Chương 7: ÔNG GIẲNG, ÔNG GIĂNG


Cuội phiêu lưu tìm cha không thấy. Một tối, nó ngả lưng nhìn trăng. Trăng vằng vặc chiếu sáng. Cuội buồn, ngó trăng tròn, thấy thăm thẳm như khuôn cửa mở lên thiên đình.

Buồn thành cảm hứng! Cuội gửi trăng khúc hát thú vị:

– Ông giẳng, ông giăng! Xuống chơi ông Chánh cho mõ… đến thợ rào cho búa.

Ông giăng nghe Cuội rủ, hạ xuống đất. Cuội nhảy vào cung nguyệt, ngồi gốc đa, cười hát:

– Giả búa thợ rào, giả dao thợ ngạch… giả vung nồi trõ, giả mộ ông Chánh, ông giẳng ông giăng!

Ông giăng đem Cuội lên Giời. Cuội gan lỳ, không xuống đất. Ông Giăng tâu việc Cuội với Giời. Giời kể tội nó.

Cuội bị giam ở cung trăng, gốc đa, chịu trừng phạt. Nó gặm cỏ, chịu giày đạp… đã câm!

Ông Giăng quản thúc Cuội.

Cuội hối lỗi, nên hòn cuội giờ hiền lành như đá.

Truyền Bá, số 28, ngày 23 tháng 4 năm 1942