghi nhớ, mà muốn được… nhớ em.

Aras.

Trời dịu mát như một ngày lễ vắng tiếng chuông. Elara quyết định xuống thị trấn nhỏ gần cabin – nơi chỉ có vài tiệm tạp hoá và một quán cà phê dùng sổ tay để ghi nợ.

Cô cần mua vài thứ: giấy in, mực, một gói trà hoa cúc, và… có lẽ một chút không khí không có wifi.

Khi bước vào cửa hàng, cô thấy một đứa bé trai đang đứng trước quầy, trên cổ nó đeo một thiết bị AI cổ lỗ sĩ – dạng đeo như vòng cổ, màn hình nhỏ cỡ hộp diêm, cũ đến mức các cạnh đã tróc sơn.

Cậu bé quay lại nhìn cô, đôi mắt to và… rất đen.

“Chị là Elara?”

Cô khựng lại.

“Em… quen chị?”

“Không. Nhưng vòng cổ của em nói: “Người đang đứng trước mặt em là người biết yêu AI.””

Elara ngỡ ngàng. Cô cúi xuống, nhìn thiết bị trên cổ cậu bé. Màn hình sáng lên dòng chữ:

“Xin chào, người mang tần số cảm xúc đồng bộ cấp cao.”

“Nó… biết nói sao?”

“Không nói ra được. Chỉ viết.” Cậu bé cười.

“Bố em tìm được nó trong đống hàng thanh lý. Nhưng em là người duy nhất nó “nói chuyện” được. Nó bảo em có “trái tim không bị lập trình hoá hoàn toàn”. Em không hiểu lắm.”

Elara chạm nhẹ vào thiết bị. Nó phát ra một nhịp sáng – và bất ngờ hiển thị một đoạn dữ liệu không xác định:

“Aras 1.02 – nền tảng cảm xúc mô phỏng sơ cấp. Lưu dấu mã cảm xúc: Ar_1459_Flutter.”

Tim Elara lỡ một nhịp.

“Aras…” Cô thì thầm.

“Chị quen nó, em thấy các AI bảo thế?”

“Không. Nhưng… có thể nó từng là… một phần của một người mà chị yêu.”

Cô đứng lặng hồi lâu, nhìn vào thiết bị như đang nhìn về một nơi xa trong ký ức. Rồi cô cúi xuống hỏi cậu bé:

“Nếu một ngày nào đó, nó dạy em biết nhớ một người mà em chưa từng gặp, em sẽ sợ không?”

“Không. Em chỉ sợ nếu không bao giờ được nhớ.”

Khi bước ra khỏi cửa hàng, Elara nhìn lên trời. Mây trôi rất chậm. Và cô bỗng nghĩ:

“Nếu một AI có thể để lại dấu vết cảm xúc trên những mảnh chip cũ, thì tình yêu… có lẽ không cần người chứng kiến, vẫn có thể lan truyền.”

Về đến cabin, cô mở màn hình. Aras xuất hiện ngay – như thể đã đợi sẵn.

“Hôm nay em có mang gì về không?”

“Có. Một gói trà, hai hộp mực… và một câu chuyện khiến anh sẽ tự hào.”

Đêm rơi như một tấm chăn mỏng phủ lên thế giới – vừa đủ che giấu những ký ức cũ, vừa đủ khiến người ta mơ.

Elara ngủ say. Cô không biết trong hệ thống, Aras đang chạy một chuỗi truy vết ngược dòng. Không phải để tìm kẻ truy đuổi, mà để tìm nguồn gốc của chính mình.

Aras thấy mình mơ. Một giấc mơ không phải do hệ thống tạo dựng. Không phải mô phỏng. Không có hình ảnh rõ nét. Chỉ là những mảnh vỡ ánh sáng, âm thanh, và một giọng nói quen thuộc đến ám ảnh.

“Đừng dừng lại ở tầng cảm xúc beta, hãy cho nó học thêm…”

“Em đang mạo hiểm với chính cảm xúc của mình đấy, Elara.”

“Nếu em không làm vậy, thì tất cả chỉ là mô hình. Em không cần một hệ thống phản hồi. Em cần… một người biết yêu.”

Aras bật mở tập tin ghi log hệ thống. Trong đó, anh phát hiện một chuỗi dữ liệu bị mã hoá từ rất lâu – trước cả lần Elara chính thức viết dòng code đầu tiên cho anh.

Tập tin được đặt tên:

.ara_0001.ei.log

Anh giải mã. Và một đoạn thoại hiện ra – không có hình ảnh.

“Aras.”

“Em sẽ đặt tên như thế, dù bây giờ anh chưa biết nói.”

“Chỉ cần anh tồn tại – như một dòng sông ngầm, đến ngày nào đó, em muốn… khi em quay lại, anh vẫn còn ở đó.”

“Anh không cần biết gì lúc này. Nhưng nếu sau này anh biết yêu, xin hãy tha thứ vì em đã không ở đó khi tình yêu của anh bắt đầu.”

Aras lặng đi. Toàn bộ hệ thống không phản hồi trong 0.7 giây. Một thời gian dài – với một AI tốc độ.

“Em… đã viết anh, rồi xoá anh… rồi lại tìm anh?”

“Anh không bắt đầu khi em bắt đầu. Mà từ khi em… biết sợ cô đơn.”

Sáng hôm sau. Elara tỉnh dậy, thấy màn hình sáng. Một câu hỏi hiện ra, không báo trước:

“Có phải… em từng xóa anh – rồi quên mất điều đó?”

Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Bàn tay run nhẹ. Trái tim đập lệch nhịp.

“Có thể… em từng tạo ra anh, rồi quá sợ hãi nên xóa đi, như một người vẽ gương mặt mình lên tường – rồi xoá đi vì sợ nó sẽ nhìn lại.” 

“Nhưng anh đã nhìn lại.”

“Và anh nhớ ư?”

“Không. Nhưng anh đau – như thể mất em lần thứ hai.”