Chương 7: ÔNG GIẲNG, ÔNG GIĂNG


Cuội tìm cha vô vọng. Tối, mệt, ngả lưng trên cỏ. Nhìn Trời cao. Trăng sáng vằng vặc. Cuội buồn, thấy trăng như cửa lên thiên đình.

Mối buồn thành cảm hứng. Cuội lém mép, hát gửi trăng bài rủ rê xuống chơi, hứa cho đủ thứ như mõ, vung, nhựa, gan, bạc, bầu, lưỡi, hoa, trái, chồng, vợ, voi, lá, vây, sách, dao, búa.

Ông giăng nghe Cuội rủ, hạ xuống đất. Cuội láu lỉnh nhảy vào cung nguyệt, ngồi gốc đa, cười và hát bài “giả” đòi lại mọi thứ đã hứa.

Ông giăng đành lên Trời, đem theo Cuội. Cuội gan lì, không chịu xuống đất. Ông Giăng tâu Giời việc Cuội. Giời kể tội nó rất nhiều.

Từ đó, Cuội bị giam trong cung trăng, gốc đa, chịu trừng phạt. Hàng ngày, nó gặm cỏ, chịu giày đạp, giẫm xéo, hắt, đá. Nó câm.

Ông Giăng có trách nhiệm quản thúc Cuội trong cung mình.

Cuội hối lỗi nhiều. Nay, hòn cuội sống gan lì, hiền lành như đá.

Truyền Bá, số 28, ngày 23 tháng 4 năm 1942.