Chương 4
“Nào Monkey, con ra với ông.”
Ông Tùng vừa dỗ dành vừa cẩn thận nhấc Monkey ra khỏi tấm ảnh.
“Không đâu…”
Bị lôi đi khỏi mẹ, nó giật mình co rúm lại, tay chới với muốn níu lấy mẹ trong ảnh, rồi lại nức nở òa lên gọi: “Mẹ Ngống ơi!!!”
Tiếng gọi xé lòng, giọng con bé lạc hết cả đi.
Ông Tùng ôm siết cháu vào lòng, mà đung đưa dỗ dành, trấn an con bé.
Bà Hoàng Nguyên ở bên cạnh, vừa sốt sắng kiểm tra vừa thủ thỉ theo: “Monkey của bà ngoan, để bà xem con nào. Mẹ Ngỗng mà thấy con đau như thế này sẽ khóc đấy.”
“Ức… ức… mẹ… ơi!”
Nó rời mặt khỏi lòng ông, quay sang sà vào lòng cho bà bế. Ông Tùng cẩn trọng đỡ vợ cùng cháu ra khỏi phòng, để bà Hoàng Nguyên đưa Monkey xuống nhà kiểm tra vết thương cho con bé.
Thật may những vết thương do kính cắt vào đều không sâu lắm, máu đã đông lại, chỉ có vết ở trên má là máu vẫn đang li ti chảy ra. Bà Hoàng Nguyên sát trùng cho cháu mà cứ xót xa thương, sợ làm đau con bé.
Bát nhỏ đi học về thấy ông bà đang xúm quanh em thì nhanh nhảu chạy vào, vừa dứt lời chào ông bà đã gọi em gái: “Monkey!”
“Anh ơi… Anh!”
Nghe tiếng con bé nghẹn nghẹn lạc đi, lại còn bị thương Bát nhỏ đã nhào tới, nó ngồi thụp dưới đất rồi sốt sắng hỏi: “Monkey bị sao đấy bà, đi học bị bạn đánh hả bà?”
Không ai trả lời, nó lại tiếp tục: “Monkey ai đánh em thế? Hay cô giáo đánh em à?”
Con bé lắc đầu, cứ ngọ nguậy làm bà không bôi thuốc được.
“Không ai đánh em cả, em nhớ mẹ nằm trên ảnh của mẹ, bị kính cứa vào.” Bà trả lời thay.
Bát nhỏ nghe thấy thế thì chòng chọc nhìn em, Monkey lại mếu máo gọi anh mách: “Anh ơi anh! Em không tìm thấy mẹ, mẹ đâu mất… ồi?” tiếng cuối của con bé bị cục nấc nuốt mất đi.
Bát nhỏ thấy em khóc đòi mẹ cũng rưng rưng muốn khóc đến nơi, nó quay ngoắt đi rồi chạy vào nhà vệ sinh tầng một, mà đóng chặt lại điện cũng chẳng thèm bật, một mình trong bóng tối đen thui.
Bát nhỏ ngồi trên bồn cầu, mặt cúi gằm xuống, miệng lẩm bẩm: “Không được khóc, khóc là xấu, không được khóc Monkey sẽ khóc theo. Không…” nó khụt khịt mũi thật sâu để ngăn nước mũi sắp ứa ra cùng nước mắt, nhưng dường như không kìm nén được nữa, Bát nhỏ chợt khóc rống lên, “hu hu hu, mẹ ơi! nhớ mẹ quá mẹ ơi! hu hu…”
…
Hoàng Bách mệt mỏi về nhà sau ca trực, bà Hoàng Nguyên chưa ngủ vẫn đang ở dưới nhà, vừa thấy con trai bà đã bước ra đón.
“Cháu ngủ rồi hả mẹ?”
“Ừ, mẹ vừa cho hai đứa ngủ, con ăn tối chưa?”
“Con ăn rồi ạ!”
Bà níu tay con, dù Hoàng Bách nói đã ăn rồi nhưng mẹ vẫn không hoàn toàn tin tưởng.
Hoàng Bách nhìn mẹ, nhìn nét lo âu và những sợi tóc bạc điểm trên mái đầu mẹ ngày một nhiều hơn khiến anh áy náy.
“Mẹ mà tiện thì cho con xin bát mì cũng được ạ!”
“Ừ, lên thay rửa đi, mẹ nấu luôn cho.”
Anh mỉm cười biết ơn mẹ, rồi đi lên phòng với con.
Hoàng Bách xót xa chạm vào má con gái, chỗ băng urgo vì vết kính vỡ. Hôm nay lúc mẹ gọi báo tình hình, anh đã sốt ruột vô cùng, muốn ngay lập tức về với con nhưng đang trong ca trực nên đành phải đợi hết giờ.
Monkey chợt trở mình, nó lờ mờ mở mắt, vừa nhìn thấy bóng bố đã gọi: “Bố ơi!”
“Bố đây!”
Hoàng Bách âu yếm xoa đầu con, Monkey lồm cồm bò dậy, tay dụi mắt chạm cả vào vết thương. Hoàng Bách vội giữ tay nó lại.
“Bố uống thuốc.”
“Bố biết rồi.”
Monkey ôm cổ để cho bố bế lên.
Hoàng Bách bế con dậy rồi mới lấy thuốc ra uống. Monkey là bản sao của Nam My, cứ đến tối trước khi đi ngủ là nhắc bố uống thuốc.
Monkey ở trên vai bố nhanh chóng chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Hoàng Bách đặt lại con lên giường, ngắm nhìn nó say ngủ, anh kéo chăn đắp cho hai đứa rồi đi ra khỏi phòng.
Anh lên phòng thờ, thắp nhang cho bà nội. Hoàng Bách buồn thương nhìn bà trong di ảnh. Anh đứng bất động đau đáu hồi lâu, rồi run run khẩn cầu: “Bà ơi! Trước giờ bà rất thương Ami, thương cháu và bọn trẻ. Bà linh thiêng phù hộ cho Ami bình an trở về với bố con cháu bà nhé!”
Trong căn phòng yên ắng, khói nhang ấm nồng đìu hiu quanh quẩn, vương vào hai mắt đã ửng đỏ lên của Hoàng Bách.
Anh lặng lẽ xoay người, một lần nữa trở về phòng. Đứng trước tấm ảnh hôm nay vừa bị rơi vỡ, Hoàng Bách đau đớn thở hắt ra, anh ngồi xuống sàn, tay đưa lên chạm vào nó.
Anh âu yếm nhìn gương mặt xinh đẹp, rạng ngời của Nam My ở trong đó, mà môi run run mấp máy: “Ami, xin em, xin em mau trở về được không? Các con nhớ em, Monkey đêm nào cũng khóc đòi mẹ, hôm nay còn ôm ảnh của em, bị kính cào chảy máu. Ami! Anh rất nhớ em, rất nhớ… em!”
Từng lời nói của Hoàng Bách dần lạc đi bởi sự nghẹn ngào, Ngỗng béo của anh chưa bao giờ biến mất mà không chút tin tức hay liên lạc nào như vậy. Trước đây dù có đi làm nhiệm vụ cũng sẽ tìm cách nhắn tin báo bình an cho anh, vậy mà…
Hoàng Bách khó nhọc móc từ trong túi ra, bảng tên in tên kèm số hiệu sĩ quan của vợ, mà Khánh Huy đưa lại cho. Từng lời anh ấy nói, anh đều ghim sâu trong đầu.
Hoàng Bách lúc này chợt ước ý thức của mình cũng chỉ giống như Monkey, ai nói cái gì cũng tin, rằng vợ chỉ đang đi làm nhiệm vụ bí mật, rằng chưa thấy người là còn hy vọng. Rằng…
Anh không dám nghĩ tiếp nữa, tim trong lồng ngực lại một lần nữa thắt đau, tấm biển tên nắm chắc trong tay như muốn đâm thật sâu vào da thịt.
…
Hôm nay cô Thảo Diệp đón trẻ, nhưng đợi tới gần tám giờ vẫn chưa thấy Monkey đến thì thấp thỏm ngóng nhìn ra phía cổng. Cô móc điện thoại ra xem có điện thoại từ phụ huynh báo cho con nghỉ hay không, nhưng máy hoàn toàn không có tin nhắn. Cô mím môi xoay người, định đi lên lớp thì có tiếng gọi từ phía sau: “Cô Diệp!”
Thảo Diệp mừng quýnh, chân guồng nhanh bước về phía bố con Monkey. Vừa nhìn thấy má nó dán băng urgo thì lo lắng hỏi: “Con bị sao thế anh?”
“Cháu bị kính vỡ cứa vào.”
Monkey nhoài theo cho cô bế, Thảo Diệp dim mắt chăm chăm nhìn vào má con bé, xuýt xoa hỏi han nó: “Con có đau không?”
Monkey lúc này đã quên đau mà lắc đầu, nó giơ cả ngón tay lẫn bàn tay cũng có vết băng lên khoe với cô giáo. Thảo Diệp nắm lấy bàn tay nhỏ xíu, vừa nhẹ xoa vừa thổi thổi vào đấy, khiến Monkey buồn buồn liền rụt lại, tay ôm lấy bàn tay của mình.
“Monkey vào lớp với cô giáo nhé, bố về đi làm đây!”
Con bé giương mắt nhìn bố, rồi gật đầu cái rụp. Nhưng nó vẫn không quên nhắc: “Xong bố tìm mẹ Ngỗng về cho con nhớ!”
Hoàng Bách tránh câu hỏi của con, chỉ mỉm cười, xoa đầu con nhắc: “Monkey thơm bố nào.”
Anh thản nhiên đưa mặt lại cho con thơm, vô tình khiến khoảng cách giữa mình và cô giáo bị ngắn lại. Thảo Diệp giật mình bất động, hai mắt mở tròn nhìn vào trán Hoàng Bách, rõ ràng trong lòng không có tà ý, nhưng tim cô ấy lại không ngừng đập rộn ràng.
Hoàng Bách thu người về, vừa mỉm cười với con, vừa như muốn chào cô giáo. Nhưng Thảo Diệp vẫn ngẩn ngơ chưa phát giác, anh khó hiểu cau mày, Monkey chợt ngọ nguậy khiến cô giáo giật mình.
Cô phát ngại vội đảo mắt né đi khi phát hiện đang bị phụ huynh của học sinh nhìn.
Hoàng Bách không để ý đến cô ấy nữa mà véo nhẹ má nựng con gái rồi rời đi.
Thảo Diệp đứng đực ra trông theo bóng dáng anh, mà hai má nóng ran như phát sốt.
Cô cũng lộ liễu quá rồi, tỏ rõ sự ái mộ một cách thái quá với người đàn ông kia.
…
Trong lúc chuẩn bị bữa trưa theo khẩu phần ăn cho bọn trẻ, nhân viên nấu nướng chợt thở dài rồi nói chuyện: “Nghĩ tội cái Monkey nhỉ? Không biết bao giờ mới tìm được mẹ.”
Thảo Diệp đang đếm suất ăn của lớp mình, khẽ liếc mắt nhìn cô ấy.
Người nấu nướng là một phụ nữ tuổi ngoài bốn mươi, thân hình phốp pháp, có chút mỡ màng, nhưng gương mặt lại hồng hào sáng láng, phúc hậu dễ gần. Mấy đứa trẻ nhỏ rất thích cô ấy, mỗi lần thấy bóng cô ấy, thường chào rất to, gọi là cô Minh béo.
“Thỉnh thoảng con bé nhớ mẹ quá cũng hay khóc. Em phải dỗ mãi, hôm vừa rồi bọn chị Trúc còn gở miệng nói mẹ nó chết rồi, con bé nghe được, khóc quá trời luôn.”
Cô Minh khẽ cau mày, chép miệng, bất bình: “Mấy cái con đấy, làm giáo viên mầm non mà độc mồm độc miệng. Người ta có làm sao thì là việc nhà người ta, giỏi buôn dưa lê bán dưa chuột, rồi mà đến tai người nhà nó lại bị đuổi việc cả lũ với nhau cho trắng mắt ra.”
Cô ấy mắng xong lại quay sang nói với Thảo Diệp: “Trẻ con nó biết đấy, thôi cứ chăm sóc dỗ dành hết chức trách của mình trước đi đã. Đừng nghe lời dèm pha khích bác của chúng nó làm gì ảnh hưởng đến công việc.”
“Em cũng biết mà, em cũng chẳng nghĩ gì, cũng may mà con bé nghe em.” Thảo Diệp khẽ thở dài.
Đúng là trong ba cô cùng dạy lớp ấy thì Monkey nghe lời cô nhất thật. Đồng nghiệp thường hay nói đùa bảo nhìn cô nhác nhác giống mẹ con bé, nên Monkey có cảm tình hơn, cũng bám cô hơn. Những lần như vậy, Thảo Diệp chỉ cười trừ cho qua.
Lúc đang rửa tay, cô ngước mắt nhìn lên tấm gương trên tường. Thảo Diệp tự động nghiêng đầu, tự ngắm mình trong đấy, cố tìm kiếm ra nét tương đồng giữa khuôn mặt của mình và mẹ Monkey. Hai người cùng có khuôn mặt thanh thoát, nhưng không đến nỗi giống nhau như người ta so sánh như vậy.
Thảo Diệp chợt túm mái tóc dài lên, ướm chừng ngang mặt, mẹ Monkey để tóc ngắn, rất hợp với gương mặt của cô ấy. Còn tóc của cô dài, tuy mềm mượt, óng ả bởi ít dùng hóa chất, nhưng lại thường cột ở phía sau, để tránh bất tiện cho việc chăm sóc trẻ ở trường.
“Nếu mà cũng tóc ngắn thì…”
Thảo Diệp khẽ lẩm bẩm, đáy mắt trong veo không chút toan tính thu vào hình ảnh của chính mình phản chiếu trong gương, cô khẽ thở dài đánh thượt rồi cột lại tóc gọn gàng, trước khi trở về lớp.
Hôm nay Bát nhỏ lại đến lớp đón em, nhưng nó không vội đón Monkey mà đến trước mặt cô giáo của con bé. Nó nhắm người dễ nói chuyện nhất chính là Thảo Diệp, rành rọt nói với cô: “Cô giáo, từ lần sau cô đừng có mà nhắc đến mẹ của con trước mặt em của con nữa.”
Cô sững người á khẩu nhìn đứa trẻ, Bát nhỏ lại nói: “Các cô nói mẹ của con chết rồi, làm em của con khóc. Mẹ của con còn lâu mới chết.”
“Cô xin lỗi con nhé, các cô không cố ý.”
Thảo Diệp dù bị nói oan, nhưng vẫn tỏ ra nền nã đáp lại thằng bé. Cô vươn tay muốn xoa đầu thằng bé, nhưng lại bị nó phớt lờ. Bát nhỏ bước nhanh đến chỗ để giày dép, tìm dép của em gái mà chẳng để tâm đến sự hụt hẫng của cô giáo đang đứng đực ra nhìn mình ở kia.
Thảo Diệp không vì thế mà chạnh lòng, cô mỉm cười nhìn đứa trẻ, lòng lại dấy lên sự xót thương cho hai anh em bọn chúng. Cô cứ muốn làm cái gì đó cho hai đứa, nhưng lại chẳng biết phải làm gì.
…
Thảo Diệp sau khi tắm rửa, dọn dẹp xong thì đánh bạo gọi điện đi. Nghe tiếng tút dài mà trống ngực cô cứ đập uỳnh uỳnh vì hồi hộp.
Ở bên này chuông điện thoại réo rắt reo nhưng không có người bắt máy. Hoàng Bách ra ngoài điện thoại của anh để trong phòng bác sĩ.
Cô đang định cúp ngang thì điện thoại đã kết nối.
“Alo!”
Giọng đàn ông trầm trầm đột ngột va vào màng nhĩ khiến tim Thảo Diệp rơi thật mạnh như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Người kia thấy bên này im thì khẽ nhíu mày, nhìn vào điện thoại. Lúc nghe loáng thoáng tiếng đáp lại thì áp máy lên nghe tiếp.
“Chào… chào anh Bách…” Thảo Diệp lắp bắp, cô nhanh chóng sửa lời: “Phụ huynh bé Monkey.”
Nghe giọng con gái, có vẻ ấp úng ngập ngừng, người ở bên này đã nhếch nhẹ khóe môi rồi lộ liễu cười khẩy trước khi đáp lại:
“Chào cô.”
…
Cuộc nói chuyện vừa kết thúc thì cửa phòng bác sĩ trực cũng bật ra, kẻ vừa nghe điện giật mình buông chiếc điện thoại xuống mặt bàn rồi quay người nhìn ra.
Hoàng Bách nhìn thấy anh ta đang ở trong phòng, trong ca trực của mình thì không mấy hài lòng: “Anh tìm tôi có chuyện gì thế Phó khoa?”
Tuấn Đức đưa mắt nhìn Hoàng Bách, lại khẽ liếc nhanh vào điện thoại của anh rồi lên tiếng: “Đi qua thì tạt vào thôi. Vừa đi buồng à?”
“Ừm.”
Hoàng Bách không để ý đến anh ta mà đi thẳng về chỗ ngồi, Tuấn Đức vẫn đứng đó, lại thuận miệng hỏi: “Vợ cậu thế nào, có tin tức gì chưa?”
“Chưa.”
Sự lạnh nhạt của anh khiến anh ta cảm thấy khó chịu. Tuấn Đức khẽ khẩy môi, trước lúc đi ra ngoài còn bâng quơ khích bác: “Cậu còn trẻ, sự nghiệp cũng rạng ngời, sau này chẳng sợ không lấy được vợ mới.”
Hoàng Bách quắc mắt gườm gườm nhìn kẻ vừa phát ra lời kia, Tuấn Đức đểu giả cong môi: “Đàn ông với nhau cả mà, anh hiểu.”
“Nếu không nói được lời tốt đẹp thì mau cút ra khỏi đây, anh đang làm phiền tôi trực đấy.”
Bị cấp dưới thẳng thừng xua đuổi, dù tức tối nhưng Tuấn Đức lại cố nhịn mà không tỏ rõ ra mặt. Hắn khẽ nhếch môi nói mỉa: “À có cô bé nào đó hẹn mang đồ ăn đêm qua cho cậu đấy.”
Đáp lại cái trừng mắt khó hiểu của anh, là sự hả hê thần bí của Tuấn Đức. Hắn tỏ ra hứng khởi rời khỏi phòng trực của Hoàng Bách.
Anh theo phản xạ nhìn vào điện thoại rồi vội vã mở máy lên xem cuộc gọi đến.
Nhìn số phút nghe khiến Hoàng Bách bực mình, tên khốn kia dám tự ý động vào điện thoại của anh.
Nhưng điều Hoàng Bách lo lắng lúc này là không biết người gọi đến cho anh là ai, Tuấn Đức còn nói họ hẹn mang đồ đến bệnh viện cho anh, lại là con gái.
Hoàng Bách vội vã gọi điện lại nhưng đầu bên kia không nhận máy. Anh bất lực vứt điện thoại lên bàn.
Hoàng Bách ghét sự phiền toái này.
…
Hơn mười giờ tối, nhân viên lễ tân trực tối đang lướt điện thoại chợt giật mình vì bóng người xuất hiện. Cô ấy ngước mắt nhìn lên, dùng nụ cười dịch vụ đáp lại vị khách muộn: “Chào chị, chị muốn khám gì ạ?”
“Em muốn hỏi bác sĩ Bách.”
“Chị muốn hỏi bác sĩ Bách nào?”
Trong đầu Thảo Diệp chợt thoáng qua câu hỏi, bệnh viện này nhiều bác sĩ Bách lắm sao? Rồi nhanh chóng đáp: “Bác sĩ Hoàng Bách khoa Sản ạ!”
Nhân viên lễ tân đảo mắt nhìn cô ấy một lượt, ngầm đánh giá rồi nói: “Chị là gì của bác sĩ Bách ạ?”
“Em…”
“Có chuyện gì thế?” Tiếng đàn ông sang sảng cắt ngang, thu hút sự chú ý của cả hai.
Nhân viên trực lễ tân nhanh nhảu đáp: “Chị này tìm bác sĩ Bách ạ!”
Thảo Diệp e lệ cười chào hỏi vị nam bác sĩ kia, anh ta lộ liễu nhìn cô ấy từ đầu đến chân. Nét khả ái ưa nhìn của cô khiến Tuấn Đức cũng phải gật gù, anh ta thu lại ánh nhìn rồi nói với nhân viên: “Được rồi, người quen của bác sĩ Bách thì để anh dẫn lên cho.”
Anh ta nền nã quay sang Thảo Diệp, bị người đàn ông này chằm chằm nhìn vào khiến cô ngại mà đảo mắt né tránh. Sự e thẹn của con gái mới lớn, khiến Tuấn Đứa cảm thấy hứng thú, anh ta còn cao giọng đùa cợt: “Biết đâu lại là bạn gái mới của bác sĩ Bách thì sao.”
Dù là lời nói đùa nhưng lại có phần ác ý và vô duyên khi mà biết rõ hoàn cảnh của Hoàng Bách khiến người nghe được cảm thấy khó chịu thay. Nhưng dường như anh ta lại không cảm thấy điều đó, còn vươn tay động chạm muốn đưa Thảo Diệp đi.
Cô cảm thấy người này không tốt đẹp gì so với vẻ ngoài đạo mạo sáng sủa mà anh ta đang phô bày ra cho người ngoài thấy, thì cười trừ né tránh.
Cơ mặt nhân viên y tế trực đêm nay chợt giật giật lên, mặt đã bày ra vẻ khó hiểu. Cô ấy nhìn theo tay đang cầm túi đựng hộp đồ ăn của Thảo Diệp mà lòng tự hỏi, không biết cô gái này và bác sĩ Bách có mối quan hệ gì mà đêm tối rồi còn đem đồ ăn tới tận bệnh viện để tìm? Đặc biệt cô ấy còn chưa từng nhìn thấy người này trước đây bao giờ, vợ, em gái, bạn thân của Hoàng Bách là nữ, họ đều đã quen mặt hết cả.
Chẳng lẽ nào thật sự giống như lời Phó khoa Sản vừa thêu dệt, đáy mắt đen tuyền chợt ánh lên tia ngờ vực.
“Em và Hoàng Bách là thế nào nhỉ?”
Tuấn Đức kiếm câu chuyện làm quà, dù chính anh ta biết rõ mối quan hệ của bọn họ là như thế nào.
Thảo Diệp cười ngượng đáp: “Em là cô giáo của con gái anh ấy ạ!”
Tuấn Đức gật gù, lại tỏ ra trầm trồ ngưỡng mộ: “Bác sĩ Bách có phúc thật, tối muộn thế này trực ban còn được cô giáo ưu ái đến thăm.”
Sự trào phúng đó của anh ta khiến Thảo Diệp phát ngại, cô chỉ cười trừ, cũng không dám nói gì thêm với người đàn ông này.
Cửa thang chợt mở, cô lại lưỡng lự không muốn bước ra, Thảo Diệp chợt ý thức được, việc mình làm có vẻ không phù hợp lắm thì phải, có thể sẽ khiến Hoàng Bách có tin đồn không hay. Nhưng Tuấn Đức lại chặn cửa thang, chờ đợi.
Thảo Diệp ngước mắt nhìn anh ta, Tuấn Đức dùng ánh nhìn ra hiệu. Cô miễn cưỡng bước khỏi thang, rồi đứng yên tại chỗ mà chân không sao nhúc nhích.
Dù vừa nãy rất vui vì được Hoàng Bách nhờ vả, vậy mà ngay lúc này Thảo Diệp lại hối hận, nhưng lỡ đến rồi thì không thể không đi vào.
“Anh, không có việc gì sao?”
Tuấn Đức ngây ra khi bị Thảo Diệp hỏi, cô ái ngại nói: “Em tưởng anh đi theo em.”
“Đâu, cùng đường thôi, tôi đi theo em làm gì đâu. Phòng trực của bác sĩ Bách kia, em tự đến được chứ? Không khóa đâu, cứ vào thôi.”
Cô nhìn theo hướng tay của anh ta: “Vâng, cảm ơn anh.”
Thảo Diệp cắm đầu đi một mạch, đến trước cửa còn lưỡng lự chưa vào. Cô có cảm giác như đang có cặp mắt dõi theo mình thì bất thình lình quay về phía thang máy, kẻ nào đó chột dạ vội đảo mắt đi.
Tim Thảo Diệp đập mạnh, cô tự trấn an bản thân, rằng mình chỉ đang lo lắng thái quá, sẽ không có chuyện gì đâu.
Tuấn Đức đi rồi, Thảo Diệp mới đưa tay gõ cửa.
Hoàng Bách khẽ cau mày, lên tiếng: “Có chuyện gì thế?”
“Bố Monkey!”
Anh không tin vào tai mình, mặt mày trở nên nghiêm nghị hỏi lại: “Ai ở bên ngoài vậy?”
“Em là Thảo Diệp, cô giáo của Monkey, em có thể vào không?”