Chương 25


Chương 25

Hai anh em Bát nhỏ vừa tắm rửa xong đã sắp sanh đòi đến với mẹ. Bà Hoàng Nguyên nghe con trai nói con dâu đang ở trong tình trạng khủng hoảng nên không muốn đưa hai đứa đến chút nào, nhưng nhìn cháu háo hức thế này, bà lại không nỡ.

Bà cầm tay Monkey, nhẹ giọng nói với nó: “Mẹ mệt nhiều lắm Monkey ạ!”

Con bé lại không hiểu ý bà mà hớn hở nói: “Thế để con vào con bóp chân bóp tay, xoa người cho mẹ bà nhá!”

Giọng nó véo von, vừa nói vừa tự gật đầu, như đã chắc sẽ đi vào với mẹ.

Bà Hoàng Nguyên ái ngại nhìn chồng, ông Tùng cũng cùng một biểu cảm với vợ.

Hoàng Bách lúc này không chỉ lo cho vợ mà còn vô cùng sốt ruột vì chưa thấy cảnh sát báo gì về tin tức của Phan. Anh chỉ muốn mau chóng bắt được anh ta, chỉ cần anh ta xác nhận cái thai trong bụng Nam My không phải con của mình thì Hoàng Bách mới yên tâm được, mới khiến cô không còn cảm thấy mặc cảm nữa.

Sau khi nói chuyện điện thoại với Hoàng Vũ, Hoàng Bách vừa quay trở lại phòng bệnh mà anh đặt riêng cho vợ thì Nam My đã tỉnh dậy. Cô đang cố nâng người ngồi lên, anh vội vã đến bên giúp cô.

“Mẹ đang đưa hai đứa vào với em.”

Nam My không nói không rằng, chỉ ngồi thừ ra đó. Gương mặt cô lúc này cứ u ám buồn thương thế nào.

Hoàng Bách xót xa ôm vợ, thủ thỉ bên tai cô: “Em đói không? Hay trong lúc đợi mẹ mang cháo đến anh kiếm cái gì cho em ăn tạm nhé! Mẹ Hoa cũng đòi mang đồ ăn cho em, nhưng mẹ Hoàng Nguyên nấu rồi nên thôi đấy.”

Cô nghiêng đầu nhìn anh, Hoàng Bách biết ánh nhìn kia ám chỉ điều gì nhưng anh lại chỉ cười, tay đưa lên ôm nửa mặt không lành lặn của vợ rồi nói: “Vì ánh mắt này này, nên ngay từ lần đầu gặp mặt đã khiến anh phải dõi theo. Giá như lần ấy anh thông minh ra thì đã có thể nhận ra em rồi.”

“Em xấu rồi, còn không…” Nam My bần thần rủ mắt nhìn xuống bụng mình, lời muốn nói cứ nghẹn đau nơi cuống họng.

“Điên à? Đợi em sinh xong, để con cai sữa sẽ làm thẩm mỹ, lại xinh đẹp như ngày xưa thôi, giờ công nghệ làm đẹp hiện đại lắm.”

“Em không muốn sinh nó.”

Hoàng Bách siết chặt tay vợ, cằm gác trên vai cô thủ thỉ: “Sinh chứ, nhất định phải sinh.”

“Sao anh có thể chấp nhận đứa trẻ không phải con của mình được chứ?”

“Ai bảo không phải con của anh? Này nhớ hôm mình quan hệ anh quên mang bao, lúc đó em cũng trong giai đoạn không an toàn. Rồi lúc em tỉnh dậy là ngày nào em nhớ không?”

Nam My khẽ gật đầu, cô nhắc lại cái ngày mình tỉnh lại trong căn nhà lá của vợ chồng Phan, khi ấy Nam My cũng thật sự hoang mang vì chẳng biết mình là ai, đang ở nơi nào. Rồi tự nhiên lại có một người đàn ông lạ hoắc nhận là chồng của cô.

Sau đó tất cả những ký ức mà Nam My có đều là do Phan nói với cô, anh ta nói cô lên núi hái củi rồi bị trượt chân ngã. Khi nhìn thấy nửa gương mặt không lành lặn của mình Nam My đã rất hoang mang và hoảng sợ, gần như trầm cảm nhưng Phan lại không ghét bỏ, không bỏ rơi cô, hàng ngày giúp cô đắp thuốc theo sự chỉ dẫn của thầy lang trong bản.

Vì Phan không chê cô xấu, không bỏ rơi cô nên khi ấy Nam My rất cảm kích và biết ơn anh ta, cũng cho rằng những gì mà Phan nói với mình đều là sự thật và cô là vợ của anh ta. Lại còn đang mang thai con của anh ta nữa.

“Em thề là suốt thời gian ở cùng anh ta sau khi tỉnh dậy không phát sinh quan hệ gì với người đàn ông đó cả.” Cô khẩn thiết nói với chồng.

“Anh tin em, bởi vậy con chắc chắn là của anh.”

“Nhưng trong lúc em hôn mê nhỡ đâu…”

“Ami! Em đừng tự suy diễn.”

“Không đâu, anh ta là người hàng ngày thay rửa cho em, biết không chừng có thể nổi thú tính lúc em bất tỉnh thì sao?”

Chỉ cần nghĩ có một người đàn ông suốt một thời gian dài như vậy hàng ngày đều nhìn vào cơ thể trần trụi của mình, động chạm vào người mình lại khiến Nam My rùng mình ghê tởm. Cô rất muốn tin Hoàng Bách, rất mong đứa bé là con của anh, nhưng thâm tâm lại không thể nào buông xuống sự lo lắng được.

“Mẹ Ngỗng!” Tiếng Monkey từ hành lang vọng tới, khiến Nam My bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ tiêu cực kia.

Hai anh em Bát nhỏ đứa trước đứa sau, bình bịch chạy ào về phía phòng bệnh của mẹ.

“Hai anh em mang cơm vào ăn cùng với bố mẹ này mẹ Ngỗng.” Monkey thích thú reo lên rồi chạy ùa về phía mẹ.

Nam My ôm má con mà yêu chiều nhắc nhở: “Sao cứ chạy huỳnh huỵch thế, nhỡ vấp ngã thì làm sao? Cái môi tều lên còn chưa xẹp xuống, còn cái tay chưa tháo băng cố định đây này.”

“Ơ, con nhìn đường mà, ngã làm sao được.”

Mắt con bé hấp háy không ngừng theo nụ cười trên môi. Từ lúc mẹ thật sự trở về, hai anh em Bát nhỏ cứ ríu rít mừng vui, trên môi nụ cười lúc nào cũng nở rộ.

Bà Hoàng Nguyên mang cơm vào cho Hoàng Bách và cháo bồ câu cho Nam My.

“Nhà này mở tiệc trong phòng bệnh rồi.” Ông Tùng nói đùa.

“Có mẹ thì ăn cơm không cũng ngon ông ạ!” Bát nhỏ ngóc đầu nói với ông.

Hoàng Bách xoa đầu con, rồi lấy cơm cho hai đứa.

Anh chưa ăn cơm mà đút cháo cho vợ trước.

Nam My vừa ăn cháo vừa ngắm nhìn hai đứa trẻ, Monkey bây giờ đã tự xúc cơm ăn một cách ngon lành, thỉnh thoảng cơm vãi ra nó còn nhanh nhảu nhặt bỏ vào bát rồi ăn tiếp.

“Anh ăn đi, để em tự ăn được rồi.”

Hoàng Bách vẫn đăm đăm nhìn vợ, tay xúc cháo đưa lên miệng thổi nguội mà lắc đầu. Anh cố chấp muốn tự tay đút cho cô, muốn nhìn cô ăn hết tô cháo này mới yên tâm.

“Mẹ con bảo một lát nữa sẽ vào đấy.”

“Mẹ hộ con bảo mẹ Hoa sáng mai hãy vào được không ạ?” Hoàng Bách ngoảnh sang nhìn mẹ nhờ vả.

“Con bận gì à? Không thì mai mẹ lại vào.”

“Sáng mẹ còn cháu, nên con nhờ mẹ Hoa cũng được ạ! Con lên viện một lúc rồi con về ngay thôi.”

“Ừ thế cũng được. Mẹ cho Bát nhỏ đi học xong rồi nấu cơm mang vào cho Ami. Con nhờ mẹ Hoa mua đồ ăn sáng cho vợ thôi nhé!”

Bát nhỏ nghe người lớn nói chuyện thì quay sang em gái nói mát: “Monkey sướng nhớ, sáng mai lại được vào với mẹ.”

“Ơ, anh ơi anh, thế anh không vào cùng à?”

Bát nhỏ buồn rầu lắc đầu: “Mai thứ sáu anh vẫn phải đi học. Chán!”

“Ơ, anh ơi anh, thế anh bỏ học đi, đừng đi học nữa. Như em đây này.”

“Con nhóc này sao lại xui anh bỏ học hả?” Bà Hoàng Nguyên xoa đầu cháu mắng yêu, rồi lại giục nó: “Monkey ăn nhanh đi rồi còn về ngủ cho anh Bát sáng mai còn đi học. Cả nhà ăn hết rồi còn mỗi mình con kìa.”

“Tại tay con đau nên con ăn chậm đấy bà ạ!”

“Điêu, ăn bằng mồm chứ bằng tay à?” Bát nhỏ bĩu môi bóc mẽ.

“Ơ, mồm em cũng đau đây này.”

Monkey chu môi nói dỗi: “Anh làm em buồn rồi đấy, thấy em ăn lâu đã không biết đường ăn hộ em thì thôi còn nói.”

“Thèm vào, để mà Monkey lại bảo cái gì cũng cho anh à? Lêu.”

Đến giờ về mà hai đứa nhóc lại nhất định đòi phải ở lại để ngủ với mẹ, Nam My cũng nhớ con nên Hoàng Bách đành bảo mẹ cho hai đứa đây, sáng mai đằng nào anh cũng phải về nhà thay đồ để đến bệnh viện nên sẽ đưa chúng về.

Được ở lại với mẹ, khiến hai đứa sướng điên lên được.

“Nhưng mà mẹ đang đau đấy, đầu mẹ đau, chân mẹ cũng đau này. Hai đứa đêm ngủ không được gác mẹ đâu biết chưa?”

Hoàng Bách nghiêm khắc dặn dò con, anh lại nhéo mũi Monkey một cái: “Nhất là Monkey này này, không được đánh vào đầu mẹ nữa biết chưa?”

Con bé gật đầu cái rụp, rồi quay ngoắt lại ôm mẹ mà khúc khích cười.

Tay nó mò mò sờ từ ngực áo mẹ xuống bụng, rồi lẩm bẩm: “Em bé này sướng nhề, được nằm trong bụng mẹ. Ấm kinh.”

“Thế Monkey trước đây cũng từ trong bụng mẹ chui ra chứ ở đâu.” Bố hùa theo nói.

Nó chợt quay ngoắt lại: “Bố ơi bố! Hay bố nhét Monkey lại trong bụng mẹ đi, đỡ chạm vào mẹ, đỡ làm đau mẹ.”

Nam My âu yếm xoa lưng con, sao mà nó lại đáng yêu như thế này chứ. Từ lúc còn mất trí nhớ cô đã rất thích hai đứa nhóc này rồi, ngoan ngoãn, tình cảm, lại hay có những câu nói vừa ngô nghê dễ thương vừa khiến người lớn xúc động.

Phòng riêng có hai giường, Hoàng Bách phải sang giường còn lại để ngủ. Anh nằm bên này, chăm chú nhìn ba mẹ con Nam My ở giường bên kia. Hai đứa thì nằm hai bên mẹ, cứ luyên thuyên đủ chuyện giống như trước khi cô gặp nạn.

Nam My vừa nghiêng người trở mình, mặt đã nhăn nhó, đầu mày cũng cau chặt lại giống như đang đau đớn lắm.

Hoàng Bách vội bật dậy: “Ami sao thế?”

“Chuột… chuột rút chân em.”

Cô nén đau xuýt xoa, hai đứa bé đang nằm cũng cuống cuồng ngồi dậy.

“Chân nào thế em?” Hoàng Bách tung chăn chạm cả vào hai chân vợ.

“Trái ạ! Đau quá!”

“Mẹ ơi, mẹ Ngỗng ơi mẹ đau à? Đau ở đây à?” Monkey nhăn nhó hỏi mẹ, tay đã ấn ấn vào cái chân mà bố nó đang vừa nắn thẳng, vừa đẩy ngược lên của mẹ.

Bát nhỏ cũng hết lời hỏi han, nó còn ôm chặt đầu mẹ, mặt áp lên trán mẹ mà dỗ dành: “Mẹ đau lắm hả mẹ, mẹ chờ một tí nhé! Monkey thổi cho mẹ đi.”

Con bé nghe lời anh, cứ phồng mồm lên phì phì thổi vào chân mẹ, khiến Nam My đau chảy nước mắt mà phải bật cười.

Sau một hồi rối loạn, chân Nam My đã trở lại bình thường. Hoàng Bách đắp lại chăn cho cô, ân cần nhắc nhở vợ: “Có vấn đề gì nhất định phải gọi anh đấy.”

“Em biết mà. Anh ngủ đi mai còn đi làm.”

“Ừ, anh chỉ đi một lúc rồi về ngay. Có việc gì nhờ mẹ, hoặc gọi anh nhé! Bác sĩ ở đây anh đã nhờ hết rồi, cần gì cứ bảo họ, đừng ngại.”

Nam My khẽ gật đầu, cô vươn tay lên, Hoàng Bách chủ động cúi xuống, hôn môi vợ chúc ngủ ngon rồi mới trở lại giường. Nam My vẫn đăm đắm dõi theo bóng lưng của anh.

Hoàng Bách ở bên này khe khẽ chúc vợ ngủ ngon: “Ngủ ngon!”

“Anh cũng vậy!” Cô quay sang nói với bọn trẻ: “Các con cũng vậy!”

“Ơ không hôn Monkey à mẹ?”

“Cả con nữa.” Bát nhỏ tranh.

Hai đứa chủ động nhoi lên, ôm mặt mẹ hôn chùn chụt mấy cái rồi mới chịu nằm lại vị trí của mình để ngủ.

Trước khi Hoàng Bách và hai đứa trẻ về nhà, Nam My vẫn đang ngủ. Anh ra hiệu cho hai con yên lặng đừng đánh thức mẹ.

Monkey rón rén đặt môi hôn lên trán mẹ một cái, rồi thì thầm: “Đợi Monkey về xong mang cơm vào cho mẹ mẹ nhá!”

“Monkey đi thôi!” Hoàng Bách bế bổng con lên rồi đặt nó xuống đất.

Anh dặn dò mẹ vợ vài điều rồi cùng hai đứa rời khỏi bệnh viện.

Đơn xin nghỉ phép của Hoàng Bách đã được ông Khải phê duyệt nhưng Giám đốc bệnh viện thì không. Trong lúc anh đang ở phòng Trưởng khoa thì ông ấy tới.

Nhìn vẻ mặt cau có khó chịu của Giám đốc bệnh viện, ông Khải biết là phòng làm việc của mình lại sắp ồn ào rồi.

Vừa nhìn thấy cái mặt Hoàng Bách, Giám đốc đã cao giọng chất vấn:

“Cậu nghỉ phép cái gì mà cả tháng trời thế hả Hoàng Bách?”

“Vợ em nằm viện, em phải chăm cô ấy.”

“Nhà cậu hết người chắc mà bắt người bận rộn như cậu phải nghỉ việc để chăm sóc chứ? Cũng có phải tứ chứng nan y gì đâu.”

Lời của ông ấy khiến Hoàng Bách không hài lòng.

Thấy sắc mặt anh trở nên xấu đi, Giám đốc cũng dịu lại: “Cậu nghỉ ba ngày thôi, bao nhiêu bệnh nhân đang chờ đợi cậu đấy.”

Thấy Hoàng Bách không đáp, cũng không có động thái nghe lời của mình, Giám đốc lại muốn nổi điên. Nhưng ông ấy còn chưa lên tiếng thì đã bị anh chặn họng: “Nếu anh không đồng ý, em sẽ nộp luôn đơn xin thôi việc.”

“Cậu… cậu bị thần kinh à? Rồi là vợ cậu bị thương ở đầu hay cậu vậy hả? Cậu coi công việc là trò đùa à?”

“Anh thấy em có coi công việc này là trò đùa bao giờ chưa?”

Giọng Hoàng Bách đầy nghiêm trọng hỏi ngược lại, khiến Giám đốc ngơ cả người.

“Vậy…”

“Đối với em công việc quan trọng, nhưng gia đình vẫn là trên hết. Em suýt mất vợ một lần rồi, không muốn để mất cô ấy thêm một lần nào nữa. Vợ em chưa bao giờ bỏ rơi em, kể cả là khi cận kề sinh tử. Giờ cô ấy đang trong giai đoạn nhạy cảm, em phải ở bên cạnh, cùng cô ấy vượt qua. Chú Khải đã duyệt đơn rồi, nếu anh cảm thấy em thất trách có thể sa thải. Em không trách anh.”

“Em xin phép!” Hoàng Bách nuốt khan giữ bình tĩnh, anh lịch sự chào hỏi Giám đốc, rồi cũng quay sang chào ông Khải trước khi rời khỏi phòng.

Hoàng Bách đi rồi mà Giám đốc vẫn tỏ ra hậm hực.

“Cậu giận dữ làm cái gì?”

“Anh xem xem cái đám trẻ tuổi ấy không biết nặng nhẹ. Cái Đơn vị hỗ trợ Sinh sản vừa lập ra của tôi là trò đùa của cậu ta sao?”

“Tôi hỗ trợ Hoàng Bách trong thời gian cậu ấy nghỉ phép là được chứ gì?”

Giám đốc quắc mắt nhìn ông Khải. Ông không vừa mà khẩy môi hỏi: “Thái độ này là cậu không tin tưởng tôi?”

“Anh… anh còn ở đấy bao che, nói đỡ cho cậu ta.”

“Phải ở trong hoàn cảnh của Hoàng Bách thì cậu mới hiểu được tâm trạng của cậu ấy lúc này.”

“Tôi chịu đấy, ngày trước cái Liên nhà anh cũng đùng đùng nói nghỉ việc vì cái lý do lãng nhách không có ai trông con. Tôi chỉ còn thiếu nước quỳ xuống xin nó thôi đấy. Giờ lại đến cái thằng này, nếu không phải…”

“Chuyên môn tốt, có năng lực thì cậu đuổi thẳng cổ rồi chứ gì?”

Ông Khải chợt cắt lời, Giám đốc giận đến run người mà vẫn im.

“Bọn trẻ không chỉ có tài mà còn có tâm. Cậu thử xem xem, một người mà đến gia đình mình còn không cần thì có tận tâm được với bệnh nhân không? Đi mà bảo nó coi bệnh nhân là người nhà, xong nó cũng bỏ bê như cách đối xử với người nhà thì cậu có chấp nhận không, Giám đốc?”

“Hừm. Anh nói cái gì cũng hay.” Giám đốc cố chấp.

Ông Khải cười trừ: “Họ không chỉ có tài mà còn có cả đức đấy. Ai chứ Hoàng Bách cậu cứ thử đuổi việc đi, mất toi đấy.”

Nhìn Giám đốc bệnh viện mặt tái mét đi, khiến ông Khải buồn cười. Ông không dây dưa với ông ấy nữa mà trở về bàn làm việc của mình.

Vấn đề nghỉ phép của Hoàng Bách coi như đã xong, lúc anh quay lại bệnh viện thì cả ông Chiến cũng đã ở đấy.

Trong lúc Hoàng Bách không có ở đây, ông bà đã tự bàn nhau là sẽ đưa cô về Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành phố Biển nằm. Nhưng bà Hoa vừa đề xuất, Hoàng Bách đã từ chối.

“Cứ để Ami nằm ở đây cũng được mẹ ạ. Con cũng tính đợi kiểm tra lại nếu em khỏe thì ra viện về nhà thôi.”

“Thì giờ chuyển sang đó máy móc hiện đại, kiểm tra cũng được chứ có sao đâu, lại còn gần nhà nữa.”

Hoàng Bách ái ngại nhìn mẹ vợ, bà Hoa lại nói thêm: “Với cả cũng tiện cho con hơn không phải sao?”

“Về đó nhiều người quen mẹ ạ, nên…”

“Con sợ con gái mẹ làm ảnh hưởng đến con à?” Bà Hoa tự nhiên nhạy cảm quá, mà nghi ngờ Hoàng Bách.

“Hoa!” Ông Chiến khẽ ra hiệu cho vợ thấp giọng.

Nam My đang ngủ, ông sợ cô có thể bất thình lình tỉnh dậy nghe được sẽ không hay.

“Mẹ không phải vậy đâu.”

“Vậy thì vì sao chứ? Hay con cũng cho rằng đứa trẻ không phải con của con, cả giờ nó như vậy, xấu xí khó coi nên…”

“Mẹ! Không phải vậy.” Hoàng Bách chợt gắt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra mình hơi to tiếng với mẹ vợ, thì rủ mắt cúi đầu: “Con xin lỗi.”

Bà Hoa sững sờ nhìn anh, ông Chiến nghiêm mặt lắc đầu không muốn vợ mình nhắc đến những chuyện đó ở nơi này.

Hoàng Bách lẳng lặng đi đến bên giường Nam My đang nằm, anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô. Vừa âu yếm nhìn vợ vừa nói: “Trong mắt con Ami chưa bao giờ xấu cả. Vì trong viện con có nhiều người quen biết, con sợ họ sẽ nói những điều không hay như mẹ vừa nói khiến Ami tổn thương. Hiện tại tâm lý của em ấy không ổn định, dễ bị chi phối bởi những cảm xúc tồi tệ. Bởi vậy con không muốn có bất kỳ vấn đề phát sinh nào xảy ra cả.”

Anh ngước mắt nhìn mẹ vợ đang cảm thấy có lỗi vì trách nhầm mình. Môi bà Hoa rung rung, không bật được ra lời muốn nói với con rể.

Hoàng Bách lại nói tiếp: “Con xin nghỉ phép một thời gian để chăm sóc em ấy rồi, nên bố mẹ đừng lo lắng. Vợ là của con, con sẽ có trách nhiệm ở bên cạnh em ấy đến cuối cùng.”

Hoàng Bách chậm chạp đặt tay lên bụng vợ, qua một lớp chăn như muốn chạm vào đứa trẻ ở trong đó, rồi nói với bố mẹ vợ: “Con biết bố mẹ chỉ đang lo lắng cho Ami, có thể nhạy cảm bởi bất kỳ điều gì không tốt với em ấy. Nhưng có thể tin tưởng con được không? Mẹ Hoàng Nguyên của con còn có thể chấp nhận một đứa trẻ không cùng huyết thống, không do mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra như con mà vẫn có thể yêu thương hết lòng. Huống hồ con tin chắc đứa bé là con của mình. Mọi phỏng đoán đều chỉ là tương đối, con không muốn phải hối hận, đứa bé đến với bọn con đúng lúc này có thể chỉ là sự thử thách của ông trời, muốn chứng minh niềm tin của con với Ami mà thôi. Đứa trẻ thật sự đã rất cố gắng để được làm người…”

Căn phòng vốn riêng tư, lúc này lại rộ lên tiếng thút thít của bà Hoa. Người nằm trên giường tuy hai mắt nhắm nghiền, nhưng bàn tay đã siết chặt như gồng lên để chịu đựng một điều gì đó mà không ai phát hiện ra.

Sự trở về của Đại úy Lê Hải Nam My nhanh chóng được các báo đài đưa tin, cơ quan công an chỉ cung cấp cho họ tình trạng sức khỏe của cô và không có gì thêm, ngay cả hình ảnh hiện tại của Nam My cũng không được công khai mà thay vào đó là xoáy sâu về danh tính kẻ đã bắt cóc, giam giữ cô trong suốt thời gian qua.

Lúc này ở một căn phòng tồi tàn trong dãy trọ của những người có thu nhập thấp, Phan run rẩy ngồi thu lu bên góc cửa. Khi nãy ở trong phòng anh ta nghe lỏm được hàng xóm ngồi bên ngoài nói chuyện với nhau về mình, về thi hài của vợ đã bị công an tìm ra và khai quật. Anh ta lúc này bỗng trở nên hoang mang tột cùng, Phan tự hỏi mình sống đến lúc này để làm gì? Cố chui lủi trốn tránh để làm gì cơ chứ?

Nếu ngay từ ngày đó anh ta chết đi cùng vợ thì có phải không cần phải sống chui rúc, lẩn tránh như thế này rồi không.

Hai tai Phan lúc này như ù đi, thần trí cũng trở nên rối loạn. Anh ta tự động đứng dậy, rồi lững thững bước đến bên chiếc giường làm từ ván gỗ vẫn đang ẽo ẹt tiếng mọt đục từ bên trong.

Chỉ trong chốc lát, bên trong căn phòng tranh tối tranh sáng bởi ánh đèn từ ngoài dãy trọ hắt vào đã vang lên tiếng cái gì đó đổ uỵch xuống đất.

Tiếng động lạ khiến cô gái đang phơi đồ gần đấy giật thót cả mình. Cô gái quay ngoắt người nhìn lại, gió lạnh cũng ù ù lùa tới khiến cô ấy sởn cả gai ốc.

“Gì đấy?”

Tiếng hỏi khiến cô gái giật thót mình mà gắt lên đáp trả: “Thần kinh à mà gào lên thế. Hết cả hồn.”

Người kia thích chí bước lại, rồi hất hàm hỏi: “Ngó nghiêng gì cái nhà đó vậy?”

“Phòng này có người không nhỉ? Nghe có tiếng cái gì đổ ấy mà chẳng thấy tiếng người.”

Anh ta dim mắt nhìn vào cánh cửa được khóa trái im lìm mà đáp lại cô gái: “Ai thấu, nhớ là có, mà không biết là có trong nhà không, chưa bao giờ thấy thò mặt ra.”

Bọn họ là dân lao động, sáng sớm ra khỏi nhà, tối muộn mới về, chỉ nghe nói là trong nhà ấy mới có người chuyển đến, còn chuyển đến từ hồi nào, mặt ngang mũi dọc ra sao thì chưa bao giờ thấy cả. Bởi Phan từ khi đến nhà này ở, cũng chẳng bước chân ra ngoài. Nhà thì là phòng trọ khép kín, toàn bộ sinh hoạt đều ở trong đó hết, đồ ăn thức uống thì vì sợ bị bắt nên dù đã hết hai ngày nay anh ta thà nhịn chứ không ra ngoài mua. Lúc này chắc cũng đã sức cùng lực kiệt nên mới nghĩ quẩn mà chọn cách tự giải thoát cho mình như thế này.

Thấy người đàn ông bước lại gần đó, cô gái chợt hỏi: “Làm gì đấy?”

“Thì xem xem có người bên trong không.”

Cô gái cũng tò mò mà bám lấy tay người đàn ông rồi nhón bước theo anh ta lại gần đó.

Người đàn ông ghé mắt nhìn qua cái ô nhỏ trên cánh cửa ra vào, nhưng tối om chẳng thấy gì. Anh ta lần tay móc điện thoại trong túi quần ra rồi mở đèn flash lên, qua lỗ nhỏ rọi vào trong phòng.

“Sao đấy, có không mà không nói gì?” Cô gái thấy người đàn ông không nhúc nhích thì suốt ruột thì thào.

Anh ta cứng đơ cả người, mặt cắt không ra máu cứ thế lùi lại, như vậy càng khiến cô gái kia tò mò hơn, cô ấy cáu cùn chộp lấy điện thoại từ tay người đàn ông, rồi rọi qua cái ô vừa nãy.

Nhưng chỉ hai giây sau khi thấy hai cái cẳng chân thẳng đuột đang đung đưa giữa nhà, cô gái đã hét toáng lên rồi bỏ chạy: “Có người tự tử!!!”