Mùi cỏ hoang, thanh mát quyện hoà cùng những thanh âm ríu rít của bầy chú chim đang hát mừng ngày mới. Trời hôm nay thật quang đãng làm sao! Tớ còn thấy được những đám mây trắng ngần đang thả mình trôi giữa dòng nước xanh biếc của bầu trời và những nàng nắng tinh nghịch đang nhảy múa tung tăng trên máy nhà đỏ ngói của chàng hoạ sĩ.
-Đúng là một ngày thật tốt lành để sửa nhà nhỉ? Quý cậu!
Tớ quay lại nhìn anh chủ nhà đứng sau lưng:
-Đúng thật! Trời như này vận động là thích nhất.
Mỉm cười rồi xoắn tay áo một cách gọn gàng, chúng tớ đã bắt đầu một ngày mới như thế đấy. Về phần Cyber, cô ấy đã đánh nhau với người nghệ sĩ một trận ra trò, cho đến khi bị anh ta hất sơn và nước rửa cọ vào người dẫn đến nằm bất động. Song, trận đuổi bắt khi nảy đã gây nên một mớ lộn xộn khó tả, đồ đạt thì bề bộn, đỗ vỡ cả đống. Cả cái tường và sàn nhà cũng thủng lỗ chỗ. Và thật may thay, sau những gì đã xảy đến với ngôi nhà nhỏ nơi đồng cỏ xanh rì rào bài ca của gió và muôn lá hay cả những tác phẩm được điệm lên từ mồ hôi và khối óc, trái tim của mình, chàng hoạ sĩ tốt bụng ấy vẫn chẳng trách mắng gì cả. Chỉ đổi lấy một điều giản đơn rằng, tôi và Cyb phải giúp anh ta sửa nhà kèm theo đó là trở thành mẫu vẽ giúp anh ta hoàn thành những bức tranh sống động.
Dưới cái nắng ấm của buổi sớm, và nguồn sức mạnh sục sôi sau một khoảng thời gian nghỉ ngơi bù lại những chuyến đường dài trước đó, tớ đã hỗ trợ hết mình cho anh hoạ sĩ trong việc dọn dẹp và sửa những món đồ đã hỏng bét từ cuộc hỗn chiến. Nét cọ thanh mảnh khẻ quét lên những rợn sóng lăng tăng làm cuộn vào theo tiếng búa đóng đi, đưa những người bạn trong thế giới màu nhiệm cùng một tay trợ giúp. Đấy là cái tài của người nghệ sĩ hoà mình nơi đời sống để dệt nên những đứa con tinh thần có thể chạm đến thực tại, hoặc ít nhất anh hoạ sĩ đã lí giải thế. Song cũng nhờ vậy mà chúng tớ đã hoàn thành gần xong công việc sửa nhà khi trời gần chạng vạng.
Riêng về cái anh hoạ sĩ này, anh ấy sống theo lối giản dị đến kì lạ. Nhờ vậy, tớ lần đầu được trải nghiệm cảm giác đi bắt cá dưới hồ, hay đi bẫy thỏ rừng, hoặc cả đi hái quả của những cây mà người nghệ sĩ ấy tự chăm. Một lối sống tuy có phần vất vả nhưng cũng là một nét thi vị trước không gian thanh bình cách xa khu phố thị nặc mùi khói bụi và những tiếng chửi rủa in ỏi ngoài kia.
Trong cái bếp lửa củi đang nhảy múa những vệt hồng uốn lượn đầy điêu luyện, nhà nghệ sĩ đang chuẩn bị bữa chiều cho cả hai chúng tớ. Một khoảng trời lặng thi đang nhẹ chuyển mình từ màu xanh biếc sang đỏ cam rồi lại quyện vào màu xanh xẫm, màu đêm đen bao trùm lấy những ngọn cỏ đang chuẩn bị say ngủ. Tớ bất giác hỏi anh hoạ sĩ:
-Này anh hoạ sĩ, anh có giận chúng tôi không?
Sự lặng thinh và khó xử đến kì lạ. Tớ không rõ mình đã vô tình nói lời không hay rồi hay chăng.
-Tôi xin lỗi..
-Tất nhiên là có chứ! Đối với bất kì con người nào cũng vậy, ai lại không giận khi ngôi nhà của mình bị phá chứ.. – Thoáng im đi một khoảng như niềm trăn trở thầm kín, nhà mĩ thuật nói tiếp. – Đối với những người mê cái đẹp như chúng tôi, thật càng khó lòng chấp nhận đứa con tinh thần của mình bị phá huỷ.
Nhẹ nhàng đặt món ăn lên chiếc bàn gỗ vừa mới được đóng lại lúc sáng, và cả phần ăn đặt xuống cho tớ nữa, anh hoạ sĩ quay lưng, bất ngờ đổi chủ đề:
-Giúp tôi đưa thức ăn lên cho cô người máy nhé.
-Vâng.
Đặt cái mâm đồ ăn lên người tớ, anh dặn:
-Cẩn thận kẻo đổ nhé!
Tớ gật đầu, mang mâm đồ lên tầng trên, nơi Cyb đang nghỉ ngơi. Cánh cửa gỗ vẫn khoá kín, im lìm như đang giấu sau một khoảng không bất tận và trống rỗng đến rợn người. Đặt đệm thịt dưới bộ lông vàng gõ vào cánh cửa, những chiếc móng thô kêu lên lộp cộp mỗi lần va chạm lên nền liệu gỗ. Tớ thật không rõ Cyber đã và đang làm gì trong đấy, chỉ có âm thanh của những con ếch, con nhái ngoài xa bắt đầu vọng lại trong sự tĩnh lặng của bầu trời đêm. Cảm giác thinh lặng khiến tâm thức tớ bất đầu cảm thấy bất giác mơ hồ về những xúc cảm cũ xưa, về những phút giây đợi trước cửa mong chờ cậu chủ hồi âm. Từng phút, từng những thanh âm của thời gian như dòng suối trải dài trong vô tận.
Bỗng, cánh cửa khẽ mở ra, và sau lưng tớ, anh hoạ sĩ đã bất giác đấy tự bao giờ. Cyber vẫn nằm đó, im lặng, chẳng động đậy. Cái đồ ăn và bát nĩa vẫn lạnh tanh từ khi sáng, hoàn toàn chưa đụng đến chút nào. Những nếp chăn quấn quanh người cô ấy vẫn vẹn nguyên như vậy, không một chút nhăn nhúm, hay cọ quậy gì.
-Cảm ơn nhiều, cậu chó! Thứ lỗi cho tôi vì đã không nghĩ tình trạng của cô ấy lại tệ đến thế này.
Tớ giật mình, quay lên hỏi:
-Cô ấy bị sao vậy!
-Giúp tôi xuống tầng hầm lấy hộp dụng cụ lên đây được chứ? Cái hộp màu xanh có nấp màu đỏ ấy.
-Tôi biết rồi.
Vẫy đuôi, phóng như bay xuống tầng hầm mà vẫn không mãy may ngơi nghĩ một phút giây nào. Chốc, tớ đã mang cái hộp màu xanh nấp đỏ lên cho nhà hoạ sĩ. Trong chiếc hộp đủ loại ốc vít, cơ lê,.. lớn nhỏ đủ dạng được sắp ngay ngắn.
Tớ nhìn anh hoạ sĩ, một sự chuyên nghiệp, hay một cái gì đó hay hay xuất hiện trên nét mặt và từng thao tác, hành động của anh. Có lẽ toàn bộ người lớn đều như vậy chăng? Tớ ngồi tần ngần, không biết làm gì hơn ngoài im lặng. Một cảm giác bất lực đến kì lạ..