Chương 7


Chương 7

Câu hỏi ngô nghê của con bé khiến người lớn lặng cả người đi. Bà Hoa thắt tim, đến thở cũng cảm thấy đau khi nghĩ đến con gái lành ít dữ nhiều.

Bà Hồng cũng lấy làm ái ngại, mà thương cảm nhìn em dâu, cha mẹ nào như họ trong hoàn cảnh này cũng khó cầm lòng được.

Hạnh Chi đánh bạo hỏi cháu gái: “Monkey, nếu mà mẹ chết thật thì sao?”

“Ơ sao mẹ lại chết? Chết là giống cụ à anh Bát?” Nó thảng thốt nhìn sang anh trai.

Bát nhỏ buồn rầu gật đầu.

“Vậy anh em mình cũng chết theo mẹ đi.”

Con bé thản nhiên nói, nó cũng chẳng biết ý nghĩa thật sự của cái chết là như thế nào và lời của mình nói có nghĩa ra sao. Chỉ đơn thuần là mẹ mà chết, thì hai anh em cùng chết với mẹ mà thôi.

“Ôi không được, bác chỉ hỏi vậy thôi mà, chứ mẹ Ngỗng giỏi thế làm sao mà chết được. Mẹ chỉ bận quá thôi, nhé!”

“Thật không bác?”

Hạnh Chi không dám thử nữa mà gật đầu, cô ấy chỉ muốn làm tư tưởng cho bọn trẻ để chúng chuẩn bị sẵn tâm lý, phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra, nếu Nam My thật sự không thể trở về nữa, nhưng những lời của Monkey làm cô ấy thật sự lo sợ.

Vì những đứa trẻ quá hiểu chuyện và vô tư như vậy nên người lớn trong nhà muốn nói chuyện đều phải e dè giữ ý bởi sợ chúng nghe thấy được. Bà Hoa thỉnh thoảng lại thở dài, rồi nhìn cháu mà rớm cả nước mắt.

Ba đứa trẻ con chơi với nhau dưới sàn nhà, thỉnh thoảng Monkey lại nhắc đến mẹ rồi cười giòn tan. Nó thấy con chuột đồ chơi, sẽ nhắc chuyện mẹ Ngỗng sợ chuột bị hai anh em cầm chuột đuổi khắp nhà kêu oai oái.

Gần mười giờ Ngọc My mới về, cô đến thẳng nhà Nam My đón con. Nghé thấy mẹ thì thích thú chạy đến bám chân, cái miệng nó dẻo quẹo gọi mẹ. Ngọc My nựng má nó rồi bế con lên, đi về phía người lớn đang uống nước.

Bát nhỏ từ trong phòng vệ sinh đi ra, thấy cô thì reo lên: “A cô My!”

“Cô My?” Hạnh Chi dài giọng nhắc lại, rồi chỉnh nó: “Bác Vũ thì phải gọi là bác My chứ Bát.”

“Ơ, bác Vũ già rồi thì mới là bác chứ, cô My trẻ mà bác.”

Lời của Monkey nói chêm vào khiến cả nhà được trận cười giòn giã, Hoàng Vũ mà nghe được câu này của cháu gái, chắc thù nó đến già.

Ngọc My ôm Nghé ngồi xuống, thằng bé đến giờ buồn ngủ nên cứ áp vào người mẹ, rúc rúc mặt vào áo mẹ gật gà. Ngọc My âu yếm nhìn con, nhẹ giọng nựng nó: “Nghé buồn ngủ rồi à? Hôm nay đi học có ngoan không? Có ăn được nhiều không?”

Thằng bé không nói, chỉ ngọ nguậy cái đầu gật gật, bàn tay nhỏ xíu vẫn ôm lấy mẹ. Ngọc My đỡ mông con đẩy lên cao hơn một chút, bụng cô bắt đầu lớn rồi, bị Nghé đè lên hơi tức.

Hạnh Chi nhìn sang ngỏ ý muốn đón cháu ru ngủ giúp chị dâu, nhưng Ngọc My cũng nhớ con, nên gật đầu ra hiệu rằng mình bế được. Cô vừa hít hà thơm con vừa vỗ về ru ngủ.

Ngọc My vừa ngẩng mặt lại phát hiện Monkey đang chằm chằm nhìn mình thì nhoẻn miệng cười với con bé. Nhưng cái mặt nó cứ lạ lạ thế nào, vành mắt bắt đầu đỏ lên, môi mỏng liên tục động đậy, hai má phập phồng, vai rung rung lên như sắp nấc.

Bà Hoa thấy cháu cứ đứng yên thì vươn tay ôm má nó, vừa vuốt ve vừa hỏi: “Monkey sao thế?”

Nó khẽ chớp mắt một cái, mà nước mắt cũng giàn giụa theo, bà Hoa giật mình gặng hỏi: “Sao thế Monkey, con đau ở đâu à? Nói bà xem nào.”

Con bé khiến người lớn trong nhà tá hỏa theo, Bát nhỏ phi đến trước mặt em gái, vừa xum xoe hỏi em, vừa ôm vai lại nắm tay kiểm tra: “Monkey sao đấy?”

“Sao mà khóc? Con gì đốt em à?”

Nó không nói ngay mà run rẩy nấc, tay đang bị anh trai nắm cũng thu về mà liên tục dụi mắt.

“Sao… anh Nghé lại có mẹ ôm ngủ? Em cũng muốn mẹ ôm…” nó nức nở liên hồi, rồi òa lên gọi mẹ: “Mẹ Ngống ơi! Mẹ… ơi! Mẹ!!!!!”

Bà Hoa ôm cháu lên lòng, để con bé áp vào người mình và vỗ về dỗ dành. Bát nhỏ cũng bám tay, dựa dẫm vào bà, hai mắt to tròn mở lớn đã long lanh theo tiếng nức nở của em gái.

Nhớ mẹ thật đấy.

Lúc Hoàng Bách trở về thì mọi người đã về hết, bà Hoa đang ở bên phòng cũ của Nam My cùng với bọn trẻ. Anh rón rén mở cửa phòng, khe khẽ chào mẹ vợ rồi đi đến bên.

Bà đang ôm Monkey, con bé khóc chán rồi mới chịu ngủ. Bát nhỏ cũng thao thức buồn bực mãi, mới thiếp đi.

Hoàng Bách trầm ngâm nhìn vào album ảnh ở trên bàn, anh lật giở từng trang, toàn là ảnh từ hồi còn nhỏ của Nam My. Thỉnh thoảng khóe miệng anh lại động đậy rồi cong lên, Hoàng Bách quá chú tâm mà dường như quên luôn sự hiện diện của mẹ vợ.

Nhìn đứa bé bụ bẫm ở trong ảnh, khiến anh lại nhớ đến lời của Nam My, “em phải ăn thật nhiều để có lá gan to như ngỗng, rồi cắt ra lắp vào gan cho anh Hoàng Bách.”

“Hoàng Bách, anh đừng có mà từ bỏ, đừng có mà rời bỏ mẹ con em… anh không được lẳng lặng bỏ đi, rồi âm thầm chịu đau một mình, không được bỏ rơi em đâu đấy…”

“Hoàng Bách, em sẽ mãi ở bên cạnh anh, chúng ta cùng nhau cố gắng…”

Nước mắt không màu vô thức rơi bộp xuống tấm ảnh, Hoàng Bách giật mình khịt mũi, tay cũng vội đưa lên lau mắt.

Cánh tay chợt bị níu lại, anh lặng lẽ nhìn sang.

Bà Hoa nhìn anh đầy thương cảm: “Con ăn tối chưa?”

“Con ăn rồi mẹ ạ! Hai đứa có ngoan không mẹ?”

Hai mẹ con cùng nhìn về phía hai đứa trẻ, bà Hoa nghẹn giọng: “Ngoan, lúc tối Monkey thấy Nghé ôm mẹ lại khóc đòi. Khổ quá!”

Bà không kìm được nước mắt, mà khẽ xuýt xoa. Bà sợ đánh thức cháu thì vội vã rời khỏi phòng.

Ở trong phòng của mình, bà Hoa lại không kìm chế được mà than thở: “Sao lại là con chúng ta chứ? Sao người mất tích lại là Ami chứ?”

“Thôi nào, đã thống nhất như thế nào rồi? Em như thế này thì bố con thằng Bách phải làm sao chứ, hai đứa cháu nó trông vào đấy. Em không thấy Monkey nó nhớ mẹ, khóc thương tâm như thế nào à?”

“Nó là con em, là con anh đấy.”

“…”

Ông Chiến khe khẽ thở dài bất lực vì không có lý lẽ nào để nói lại, rồi ngồi xuống bên cạnh vợ.

“Em đã bảo rồi mà, anh cứ ủng hộ, cứ khích lệ nó cống hiến. Giờ còn sống hay không… thân xác vất vưởng ở chỗ nào… cũng không tìm được.”

Bà Hoa đau lòng đến không thở nổi, con do bà sinh ra, nuôi nó lớn bằng ngần ấy, cả trăm ngày đến nơi rồi còn không tìm thấy, không biết đang sống chết thế nào. Bảo bà bình tĩnh, bảo bà chờ đợi trong vô vọng như thế này, làm sao có thể chịu được.

Bà ôm lấy ngực, rưng rức khóc.

Ông Chiến cũng đau lòng không kém, nhưng chỉ có thể nín nhịn giấu xuống trong lòng, ông ôm vai vợ, vỗ về: “Hoa, thôi được rồi. Đừng khóc nữa.”

“Anh ác lắm, sao không giúp em ngăn cản con chứ? Sao không chọn việc khác, cứ nhất định phải làm cái việc mà đến tính mạng cũng chẳng phải là của riêng mình này chứ? Tại sao lại chọn cái nghề người ta thấy chết thì lui, còn mình lại liều mạng lao vào này chứ…”

“Không phải con chúng ta, cũng sẽ là con nhà khác. Bố mẹ nào ở trong hoàn cảnh của chúng ta bây giờ cũng đều đứt từng khúc ruột, giờ than trách thì cũng có ích gì đâu. Con đã thế rồi, chúng ta chỉ có thể hy vọng ông trời thương…” ông khẽ hít thở, cố dằn lòng, “hy vọng ông trời thương tình trả nó về cho mình toàn vẹn thôi…”

Ông ôm vợ, tuy không nức nở như bà, nhưng hai mắt đã nhòa từ lúc nào không biết. Sự đau đớn và bất lực của người làm đồng chí, làm cha khi không thể tìm được con gái, không biết tung tích của nó ở đâu, mỗi lúc một chất đầy theo lực siết ngày một chặt của vòng tay đang bao bọc lấy thân thể không ngừng rung lên từng hồi của vợ.

Trời chớm đông, không khí lúc khô khốc, lúc lại ẩm rì ướt lạnh. Trong rừng sâu, mưa thường đổ lớn vào ban đêm, mưa nặng hạt đáp xuống mái nhà lợp bằng lá cọ đã khô phát ra tiếng rào rào.

Trong căn nhà đơn sơ, ba gian dồn làm một, trên chiếc giường ngủ, hai mắt Phượng nhắm nghiền, đầu liên tục lắc và miệng ú ớ không tự chủ.

Phan nằm bên cạnh giật mình choàng tỉnh, anh ta quay ngoắt sang lay gọi: “Phượng! Phượng! Sao thế?”

“A!!!”

Phượng choàng tỉnh sau cơn ác mộng, cô run rẩy bấu víu tay chồng: “Con của em, con của em…”

“Con vẫn ở đây, Phượng bình tĩnh, con của em ở đây.”

Phan dỗ dành an ủi vợ, bàn tay thô ráp xoa xoa vai áo Phượng, tiếng sột soạt phát ra nhanh chóng bị tiếng mưa rơi át cả đi.

Phượng nâng người ngồi dậy, nhiệt độ phòng không mấy ấm áp vậy mà trán cô nhễ nhại mồ hôi. Phượng vòng tay ôm siết lấy bụng mình, nơi sinh linh bé nhỏ đang phát triển, đôi mắt thất thần rướm nước đưa sang nhìn chồng. Từ lúc tỉnh dậy sau lần thập tử nhất sinh, Phượng bắt đầu xuất hiện cùng một cơn ác mộng. Trong đêm tối lạnh lẽo cũng đầy mưa, một mình cô chạy thục mạng trong rừng tối như bị ai rượt đuổi, rồi lao thẳng xuống vực. Chưa hết, lúc tỉnh dậy Phượng thấy bụng mình bị tách ra làm đôi, toàn thân thấm đầy máu, trước mặt là một đàn chuột dữ tợn đang công kéo con của mình về phía một người phụ nữ mà cô không nhìn rõ mặt.

Mặc cô gào thét, mặc cô cầu xin chúng trả lại con cho mình.

Phan bước xuống đất, chiếc giường cũ kỹ vì sức nặng và sự di chuyển của anh ta mà kẽo kẹt rung chuyển. Phan rót nước đưa cho vợ, Phượng run rẩy nắm lấy trong tay nhưng không uống.

Đáy con mắt còn nguyên vẹn hàm chứa sự khổ sở và sợ hãi hằn lên trên mặt Phượng, Phan lẳng lặng đưa tay ôm lấy phần mặt còn lành lặn của cô, nhẹ nhàng gạt tóc dính bết mồ hôi trên đó ra rồi lặng yên nhìn vào.

Sáng ra sau khi vệ sinh cá nhân xong Bát nhỏ xuống nhà ăn sáng, Monkey đã được bà cho xuống trước. Nó vừa nhìn thấy mặt anh trai đã khoe:

“Anh ơi anh, hôm qua em gặp mẹ đấy.”

“Bốc phét.”

“Thật mà.”

“Ở đâu?”

“Ở trong mơ đấy.” Monkey hào hứng.

“Mẹ bảo gì?”

“Bảo nhớ em.”

Con bé hứng khởi reo lên, Bát nhỏ vẫn chăm chú chờ đợi nó nói tiếp: “Còn anh thì sao?”

“Ơ em quên không hỏi, để tối em ngủ em mơ lại, em hỏi nhé!”

“Vậy Monkey mà mơ thấy mẹ thì nhớ phải hỏi mẹ đang ở đâu, với bảo mẹ về cả trong giấc mơ của anh nữa nhé!”

Con bé gật đầu cái rụp, rồi lại luyên thuyên nói cái gì đó trong khi đợi bà lấy đồ ăn sáng cho.

Sau bữa sáng, Bát nhỏ dắt em đến trường, hai đứa vừa tới cổng trời đã ào ào đổ mưa.

Cô Thảo Diệp từ hiên tầng một trông thấy, đã vội vã cầm theo ô ra đón. Hai đứa trẻ lễ phép chào cô, đứng dưới bóng ô cùng ngẩng mặt nhìn. Thảo Diệp tươi cười nhã nhặn đáp lại chúng rồi bế Monkey lên tay, cô bảo Bát nhỏ đi theo, đợi ngớt mưa hãy về.

Nó vâng dạ rồi đi theo. Mưa to quá, mà cô Thảo Diệp lại ở trên cao, ô chỉ che được cho Monkey và cô ấy. Bát nhỏ đi theo không kịp, bị mưa táp cả vào người.

Thảo Diệp nhanh chân bước lên hiên, vừa tươi cười vừa hỏi han Monkey, con bé ngoan miệng đáp lại, rồi cùng cười khúc khích với cô.

Bát nhỏ lụt cụt phía sau, bước được lên hiên thì đầu tóc và vai áo nó cũng dính đầy nước mưa, ướt và lạnh.

Nó giương mắt nhìn theo cô giáo và em gái, Thảo Diệp mỉm cười hiền hậu đáp lại, thằng bé chẳng mấy mặn mà vẫn chòng chọc nhìn không chớp mắt.

Thảo Diệp bảo Bát nhỏ đứng đợi mưa tạnh rồi hãy về, còn mình thì bế Monkey đi thẳng về phía cầu thang dẫn lên lớp học ở trên tầng ba.

Bây giờ Bát nhỏ lớn rồi, có thể thay bà đưa em đi học và đón em về nhà.

Bà cụ ở nhà trên Hà Nội đang bị ốm, bà Hoàng Nguyên thỉnh thoảng cũng vắng nhà một hai ngày. Những ngày như thế bà lại bảo đưa hai anh em về bà ngoại, nhưng Bát nhỏ không chịu, bà Hoa đành qua lại giữa hai nhà để tiện chăm cháu.

Trong lúc bà ngoại đang dọn dẹp dưới nhà, Bát nhỏ và Monkey ở trên phòng đã lục tung tủ quần áo, nó nhặt đồ cho em gái, còn tìm cả cái vòng ngày trước mẹ làm cho, rồi nhét vào trong cặp sách.

Nghe tiếng mở cửa lạch cạch, Bát nhỏ giật thót mình, cuống cuồng kéo khóa cặp lại rồi phủ chăn lên.

Bà Hoa vào phòng thấy cháu bới tung đồ đạc thì kêu lên: “Sao mà quần áo tứ tung thế này Bát nhỏ?”

“Ơ con tìm quần áo cho Monkey.”

“Bà để sẵn ra rồi kia thây, lần sau phải bảo bà nhé.”

Nó vâng dạ, rồi nhân lúc bà lúi húi dọn tủ thì kéo cái balo giấu nhẹm xuống gầm giường.

Sáng sớm hôm ấy như thường lệ, Bát nhỏ đợi em gái ăn xong rồi cùng đến trường, mặc dù bà ngoại bảo nó cứ đi học trước rồi bà sẽ đưa em đi sau.

Gần chín giờ sáng, điện thoại của Hoàng Bách đổ dồn, anh đang khám cho bệnh nhân nên không tiện nghe máy. Nhân viên y tế trực cùng đành nghe giúp.

Đầu mày Hoàng Bách chợt cau lại khi cô ấy reo lên: “Bác sĩ Bách, bà ngoại Bát nhỏ bảo Monkey không đến trường.”

“Con bé mệt hay gì mà bà không cho cháu đi học?” Anh tưởng mẹ vợ thông báo cho con nghỉ học nên mới hỏi vậy.

“Không phải, bà bảo sáng Bát nhỏ dẫn em đi học, nhưng cô giáo ở trường vừa gọi điện bảo là không thấy gia đình đưa cháu đến trường.”

“Xong rồi, em lau đi.” Hoàng Bách nói nhanh với thai phụ vừa siêu âm xong, rồi quay sang nhân viên y tế đang cầm điện thoại của mình, “đưa anh.”

Anh vội vàng nghe máy, giọng mẹ vợ vừa gấp gáp vừa run rẩy khiến Hoàng Bách cũng lo lắng theo. Lúc này Hoàng Bách cũng mới để ý có tin nhắn của cô giáo ở trường con trai, hỏi sao hôm nay Hoàng Nam không đi học.

Lúc này anh mới thật sự lo lắng không biết thằng bé đã dắt em đi đâu mất rồi.

“Không lẽ nó lại dắt em đi tìm mẹ?” Lời của Hoàng Vũ khiến Hoàng Bách thức tỉnh, anh siết chặt điện thoại trong tay, vừa lo lắng vừa tức giận.

“Thằng ranh ôn này, nó cứ tự ý làm những điều khiến người khác lo lắng.”

“Bình tĩnh, để phát thông báo tìm trẻ lạc. Có thấy nó có biểu hiện lạ gì? Hay nhắc đến địa điểm nào không?”

Hoàng Bách khe khẽ thở dài, lắc đầu đáp: “Không, nó đi đâu tìm mẹ cơ chứ?”

Nhìn em rể lo lắng sắp phát khóc đến nơi, Hoàng Vũ chỉ biết vỗ vai an ủi: “Thôi được rồi, giờ anh sẽ cho người tìm cháu. Có gì sẽ liên lạc với mày.”

“Anh phải nhanh tìm bọn trẻ cho em, giờ em cũng đi tìm.”

Hoàng Vũ gật gật đầu rồi khoát tay, nhưng Hoàng Bách chưa đi được bao lâu thì điện thoại của Hoàng Vũ đã đổ chuông, anh vội vàng nghe máy.

“Sao thế?”

“Cô giáo của Bát nhỏ vừa bảo có lần nó từng hỏi sông YK ở đâu?”

“Ôi trời thằng ôn con này.”

Hoàng Vũ khẽ rít lên, anh lo lắng thằng nhóc đã nghe lỏm được chuyện tìm thấy tư trang của Nam My ở khu vực ấy nên mới dắt em đi đến đó tìm mẹ.

Bọn họ nhanh chóng khoanh vùng tìm kiếm, mới có hơn một tiếng đồng hồ, bọn trẻ có đi taxi thì cũng mới chỉ đến được bến xe là cùng. Xe khởi hành đi Đông Bắc còn lâu mới từ bến xe phía Đông lên đến nơi. Nhưng chỉ sợ bọn chúng không đến bến xe mà bắt ở dọc đường. Hoàng Bách tự trách mình không để ý đến các con, thằng con trai này của anh vừa tinh ranh, vừa khôn lỏi hơn người khác, chắc chắn nó đã tẩm ngẩm tầm ngầm chuẩn bị từ rất lâu vậy mà anh lại không phát hiện ra.

Bà Hoa ở nhà thì cứ tự trách bản thân vô trách nhiệm không để ý gì đến cháu. Hoàng Bách phải bảo bà đừng báo với bố mẹ anh, họ đang chăm bà ngoại ở bệnh viện, lại thêm lo lắng mà chẳng giải quyết được việc gì.

Lúc này Bát nhỏ đã dẫn Monkey đến được bến xe, nó nheo nheo mắt nhìn lên biển chỉ dẫn, miệng lẩm nhẩm đọc, tay vẫn siết chặt tay em gái.

Monkey cũng giương mắt nhìn theo: “Anh ơi anh, bây giờ mình đi gặp mẹ à?”

“Ừ!”

“Monkey, đeo cái này vào tay.”

Bát nhỏ sực nhớ ra, thì lôi cái vòng có số điện thoại của bố mẹ ra, đeo vào tay cho em gái.

“Nhớ nhé, phải nắm chặt tay anh, không được chạy lung tung không người ta bắt ngâm rượu cho tắc kè uống thì hết tìm mẹ biết chưa?”

Con bé gật đầu cái rụp, rồi ngoan ngoãn đi theo anh trai.

Bát nhỏ vẫn chưa thật sự yên tâm lại dặn: “Nhớ mà lỡ không thấy anh thì nhờ người ta gọi về cho bố đến đón biết chưa? Số đầu tiên này là của cơ quan mẹ, phải bảo là cháu là con của mẹ Lê Hải Nam My, cháu bị lạc các chú đến đón cháu, còn đây, số này là của bố.”

Muốn đi ra được bãi xe đậu, phải qua sảnh chờ mua vé của bến xe, Monkey theo Bát nhỏ đi vào, nó chợt giật tay anh trai: “Em khát nước.”

Bát nhỏ nhanh nhảu móc lấy bình đựng nước trong balo đưa cho em gái uống. Nó đã chuẩn bị cả rồi, nước uống và bánh ngọt cho hai anh em ăn dọc đường.

Bến xe giờ này ít người qua lại, hai đứa dắt nhau ra bãi đỗ, vừa đi đã va phải một người đàn ông, Bát nhỏ nhanh tay kéo em gái về phía sau lưng mình, rồi giương mắt nhìn. 

Anh ta hất hàm: “Hai đứa nhóc đi đâu đây?”

“Cháu đi tìm xe khách.”

“Đi đâu?”

“Bến xe K.”

“Người lớn đâu? Trẻ lạc à?”

Bát nhỏ lắc đầu, anh ta lại hỏi: “Hai anh em tự đi?”

“Vâng!”

“Về đi, tối mới có xe, còn không giờ phải bắt xe lên Hà Nội, rồi từ bến xe trên ấy bắt xe đi tiếp.”

Bát nhỏ ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Xe đi Hà Nội ở đâu hả chú?”

Người kia xoay người, dim mắt, thẳng tay chỉ, “thấy con Univer màu đỏ to đùng kia không? Sắp xuất bến đấy, mà tụi mày bé tí đi lang thang làm cái gì? Nhà ở đâu?”

“Cảm ơn chú.”

“Ơ này.”

Anh ta gọi với theo, nhưng Bát nhỏ đã nhanh nhảu lôi em đi về phía chiếc xe khách sắp xuất bến mà người kia vừa chỉ cho. Anh ta tay chống nạnh, tay xoa đầu rồi chép miệng nhìn theo hai đứa trẻ.

Xe đi ra khỏi bến chừng hai mươi phút, thì dừng lại, sau khi thả hai đứa trẻ xuống một cây xăng, chiếc xe tiếp tục lăn bánh. Số là lúc xe ra khỏi bến rồi Monkey mới muốn đi vệ sinh, người ta thấy trẻ con quá phiền phức thì chở đến cây xăng rồi dặn nó ở yên đấy gọi bố mẹ đến đón, họ không cho hai anh em đi nữa.

Bát nhỏ tiếc nuối nhìn theo, rồi nhanh chóng dắt Monkey đi về phía nhà vệ sinh của cây xăng.

Nhưng chưa được mấy bước nó đã khựng lại khi phát hiện ra cái balo của mình vẫn còn ở trên xe.

“Thôi chết rồi, Monkey đứng yên đợi anh.”

“Anh Bát đi đâu đấy, bỏ em à?”

Monkey thấy anh trai bỏ chạy thì cuống quýt gào lên.

Bát nhỏ vừa chạy theo chiếc xe ở xa tít vừa ngoảnh mặt nói với em: “Ở yên đấy đợi anh, quên balo trên xe khách rồi.”

Uỵch!

Bát nhỏ vấp hòn đá ngã sõng soài xuống đất, ngực đập xuống đau tức muốn chết, nó nhăn nhó mặt mày, miệng ngậm chặt, mắt mờ vì bụi đường quẩn lên nhìn theo bóng chiếc xe khách đã mất hút trên đường quốc lộ.

Bát nhỏ lồm cồm dậy, cả người lẫn hai gối đều đau, nó ngồi thừ dưới đất, ngẩn ngơ thẫn thờ, miệng lẩm bẩm: “Mất balo rồi.”

“Anh ơi anh, anh có làm sao không, ngã có đau không?”

Monkey mếu máo hỏi, Bát nhỏ tức tối hằm hằm nhìn em gái, mắt đã vằn đỏ như sắp khóc đến nơi mà trách: “Tại em đấy, mất hết tiền của anh rồi.”