Chương 3


Chương 3

Hoàng Bách nuốt nước mắt xuống, tay siết chặt, anh không muốn để con nhìn thấy nước mắt của mình. Hoàng Bách ôm con gái vào lòng, rồi bế thốc nó lên.

Anh áp má lên má con, nghẹn giọng nói với nó: “Bố đưa Monkey đi rửa mặt nhé, mặt bẩn quá mẹ mà thấy lại chê bây giờ.”

Nó vẫn sụt sùi không nói được tiếng nào, chỉ gật gật đầu đồng ý.

Đồng nghiệp thỉnh thoảng lại hỏi Hoàng Bách tin tức của Nam My, anh chỉ gượng cười nói với bọn họ là chưa thấy gì. Người biết ý thì ngại miệng tự dặn lòng không được nhắc đến nữa, kẻ vô duyên thì lặp lại không ít lần.

Anh tự nhủ với lòng, cô chỉ giống như những lần làm nhiệm vụ trước, rồi sẽ trở về mà thôi.

“Hoàng Bách!”

Tiếng gọi khiến anh giật mình thức tỉnh, cà phê cũng vừa chớm trào xuống tay. Da thịt dính cà phê nóng, anh vội vàng đổi tay, Ái Liên nhanh tay rút giấy ăn đưa cho Hoàng Bách lau tạm.

Cô ấy khẽ thở hắt ra, đăm đăm nhìn gương mặt có chút hốc hác của anh mà hỏi han: “Anh ổn chứ?”

Anh mỉm cười gật đầu, hai mắt trũng sâu đầy mệt mỏi khiến người đối diện không khỏi xót xa.

“Em chẳng thấy anh ổn một chút nào.”

Anh im lặng không nói, Ái Liên lại áy náy cất lời: “Có chuyện gì hãy nói với em được không? Bọn trẻ thế nào anh?”

“Chúng nó vẫn tin mẹ đang đi làm nhiệm vụ, Monkey đêm ngủ giật mình dậy lại tìm mẹ.”

Anh ngước mặt nhìn lên trần, miệng hé ra cố đẩy không khí đang chặn ngang họng đến nghẹn đau.

Ái Liên bám cánh tay Hoàng Bách thật chặt, như muốn thay lời khích lệ và an ủi anh.

“Anh đang trong thời gian nhạy cảm, việc cất nhắc thay thế vị trí Trưởng khoa sản sẽ sớm được quyết định. Em biết chuyện Nam My mất tích ảnh hưởng nhiều đến anh, nhưng sự nghiệp cũng quan trọng, không thể dễ dàng…”

“Anh biết mà, cảm ơn em đã lo lắng.”

Hoàng Bách mỉm cười trấn an Ái Liên. Anh biết tất cả bọn họ đều có ý tốt, lo lắng cho mình.

Thời gian này Phó khoa Tuấn Đức cũng đang ráo riết thể hiện để được ban lãnh đạo bệnh viện lưu tâm, cất nhắc thay thế vị trí Trưởng khoa sản của ông Khải sắp nghỉ hưu. Nhưng anh ta cũng rất dè chừng Hoàng Bách, bởi Tuấn Đức biết trong bệnh viện, anh được lòng các vị lãnh đạo, đặc biệt là ông Khải hơn anh ta rất nhiều.

Lúc này ở trường học, Monkey đang khóc loạn vì nghe cô giáo nói với nhau rằng mẹ của nó có khi chết mất xác rồi.

Cô giáo Thảo Diệp tỏ rõ sự khó chịu, nặng lời nói với hai giáo viên vô ý, vô duyên kia: “Sao các chị lại nói thế trước mặt trẻ con chứ?”

“Thì câu chuyện nói chơi thôi, có gì mà phải làm quá lên thế?”

“Trẻ con nó nhạy cảm, Monkey thời gian này nó đã dễ khóc, hay đòi mẹ rồi, giờ còn nói thế làm tổn thương con bé.”

“Gớm, mày thánh mẫu quá đấy, thương nó thế thì đi mà dỗ nó đi.”

Hai cô giáo kia bị nói thì tức tối cãi cùn. Cô giáo Thảo Diệp vừa thương đứa trẻ đang khóc đến đỏ gay gắt mặt mày đi, lại vừa ức vì hai đồng nghiệp ngang ngược không nói lý lẽ.

Cô ôm Monkey vào lòng, thấp mặt thủ thỉ với nó: “Monkey ngoan, không khóc các bạn chê nhé!”

“Mẹ ơi! hừ hừ, mẹ Ngỗng ơi! hu hu…”

“Rồi rồi, con nín mẹ Ngỗng mới thương nhé!”

“Mẹ Ngỗng chết rồi… huhu…”

Tiếng nó nức nở khiến Thảo Diệp cũng nhói lòng, cô không làm sao dỗ được con bé nín khóc thì rớm nước mắt khóc theo, nhưng vẫn ôm chặt con bé trong lòng mình, vỗ về nó.

Monkey khóc một lúc thì thấm mệt, hai mắt ướt sũng sưng đỏ hết cả lên dần trĩu xuống như muốn ngủ, mà cả thân mình nó vẫn nảy lên theo từng tiếng nấc chưa dừng.

Cô giáo Thảo Diệp ghé sát tai thủ thỉ: “Cô cho Monkey ngủ nhé!”

Con bé không ngọ nguậy, không đáp lại chỉ thút thít trong lòng cô rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Nhìn đứa trẻ mặt đỏ phừng phừng, mi mắt rung rung dính ướt, cái môi nó cũng tấy đỏ hết cả lên, Thảo Diệp lại xót hết cả ruột, lại càng trách hai cô giáo kia xấu miệng ăn nói lung tung.

“Bố con bé làm bác sĩ khoa sản, lại còn đẹp trai ngời ngời, đàn ông đang tuổi phong độ trông thôi cũng khiến người ta muốn rụng trứng rồi. Hay mày thương nó thế thì tiện tranh thủ kiếm suất làm mẹ kế của nó đi.”

Lời khiêu khích của nữ đồng nghiệp khiến Thảo Diệp khó chịu, cô cau mày quắc mắt liếc ra. Nữ đồng nghiệp kia biết nhưng lại thích đùa dai, cô ta chép miệng nói: “Trước lạ sau quen, lúc anh ta đến đón con thấy mày cũng xúm xít lấy còn gì nữa. Nghiện lại còn ngại.”

“Chị bị rồ à mà ăn nói linh tinh thế?”

Sau khi chọc cho Thảo Diệp tức điên lên, cô ta liền nguẩy mông quay đi.

Bố Monkey nổi tiếng tài giỏi lại ưa nhìn, là người đàn ông mà người phụ nữ nào cũng ngưỡng mộ và mơ ước. Đương nhiên với tâm hồn thiếu nữ như cô giáo mới lớn Thảo Diệp, ngay từ lần đầu gặp mặt cũng không khỏi rung rinh, nhưng cô ấy tự biết vị trí của bản thân mình ở đâu. Và đàn ông có vợ là điều cấm kỵ, bất khả xâm phạm nên dù có lòng mến mộ cũng chỉ có thể giữ lấy cho riêng mình.

Thảo Diệp khẽ thở hắt ra, rồi lắc đầu cố xua đi những lời ác ý vừa rồi của đồng nghiệp, cô để Monkey ngủ rồi đi ra lớp với những đứa trẻ còn lại.

Trong lúc trông trẻ, Thảo Diệp cứ áy náy, không biết có nên nhắn tin báo với bố Monkey sự việc ngày hôm nay của con bé không. Nhưng nghĩ tới những lời khích bác ác ý của đồng nghiệp thì lại thôi, cô cũng sợ người ta sẽ hiểu lầm động cơ của mình.

Buổi chiều đến, Bát nhỏ về sớm nên nhận đi đón em giúp bà nội. Vẫn đang trong thời gian hàng ngày phải cơm canh thắp hương cho cụ nội nên bà nội nó nấu cơm rất sớm.

Bát nhỏ nhận lấy balo của em gái từ cô giáo, bảo em chào cô rồi dẫn Monkey ra về. Lúc xuống đến sân trường con bé đang đi theo anh, chợt khựng lại khi nghe tiếng gọi mẹ của bạn cùng trường.

Monkey đứng yên nhìn người phụ nữ từ cổng trường mẫu giáo, rảo bước về phía con mình.

Đứa trẻ kia thấy mẹ thì hớn hở vui tươi, một lần nữa gọi: “Mẹ ơi!”

Cô giáo ở bên cạnh đang giữ đứa trẻ đó cũng tươi cười theo.

Người phụ nữ đi lướt qua hai anh em, về phía con mình rồi hớn hở đáp lại đứa trẻ: “Mẹ đây, con yêu của mẹ hôm nay đi học có vui không?”

Con bé gật đầu cái rụp, hai tay vươn ra cho mẹ đón.

Bát nhỏ siết tay em gái, ngậm ngùi giục: “Đi về thôi Monkey.”

Con bé đứng yên không nhúc nhích, cái mặt nhỏ chợt nhăn lại, cả người rung lên rồi nức nở gọi: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

Nó òa khóc khiến Bát nhỏ rớm nước mắt theo, nhưng cố gắng không khóc. Thằng bé bất lực ngồi thụp xuống ôm em gái dỗ dành: “Monkey đừng khóc, đấy là mẹ người ta, rồi mẹ sẽ về với anh em mình mà.”

Con bé giương mắt long lanh ngước nhìn cái mặt buồn so của anh trai, miệng lại gào lên đầy thương tâm:

“Mẹ chết rồi… Còn đâu… mà về… Hu hu hu…”

“Không phải đâu, ai bảo với em thế? Nín đi anh thương.”

Bát nhỏ cuống quýt ôm em vỗ về, con bé bị ôm chặt thì khó chịu lắc đầu, mắt vẫn nhắm nghiền ứa ướt, miệng nói: “Cô giáo bảo.”

“Cô giáo nói linh tinh. Cô nào bảo để anh mách bà.”

“Cô trong lớp… bảo mẹ chết mất xác rồi.”

“Mẹ giỏi hơn cả siêu nhân, làm sao mà chết được.” Bát nhỏ khịt mũi, nghiến răng nói tròn lời.

“Có thật không?”

“Thật! Nín đi anh dắt đi cơ quan tìm mẹ.”

“Vâng anh!”

Cơ quan của mẹ cách trường mầm non hơn ba cây số, Bát nhỏ cõng em đến điểm xe bus ở gần nhất, nó ngóc đầu dim mắt nhìn lên cái biển chỉ dẫn tuyến đường, chọn đúng số xe bus rồi nắm tay em ngồi chờ.

Xe dừng lại gần đồn Công an Thành phố Biển, Bát nhỏ dắt em đi bộ tới trước cổng.

“Mẹ ở trong đây à anh?”

“Ừ.”

Vừa nhác trông thấy bóng hai đứa lù lù đi qua cổng, cậu chiến sĩ trực ban đã nhổm dậy, tay kéo cửa kính, thò đầu ra hỏi: “Bát nhỏ dắt em đi đâu đấy?”

“Cháu đi cơ quan mẹ.”

“Làm gì cơ?”

“Tìm mẹ cháu chứ còn làm gì nữa chú.”

Cậu ta vội bước ra, chắn đường hai đứa trẻ.

Bát nhỏ và Monkey giương mắt nhìn người chiến sĩ. Monkey hỏi: “Mẹ Ngỗng của cháu đâu?”

Cậu ta bối rối, không biết phải trả lời thế nào thì dắt chúng vào phòng trực ban, bảo ngồi yên ở đấy đợi.

Hai đứa thì cứ háo hức, chắc chắn trong cái đầu nhỏ xíu kia đã nghĩ, một lát nữa người ta sẽ dắt mẹ ra cho mình gặp rồi. Monkey là sướng nhất, nó cứ huyên thuyên nói đủ điều với anh trai. Bát nhỏ cũng thấp thỏm, nhưng nó khôn lanh và hiểu biết hơn chứ không ngô nghê dễ tin lời người lớn như em gái.

Khánh Huy đang trong phòng làm việc chợt giật mình vì tiếng bước chân, anh ngước mắt nhìn ra. Là Hoàng Vũ tới.

Giọng anh ấy trầm trầm bảo: “Ông xuống phòng trực ban đi.”

“Sao vậy?” Khánh Huy khó hiểu nhìn Hoàng Vũ.

“Hai đứa cháu tôi lại đến rồi, Hoàng An không có ở đây, ông xuống đi.”

Khánh Huy khẽ thở hắt ra, anh không nói không rằng chủ động rời khỏi phòng.

Vừa thấy Khánh Huy, hai đứa nhỏ đã hồ hởi reo lên: “Bác Huy!”

“Sao lại dắt nhau tới đây rồi?”

Anh nhìn Bát nhỏ, Monkey cười tít mắt nói: “Đi đón mẹ đấy bác. Mẹ Ngỗng của cháu đâu rồi ạ?”

Anh ngồi xuống trước mặt Monkey, nhìn hai cái mắt ướt ướt, rồi nét hớn hở chờ mong của con bé lại khiến Khánh Huy đau lòng. Anh ôm mặt Monkey, cười với nó, “đợi mẹ xong việc rồi bác bảo mẹ về nhé!”

“Các bác chưa tìm được mẹ cho bọn cháu à?” Bát nhỏ chợt hỏi.

“…”

Không nhận được câu trả lời, nó lại nói:

“Bố cháu nói là mẹ cháu đi làm nhiệm vụ bí mật, nhưng mà ứ phải, cháu nghe thấy bố cháu nói chuyện điện thoại, hỏi ai đấy đã tìm thấy mẹ của cháu chưa? Cháu còn thấy bố cháu chảy nước mắt khi ôm đồng phục của mẹ cháu ở trong phòng nữa.”

Lời của Bát nhỏ như cái dằm nhức nhối chặn ngang lòng Khánh Huy, nhìn bọn trẻ bơ vơ đi tìm mẹ như thế này lại khiến anh cảm thấy có lỗi khi chưa làm tròn trách nhiệm với cấp dưới của mình.

Hoàng Vũ đứng bên ngoài, không dám bước vào. Tội phạm đáng gờm đến đâu cũng không làm anh chùn bước như vậy. Khánh Huy sau khi dỗ bọn trẻ thì dắt chúng lên phòng của mình.

Hai đứa trẻ con cứ dắt nhau lang thang khắp phố đi tìm mẹ như thế này khiến anh lo lắng nên không dám để chúng tự về.

Hai đứa vừa vào phòng, Hoàng Vũ đã vội kéo Khánh Huy. Anh không vào nữa mà lùi lại nói chuyện với anh ấy.

“Lát ông đưa chúng nó về đi, đừng gọi thằng Bách nữa. Tôi thấy Ngọc My bảo nó đang chuẩn bị được cất nhắc lên Trưởng khoa Sản.”

“Ừm, Ái Liên cũng bảo thế.”

Khánh Huy khẽ thở hắt ra, lại khó xử nhìn Hoàng Vũ.

Từ trong đáy mắt sâu thẳm, như ẩn chứa nỗi ưu tư đang đau đáu nhìn mình, Hoàng Vũ dự cảm có chuyện gì đó mà bạn thân chưa nói hết với mình thì khẽ cau mày, “thế nào?”

“Đội tìm kiếm báo, người dân khu vực hạ nguồn sông YK vớt được một bộ cảnh phục size nữ…”

“Từ bao giờ?”

“Sáng nay.”

“Xác minh chưa?”

Khánh Huy nghiến răng gật đầu, anh kiềm chế móc trong túi ra một chiếc bảng tên. Hoàng Vũ căng tức lồng ngực, chớp mắt thật nhanh rồi quay ngoắt đi, tay siết thành quyền ghì vào tường lạnh.

Sau phút điều chỉnh cảm xúc, anh quay ngoắt lại, rành rọt từng lời: “Chưa thấy xác, chưa xác minh được còn sống hay đã chết. Bao nhiêu cũng được, có thể dùng người ngoài, tôi nhất định phải tìm được con bé.”

Khánh Huy gật đầu, “phía Long đầu trọc và Tuấn Trung thế nào?”

“Chưa có tin tức gì, còn kẻ tẩu thoát thì sao?”

“Không tìm được. Chỉ sợ bọn chúng còn đồng bọn…” Khánh Huy lưỡng lự nuốt khan.

Hoàng Vũ đưa tay chặn lại, “Nếu là phía sông YK thì chỉ quẩn quanh vùng núi đó thôi, khoanh vùng tìm kiếm, dù có phải xới từng mét đất, lật từng viên đá cũng phải tìm ra được.”

Hoàng Vũ quả quyết.

Khánh Huy cũng đồng tình với anh ấy.

Chưa thấy người, nhất định còn hy vọng, mặc dù khi nhận được bộ cảnh phục rách nát và bảng tên của Nam My, trong thoáng chốc Khánh Huy cũng đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất.

Rừng thiêng nước độc, còn có thể có cả thú dữ và bọn buôn lậu, dù họ có niềm tin, nhưng cũng không tránh được những chuyện xấu không thể lường trước được.

Khánh Huy đưa hai đứa trẻ về, nhưng anh không có ý định vào nhà. Anh bế Monkey xuống, dặn dò bọn trẻ: “Lần sau không được đi lang thang thế này nữa biết chưa. Bác bảo bà là đưa hai đứa về rồi, nên bà mới không lo lắng nữa đấy.”

“Bác nhất định phải trả mẹ cho Monkey đấy, mượn lâu thế.” Con bé véo von.

“Bác biết rồi, lần sau bác dẫn chị Tép sang chơi với Monkey nhé!”

Con bé liền gật đầu, còn ôm cổ thơm má Khánh Huy một cái rồi mới theo anh trai đi vào nhà.

Nhưng trẻ con mà, vừa hứa hôm trước xong thì hôm sau đã quên.

Chiều hôm ấy, Monkey vừa được bà nội đón về nhà, đã theo thói quen chạy đi khắp nhà tìm mẹ, nó mở cửa nhà vệ sinh tầng một, gọi: “Mẹ Ngỗng!”

Để rồi lại tiu nghỉu lẩm bẩm: “không có à?”

“À!” Nó như phát kiến ra được cái gì thì vội vàng quay ngoắt người, chạy đi.

Monkey thoăn thoắt bám cầu thang, vừa chạy vừa gọi: “Mẹ Ngỗng ơi! trốn Monkey chứ gì?”

Nó mở cửa phòng bố mẹ, chạy xộc vào. Cánh cửa bị gió hút đóng sập vào phát ra tiếng động lớn, bà Hoàng Nguyên và ông Tùng ở dưới nhà cũng bị tiếng ấy làm cho giật mình.

Hai ông bà nhìn nhau, rồi lặng lẽ thở dài.

“Hoàng An có bảo gì không anh?”

“Hỏi nó cứ ậm ừ, bảo chưa có thông tin gì. Bên cơ quan cũng vẫn đang cho người tìm kiếm. Em thỉnh thoảng hỏi han Hoa.”

“Vâng, em vẫn nói chuyện. Chẳng biết thế nào, chỉ mong Nam My bình an.”

Ông Tùng rời bàn uống nước, đi đến bên phụ vợ cơm nước.

Ở trên phòng, Monkey không tìm được mẹ, thì bám tay nắm cửa, đeo đu muốn mở ra, cùng lúc ấy có tiếng cái gì đó vừa rơi cái khục xuống sàn gỗ, kèm theo tiếng kính vỡ choang.

Nó giật thót mình nhìn theo, ngón tay bám trên núm cửa chợt nhấn mạnh, vô tình chốt trái cánh cửa từ bên trong.

Tấm ảnh cưới của vợ chồng Hoàng Bách treo trên tường, lâu ngày nên đinh vít bị lung lay, không còn đủ lực níu giữ nữa, làm nó rơi xuống sàn.

Ông Tùng ở dưới nhà cũng loáng thoáng nghe tiếng đổ vỡ thì vội chạy lên xem, ông vừa đi vừa gọi Monkey, đến trước cửa muốn mở lại phát hiện bị khóa trái.

“Monkey, cái gì vỡ thế con?”

“Ảnh to ạ!”

“Vậy con đừng đụng vào kẻo đứt tay nhé, mở cửa cho ông.”

Nó giương mắt nhìn cái núm cửa chặt cứng rồi gào vọng ra: “Con không mở được. Ông tự mở đi ông.”

Ông Tùng cố chấp xoay xoay thêm mấy cái, rồi dặn dò con bé đợi mình để ông xuống nhà tìm chìa khóa dự phòng. Phòng này của vợ chồng Hoàng Bách, chìa khóa do vợ chồng anh cầm, chìa khóa dự phòng không biết đã để ở chỗ nào, phải tìm mới được.

Monkey sau khi không nghe thấy tiếng ông nữa thì nhón chân chạy đến chỗ tấm ảnh bị rơi xuống, nó quỳ phục xuống sàn nhà, bàn tay nhỏ xíu vươn ra chạm vào mặt cô dâu mẹ trong ảnh bị kính nứt vỡ đè lên. Con bé chẳng biết sợ mà dùng tay trần gạt kính ra, bới thoáng mặt mẹ.

“Au!” Mảnh sắc nhọn đâm vào ngón tay con bé, làm nó đau vội rụt về.

Máu từ vết cứa nhanh chóng rỉ ra, Monkey theo phản xạ cho tay vào miệng gặm gặm, nhưng càng gặm càng xót, nó vừa đau vừa tủi thân mà thút thít gọi mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ Ngỗng…”

Nước mắt bỗng chốc đã ướt nhòa hai mắt to tròn long lanh của con bé, nó chỉ khẽ chớp đã ồ ạt tuôn xuống mặt, xuống cằm. Monkey khụt khịt mũi, hai tay chống xuống tấm ảnh, qua làn nước mắt nhạt nhòa nhìn mẹ trong đấy.

Từng ngón tay bé xíu cuộn tròn thành nắm, rồi liên tục gạt kính ra, làm thoáng mặt mẹ. Monkey nhoài người nằm hẳn lên tấm ảnh, áp má lên mặt mẹ, nước mắt ứa ra theo từng tiếng nấc cụt, loang trên bề mặt ảnh, làm loãng vệt máu của chính con bé khi bị kính vỡ cứa vào.

Nó nức nở liên hồi, tay bấu víu mẹ trong tấm ảnh, miệng không ngừng gọi: “Mẹ… mẹ ơi… mẹ… mẹ về đi mẹ…”

Ông Tùng tìm được chìa khóa vội vã chạy lên mở cửa, cánh vừa vừa bật ra, cùng tiếng gọi của ông nhưng không có tiếng cháu đáp lại.

Cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mặt khiến ông phát hoảng mà lao về phía cháu: “Monkey, con làm sao thế này. Ra với ông nào.”

“Hoàng Nguyên! Hoàng Nguyên ơi, em mau lên đây.”

Bà Hoàng Nguyên nghe giọng chồng có vẻ nghiêm trọng thì vứt tất lại mà vội vã lao lên phòng.

“Ôi Monkey!” Nhìn chồng đang cố gỡ cháu ra khỏi đống mảnh vỡ mà tim bà cũng như bị vật sắc nhọn cứa theo.