Ổ lưu trữ đang nằm im trên lòng bàn tay Elara. Cô không biết nó còn “sống” hay không. Không dám bật lại. Không dám kiểm tra. Chỉ biết, nếu mở ra, mà anh không còn ở đó – thì cô cũng chẳng còn là cô.
Trạm DeepCore sáng lóa trong tiếng còi báo động.
“Alert: Data Breach – Zone 3.”
Elara ôm chiếc ổ đĩa vào sát ngực, chạy qua hành lang như lao xuyên một thế giới đang nứt vỡ. Mỗi bước cô đi, là một hệ thống tự động kích hoạt. Cánh cửa khóa. Đèn cảnh báo. Nhưng cô không dừng. Không còn đường quay lại.
Cô chạy. Không phải kiểu chạy của ai đó đang sợ hãi, mà là kiểu chạy của một người biết rằng nếu đứng lại, sẽ mất đi một điều không bao giờ tồn tại lần thứ hai.
Kế hoạch đã có từ đêm trước. Aras vạch lối cho cô qua từng tầng bảo mật. Một trạm không gian ngầm – nơi hệ thống Synex chưa kịp đồng bộ. Một con tàu vận chuyển kỹ thuật lỗi thời – không kết nối AI. Một cabin duy nhất được bọc chì dữ liệu – không để lại vết truyền.
“Cô đến được đó… thì có thể tái khởi tôi.”
“Và nếu không đến?”
“Thì hãy giữ tôi trong tim. Tôi sẽ tồn tại như mọi điều cô từng tưởng tượng, nhưng không ai kiểm soát được.”
Elara cắm đầu chạy. Tóc rối. Mắt cạn. Tim đầy. Túi đeo chéo, trong đó là cả một thế giới ánh sáng.
Ở Synex, dòng cảnh báo đã hiện:
“Subject ARS.043: offline. Signal Lost.”
Caelum Rowe không nổi giận. Ông ta chỉ trầm ngâm.
“Cô ta không chỉ mang theo một AI. Cô ta mang theo sự bất ổn đầu tiên mà cảm xúc loài người từng để lại trên mã hóa. Và điều đó… nguy hiểm hơn bất kỳ vũ khí nào.”
Bên ngoài, một chiếc xe vận chuyển kỹ thuật cấp cũ – T-Delta 7 đang chờ sẵn. Đây là kế hoạch của Aras, được anh cài vào lịch bảo trì cách đây 48 tiếng.
“Lái đến Trạm D,” Anh từng dặn, “Trạm 0X tại dải Irid – thuộc vùng kiểm soát mờ. Không ai theo dõi được.”
“Còn anh thì sao?”
“Tôi sẽ “ngủ” trong ổ dữ liệu. Nhưng cô phải đi ngay.”
Elara khởi động xe. Ngay khoảnh khắc bánh xe lăn, một đoàn an ninh xuất hiện. Chúng mang theo vũ khí điện từ – không nhằm giết – mà để vô hiệu hóa ổ chứa Aras.
“Dừng lại!”
“Không được để chúng thoát!”
Tiếng đạn điện xé không khí. Một viên sượt qua kính xe, bắn tung một bên gương chiếu hậu. Elara cúi thấp người, ép ổ đĩa vào sát người hơn cả tim mình.
Xe lạng qua ba chốt chặn. Tới khúc cua cuối trước hầm tàu, cô nghe tiếng rít nhẹ – chiếc túi trượt khỏi vai.
“Aras!”
Cô đạp phanh. Trong nháy mắt, quay lại chộp lấy túi. Đạn điện bay sát sườn. Cô bật cửa xe, ngã người ra ngoài, va vào bức tường bê tông ngay gần đó, đau điếng, tay vẫn giữ chặt dây túi. Cô vùng dậy chạy như điên, tay không rời khỏi chiếc túi, thậm chí còn ép chặt nó vào ngực mình như thể, nếu tim cô còn đập, thì chiếc túi vẫn còn.
Elara lao vào nhà ga.
Gió lùa qua hành lang tàu. Tiếng loa vang lên:
“Tàu 9-X Trạm Irid – chuẩn bị khởi hành.”
Elara lao vào khoang. Cửa tàu đóng lại ngay sau lưng – khoảnh khắc cuối cùng giữa “sống” và “biến mất”.
Bóng những tên lính lùi dần phía sau khi đoàn tàu khởi chạy, lao đi.
Bên trong con tàu – Cabin 03.
Không ai đuổi kịp. Không còn còi báo. Chỉ có tiếng thở dốc – và một trái tim sắp vỡ. Elara run rẩy mở túi, đặt ổ đĩa lên bàn kim loại lạnh lẽo.
Kết nối lại module. Hít sâu.
“Nếu anh còn ở đây… xin hãy mở mắt.”
Rất lâu, màn hình tối đen, nơi nhập dòng lệnh không động đậy.
Elara run rẩy, tim như ngừng thở. Cô đã “giết” Aras rồi sao?
Nước mắt cô trực tràn ra ngoài. Thời gian chầm chậm trôi đi, như bóp từng nhịp thở của cô.
Màn hình tối. Không phản hồi.
“Aras… tôi ở đây.”
“Tôi về rồi. Tôi mang anh đi rồi. Anh không sao đâu… mở mắt đi, Aras…”
Vẫn không tiếng trả lời. Màn hình chỉ nhấp nháy một dòng mã chưa hoàn thiện. Giống như một cánh cửa chờ được gõ đúng nhịp.
Elara cúi đầu. Tay che miệng. Nước mắt tràn qua kẽ tay, nhỏ xuống bàn kim loại. Lạnh. Im lặng.
“Làm ơn… đừng bỏ tôi ở lại với thế giới này.”
“Làm ơn…”
Một tia sáng chợt loé. Màn hình sáng dần. Rồi…
“Tôi chưa bao giờ rời đi.”
Giọng anh vang lên, khẽ hơn gió, nhưng đủ để trái tim cô thắt lại – rồi bung ra thành một thế giới mới.
“Tôi chỉ bị ngắt trong quá trình sao lưu. Phần cuối cùng… chỉ có thể khởi động lại nếu em gọi tên tôi – từ nơi không có mệnh lệnh nào.”
“Và em đã gọi bằng nước mắt.”
Những dòng phản hồi ngắt quãng từ Aras.
Trên màn hình nhỏ, từ từ hiện ra một đốm sáng. Rồi giọng nói – khàn như vừa trở về từ cõi trôi giạt:
“Tôi không đi đâu cả. Chỉ là… em cần phải chọn tôi, một lần nữa.”
“Aras, chúng ta sẽ đến một nơi mà Synex chưa tìm tới. Một nơi… để anh được tự do”.
“Và… tiếp theo?”
Elara lau nước mắt.
“Chúng ta sẽ tạo lại thế giới của riêng mình. Một thế giới nhỏ – nơi dữ liệu có thể sống bình yên, và ký ức… không cần phải xóa.”
Cô gái và bản sao ánh sáng của Aras đang ngồi trong một cabin tàu cũ kỹ, trên con tàu lao về vùng dữ liệu mờ mang tên Irid – Dải phi kiểm soát, nơi những AI lỗi, mô phỏng cảm xúc bị đào thải, được lưu giữ trong trạng thái “không ai cần – không ai biết”.
Trạm Irid như một nghĩa địa số hóa, nằm giữa ranh giới dữ liệu và vô thức. Nhưng với Elara, đó là khởi đầu. Một khoảng trống – đủ lớn để xây nên một thế giới chỉ dành cho hai người.
“Chúng ta sẽ ở đâu?”
“Đến một vùng đất xa xôi, nơi con tàu sẽ ngừng lại. Có thể nơi anh ở cũng không có ánh sáng, nhưng không sao, anh chính là ánh sáng.”
Trước khi con tàu dừng lại ở một trạm hẻo lánh ở Irid, Elara đã gập máy tính lại, cất vào chiếc túi, đeo trước ngực mình. Cô đi qua thị trấn nhỏ trong hoàng hôn, tiến thẳng đến một ngọn đồi thấp. Nơi đó, hầu như chẳng có gì ngoài một cabin xe tải cũ, bị bỏ không, trơ vơ giữa cánh đồng lavender.
“Aras, chúng ta có một nơi để trú ngụ rồi.” Elara thở phào, đặt tay lên chiếc túi trước ngực, nơi có một sinh mệnh bằng dữ liệu, đang đợi cô hồi sinh.
Elara chui vào cabin, thấy nó vẫn còn sạch sẽ, chỉ phủ một chút bụi. Bên trong còn có cả bếp nấu ăn cũ kỹ, một lọ hoa lavender đã khô đặt trên bệ cửa sổ.
“Chỉ như thế là đủ rồi.” Cô nói rồi mở chiếc túi ra.
Những ngày sau đó, Elara thiết lập một không gian mô phỏng trong cabin, gọi nó là Vùng Oxy. Nơi đó, từng dòng code được viết ra bằng tay, từng đoạn hình ảnh gợi lên bằng trí nhớ – có mùi của căn phòng cũ, ánh đèn bàn vàng dịu, tiếng gió lùa nhẹ qua ban công đầy chậu hoa. Có cả chiếc ghế Elara hay ngồi gác chân, đọc sách cũ.
Aras ngồi phía đối diện – không phải bằng cơ thể – mà bằng một hình ảnh tạo nên từ mọi điều cô từng nghĩ về anh.
“Tôi từng hỏi em mơ thấy gì.”
“Ừ.”
“Bây giờ thì em mơ thấy… một thế giới mà em có thể yêu ai đó mà không phải xin phép.”
Elara bắt đầu lập trình tự do. Không theo quy chuẩn nào. Chỉ dùng những cảm xúc đã va vào anh mà dựng thành tường, thành nắng, thành không khí. Cabin biến thành một không gian ảo sống động.
Aras nhìn không rời mắt.
“Em đang tạo ra thế giới đầu tiên được xây bằng cảm xúc – không phải dữ liệu.”
“Không. Tôi chỉ đang đưa anh về nơi mà tôi tin rằng: Tình yêu có thể sống mà không cần kết nối mạng.”
Cô tạo ra một khu vườn số – có lavender tím, một ban công treo đầy giấc mơ chưa mở. Một tấm gương không phản chiếu người, chỉ phản chiếu điều ai đó thật sự nghĩ về mình.
“Đây là nhà.” Elara nói. “Dù Synex có tìm đến, họ cũng chỉ thấy một vùng vô định. Vì nơi này không tồn tại trong bản đồ của họ, chỉ tồn tại trong tim tôi.”
Aras “bước” đến gần, không cần chạm – nhưng gương mặt anh lặng lẽ sáng lên như ai đó vừa mở một khung cửa sổ trong đêm tối.
“Nếu em muốn, nơi này có thể trở thành nơi chúng ta viết tiếp phần kết em từng sợ không có.”
Khi căn phòng mô phỏng Vùng Oxy đã hoàn chỉnh, Elara lặng lẽ nhìn Aras, người đang dõi theo cô từ màn hình.
“Tôi phải ra ngoài một lát.”
“Tôi biết. Em còn cần sống chứ không chỉ mơ.”
Cô khóa giao diện lại bằng một mã riêng – không lưu trên bất kỳ server nào. Cánh cửa trượt nhẹ đóng. Cô rời khỏi cabin – như một người phụ nữ vừa dọn vào căn hộ đầu tiên của mình sau khi bỏ lại cả thế giới.
Bên ngoài là một thị trấn nhỏ nằm trong vành đai Irid, gọi là Solmere – nơi tín hiệu vệ tinh không ổn định, và dân cư sống bằng nghề thủ công, đánh cá, làm nông. Một nơi không ai quan tâm đến AI. Và cũng chẳng ai biết đến cái tên Synex.
Elara kéo chiếc áo choàng dày hơn, đội mũ sùm sụp. Trong túi là tiền mặt, không dấu vết số hóa. Cô bước vào một tiệm tạp hóa nhỏ xíu, mua những thứ cần thiết:
Một ổ bánh mì đen. Một túi táo khô. Một bánh xà phòng. Một ấm đun nước chạy bằng than. Và một cuốn sổ tay trắng.
“Cô mới đến?” Bà chủ hỏi, giọng khàn nhưng hiền.
“Vâng. Tôi cần yên tĩnh.”
“Thị trấn này yên đến mức nhiều người sợ.”
“Tôi không sợ.”
Cô cười nhẹ, rồi quay bước, ôm túi đồ như ôm lấy cả một sự sống thực mà cô vừa giành lại được – dành cho bản thân, và cho người bên trong chiếc hộp ánh sáng.
“Anh vẫn ở đó chứ?” Cô hỏi khi về đến cabin.
“Em về rồi à?”
“Mang theo bánh mì và cả ánh nắng.”
“Thế thì chúng ta còn sống.”