Chương 6: CHUỘC! CHUỘC! CHẲNG CHUỘC!


Cuội vốn rắn lòng, nên trải qua bao nhiêu việc đáng buồn, mà nó chưa nản cái chí tìm cha. Nó vẫn đi, đi mãi, tuy con đường lên Giời là con đường còn chìm trong hư vô.

Bấy giờ, Giời mới sinh ra những con nòng nọc; nòng nọc đứt đuôi cũng chỉ mới biến thành hai loại dở dang cóc và dở dang ếch, chứ chưa phân biệt ra nhiều giống như ễnh ương, nhái bén, vân vân…

Vậy, có một sớm, Cuội nghe thấy tiếng tù và thổi đâu từ ở bờ ao bên đường nó đi. Cuội dừng lại, ngang tàng đứng chắn giữa đường, như lập thế thủ, rồi cất cao giọng mà hát lên rằng:

Ở đâu mà chẳng biết ta?

Ta con ông Sấm, cháu bà Thiên Lôi!

Tức thì, có tiếng ỳ ộp hát đối lại Cuội:

Con cóc là cậu ông Giời,

Hễ ai đánh nó, thì Giời đánh cho!

Ấy thế là Cuội thấy hoảng, Cuội mon men lại gần bờ ao, ngắt giọng mà hỏi vu vơ:
– Gớm, tù và ai thổi mà hay đến thế?

Rồi Cuội nhòm xuống, gặp ngay một con vật da xanh như rêu, bụng ễnh, bốn chân ngắn ngủi nhảy đành đạch vừa ra khỏi “mà”. Cuội vồn vã nói:

– Kìa, chào ngài tốt bụng, có phải ngài là cậu ông Giời đó chăng?

Tiếng ếch ộp đáp:

– Không, cậu ông Giời là bác cóc ở xóm bên kia.

– Tôi muốn gặp ngài cóc có chút việc.

– Thì ngươi sang bên đó mà tìm.

Thấy con vật dơ dáng mà lại khinh người, Cuội đã tức. Nhưng Cuội vẫn cố dịu giọng:

– Ngài là em ngài cóc, chắc ngài cũng có biết lối lên Giời?

– Không biết!

– Nhưng chắc là ngài Cóc thì phải biết?
– Không biết!

Cuội cáu lắm rồi. Nó nghĩ thầm:

– À, đã khỏe không biết, thì thằng này cho biết

Thế là Cuội tươi tỉnh hẳn nét mặt lại. Vừa lúc ếch ộp rúc tù và ở trong họng mà gọi vợ ra. Chị vợ ễu ệt, da mặt có vẻ ngăm ngăm hơn chồng. Ếch ộp cười hềnh hệch, bảo vợ rằng:

– Này, ra mà xem cái trò lăn lông lốc, thế mà lại cứ đòi lên Giời, mới dơ!

Cuội định tâm trả miếng, nên im lặng quay đi, vừa nhảy vừa cất giọng hát ngân nga:

Vợ anh đen lắm, anh ơi!

Đem ra chỗ nắng mà phơi cho giòn…

Cuội hát mãi một câu đó, cho tới lúc đi đã xa. Ếch ộp bị câu hát đó ám ảnh, bèn thử nhìn vợ thì thấy vợ mình cũng… hơi đen đen. Nó bàn với vợ nên ra phơi nắng cho đen giòn đi, hơn là đen sạm, khó coi. Phơi được một nắng, thì da sần sùi, hai nắng, thì da răn reo, trong người lại hâm hấp sốt…

Bấy giờ, Cuội ta đi tìm mãi Cóc, không thấy, lại quay trở về qua “mà” ếch ộp. Nó nhìn rõ thấy sự dại dột của đôi vợ chồng đã mắc lừa nó. Cười thầm, nó lại cứ đủng đỉnh nghêu ngao:

Thóc phơi ba nắng thì giòn,

Vợ anh ba nắng sắp đòn mà khiêng.

Ếch ộp nhảy ra, cà khịa:

– Thằng ranh con, sao mày xui dại tao?

Cuội quắc mắt lên:

– Ai thèm xui mày? Nhưng mà thôi, hễ mày tìm được cách nào đưa ta lên Giời, thì ta sẽ cho vợ mày chuộc lại hai vía đã bị phép ta thu mất. Như thế, vợ mày sẽ vẫn… đẹp đẽ như trước.
Ếch ộp nghĩ một lát, méo cả mặt, mới nói:

– Ừ, ta bằng lòng chuộc. Để ta đi cầu cứu bác Cóc. Ừ, chuộc! chuộc…

Vợ đa nghi, bèn gắt lên:

– Chẳng chuộc gì cả! Chẳng chuộc!

Bởi vì vợ ếch ộp tin rằng thằng Cuội kia chỉ lừa dối chồng mình.

Cuội thấy hai vợ chồng cứ “chuộc, chuộc!” và “chẳng chuộc!” cãi nhau, thì hiểu rằng mưu mình đã lộ. Nó coi chừng hết hy vọng, bèn bỏ đi nơi khác.

Nhưng hai vợ chồng họ “ỳ ộp” kia vẫn cãi nhau mãi mãi, những cặp mắt cứ giương lên chầu chẫu vì đã trót dại để mất làn da nhẵn nhụi, đến nỗi biến hẳn ra một giống chẫu chuộc, đời đời, bên ao, bờ giếng, kêu hoài, chồng thì “chuộc! chuộc!” vợ lại một niềm “chẳng chuộc!”