Chương 23


Chương 23

Thanh Vi rời khỏi chỗ của Phan, trong lúc tìm đường trốn khỏi Thành phố Biển thì bị người của Long đầu trọc tóm được và giao cho Tuấn Trung. Mặc cô ta vùng vẫy kêu cứu, nhưng không một ai dám ra tay giúp đỡ. Có người lẳng lặng báo công an, Khánh Huy cũng nắm được tình hình thì nhanh chóng đến đó.

Trước khi đến Sea storm Hoàng Bách gọi điện cho mẹ Hoàng Nguyên, thấy con trai muộn rồi còn gọi khiến cả hai bố mẹ đều lo lắng.

“Mẹ đây.”

“Bà ngoại khỏe chứ mẹ?”

“Ừ, bà khỏe nhiều rồi, về nhà bà khỏe hơn.”

“Vâng.” Giọng Hoàng Bách chợt trầm xuống, anh khe khẽ gọi: “Mẹ, mai mẹ về nhà giúp con với. Con cần mẹ.”

Lời nhờ vả đầy khẩn thiết của anh khiến mẹ chợt nhói lòng, bà chưa biết chuyện Nam My kia là giả, còn gây sóng gió rồi bỏ trốn.

Hoàng Bách cũng không vội nói, chỉ nhờ mẹ mà thôi.

Lúc này ở Sea storm Thanh Vi đã bị nhốt vào phòng riêng, có người ở bên ngoài canh gác. Cô ta một mình ở trong phòng đó vừa sợ hãi vừa hoang mang nhưng vẫn láo liên tìm kiếm một đường thoát thân. Nhưng rất tiếc, căn phòng này là phòng karaoke nên rất kín, chỉ có duy nhất một cửa ra vào, cô ta có đục tường cũng chẳng chạy được.

“Tôi muốn đi vệ sinh.”

“Các người không nghe tiếng à?” Không có ai đáp lại, Thanh Vi điên cuồng đạp cửa. 

Người canh bên ngoài chỉ lặng lẽ nhìn nhau kệ cô ta ở trong đó có gào rách họng thì bên ngoài này cũng chỉ nghe như tiếng nói thầm mà thôi.

“Các người, các người mở cửa ra, đừng để tôi tè luôn ở đây cho các người dọn.”

Cô ta không biết mệt, vẫn hung hăng chửi bới.

Cánh cửa chợt động đậy, hai mắt Thanh Vi sáng quắc dõi theo từng chuyển động của nó. Cô ta đắc ý lùi lại, chỉ cần ra được đây, biết đâu sẽ có cơ hội chạy trốn được.

Cửa bị đẩy toang, Thanh Vi còn chưa há được miệng ra thì đã sững sờ im bặt khi chạm phải ánh nhìn như tóe ra lửa của người vừa xuất hiện. Cô ta vội vã lùi người, mắt cũng đảo loạn mà không dám nhìn thẳng vào Hoàng Bách.

Sống lưng Thanh Vi chạm vào bàn rượu cái khục. Cô ta thảng thốt quay đầu, muốn trốn nhưng chẳng biết phải trốn vào đâu.

“Hoàng Bách giúp em, bọn họ bắt cóc em.”

“Á!”

Hoàng Bách không nói không rằng mà thẳng tay giật lấy chiếc nhẫn đang đeo trên cổ Thanh Vi, cô ta khinh hãi hét lên rồi ôm lấy cổ mình mà cả người đã dí chặt cạnh bàn rượu.

“Nói! Vợ tôi đâu, tại sao cô lại có chiếc nhẫn này?”

“Em… Hoàng Bách… em…”

“Nói!”

Anh phẫn nộ nghiến răng, trừng mắt chất vấn cô ta, còn thuận tay túm chặt cổ áo Thanh Vi khiến cô ta kinh hãi đến tột cùng mà ra sức vùng vẫy, bấu víu vào tay Hoàng Bách muốn gỡ ra.

Thấy tình hình có vẻ căng, Khánh Huy nhìn Tuấn Trung, anh ấy lại chỉ nhún vai chứ không hề có động thái can ngăn Hoàng Bách. 

“Bách, từ từ đã.” Khánh Huy vừa bám vai Hoàng Bách, anh đã lập tức đưa tay cản, Khánh Huy biết Hoàng Bách chưa mất lý trí thì thu tay về rồi lùi lại.

Tuấn Trung nghiêng đầu, nói nhỏ: “Anh thấy Hoàng Bách đánh ai bao giờ chưa? Anh ấy rất coi trọng sinh mạng, sẽ không bóp chết con đó được đâu. Nhưng nếu nó vẫn ngoan cố thì biết đâu lại trở thành ngoại lệ đấy.”

“Cậu nói như thể đây là phúc của cô ta ấy nhỉ?”

“Nếu là phúc thì không phải họa rồi.” Tuấn Trung khẩy môi đùa cợt.

Hoàng Bách túm cổ áo Thanh Vi rồi kéo giật cô ta ngã xuống ghế. Thanh Vi không biết tiếp theo anh sẽ làm gì thì tỏ ra thành khẩn, cô ta vừa chắp tay vừa cầu xin: “Đừng đánh em… em nói…”

“Là bọn họ. Là chồng của người giúp việc nhà anh đưa nhẫn cho em.”

“Đừng quàng xiên đổ tội cho người khác.”

“Em nói thật, anh không được tin cô ta. Chắc chắn bọn họ đã lên kế hoạch để lừa gạt anh. Mọi chuyện liên quan đến vợ anh đều là do anh ta nói cho em biết, cả… cả chuyện cô ấy bị dị ứng xà phòng.”

“Dối trá, làm sao hắn biết được? Tại sao cô lại có gương mặt giống hệt vợ tôi nếu như các người đã không lên kế hoạch trước hả?”

“Em thề, em không hề biết mình và vợ anh giống nhau. Em là dân ngoại tỉnh, mới đến Thành phố Biển này hơn tuần nay thôi.”

Sự phẫn nộ của Hoàng Bách khiến Thanh Vi sợ hãi, cô ta vừa nói được một chút lại nức nở khóc. Khánh Huy cảm thấy chuyện này có nhiều uẩn khúc, có thể liên quan đến kẻ từng gánh hàng lậu bỏ trốn mà Nam My đuổi theo, nếu là như vậy thật thì chỉ e rằng cô lành ít dữ nhiều mà thôi.

“Cô nói rõ ràng cho tôi. Cô và kẻ đó gặp nhau như thế nào? Anh ta là người ở đâu? Rồi tại sao cô lại nghe lời anh ta đến nhà Hoàng Bách, giả làm Nam My.” Giọng Khánh Huy chắc nịch, nhưng không đáng sợ như Hoàng Bách lúc này, nên Thanh Vi bớt sợ hơn.

Cô ta dứt giấy ăn lau nước mắt nước mũi, rồi sụt sịt khai: “Lần đầu tôi gặp anh ta là ở cửa hàng tiện lợi, khi ấy anh ta cứ chằm chằm nhìn tôi như sinh vật lạ. Lần thứ hai cũng là ở cửa hàng đó, lần này anh ta chủ động bắt chuyện với tôi, biết được tôi ở ngoại tỉnh đến đây kiếm việc thì mách cho tôi…” Thanh Vi ngập ngừng lén lút nhìn Hoàng Bách, rồi nói: “Chỉ tôi đến nhà anh ấy đóng giả làm người vợ mất tích của Hoàng Bách.”

Khánh Huy đặt điện thoại đã mở sẵn ghi âm nãy giờ lên bàn rồi ngồi xuống trước mặt Thanh Vi, nghe cô ta tường thuật lại quá trình thực hiện hành vi lừa đảo của mình từ đầu đến hiện tại.

Ngày hôm đó sau khi chủ động bắt chuyện với Thanh Vi, Phan đã thăm dò và biết được cô ta là loại ham chơi thích hưởng thụ, lại mới từ vùng khác chuyển đến đây để tìm việc thì nảy ra ý định kéo Thanh Vi cùng hội với mình. Nếu Nam My trở về rồi thì việc tìm kiếm cô cũng sẽ dừng lại, không còn ai để tâm đến vợ chồng họ nữa, Phan sẽ không phải sống chui lủi như thế này. Khi nghe anh ta bảo giả làm người vợ mất tích của Hoàng Bách lại còn là công an nữa thì Thanh Vi cũng rén, còn chửi anh ta điên. Nhưng khi nghe Phan mách nước rằng chỉ cần giả vờ mất trí nhớ, rồi gia đình ấy giàu có lắm này kia, không cần làm gì chỉ cần hưởng thụ thì động lòng tham mà làm theo. Ngay cả chuyện cô ta gặp Monkey ở giữa đường khiến con bé chạy theo mình mà suýt bị xe tông cũng là do Thanh Vi cố tình làm như vậy để hợp thức hóa việc xuất hiện của bản thân.

Cứ ngỡ vào được nhà người ta rồi là có thể an nhàn hưởng thụ, nhưng người trong nhà này lại thông minh hơn cô ta nghĩ, ngay cả hai đứa trẻ ranh cũng nghi ngờ cô ta mà vặn vẹo hỏi này hỏi kia. Rồi Hoàng Bách thì cứ xa cách dè chừng, Thanh Vi nghĩ rằng không thể tiếp tục được thì nhân cơ hội không có ai ở nhà đã khoắng một mẻ cùng với chiếc thẻ không giới hạn mà mình lấy được từ Phượng rồi bỏ trốn. Ai ngờ chưa ra được khỏi Thành phố Biển đã bị tóm như thế này. Đúng là đời thật không giống trong phim mà.

Khánh Huy vừa ra khỏi phòng, Tuấn Trung đã sốt sắng hỏi anh: “Thế nào, có đúng là bọn chúng không?”

“Có thể, anh cho người đến nơi hắn ở rồi. Kết quả thế nào đợi bắt được thẩm vấn sẽ ra ngay thôi.”

Khánh Huy định quay sang an ủi Hoàng Bách, nhưng tay còn chưa kịp đặt lên vai anh thì đã có tiếng ồn ào từ phía hành lang vọng lại.

Tuấn Trung cau mày dim mắt nhìn người đang hùng hùng hổ hổ tiến về phía bọn họ.

Khánh Huy nhìn anh ấy, Tuấn Trung đảo mắt như muốn hỏi ai thông báo cho vợ anh đến đây? Khánh Huy chậm chạp lắc đầu, nhưng chợt nghĩ ra có thể là Hoàng Vũ.

Hoàng An phi thẳng đến trước căn phòng mà ba người đang đứng bên ngoài cửa, Tuấn Trung vội túm tay cô giữ lại: “Em đi đâu đấy? Con thì sao?”

“Ngủ rồi. Em thả vào phòng có camera, anh Long đang canh hộ.”

“Rồi em đi đâu?”

“Con kia đâu? Nó ở trong này đúng không?”

Cô điểm mặt từng người, cả Tuấn Trung và Khánh Huy đều nghệt ra không nói, nhưng điểm đến Hoàng Bách thì anh lại lẳng lặng gật đầu trước sự sửng sốt của hai người kia.

Hoàng An chẳng thèm để tâm đến họ mà túm lấy tay nắm cửa muốn lao vào, Tuấn Trung vội níu tay vợ nói rất nhanh: “Em là cảnh sát đấy.”

“Em hết giờ làm việc rồi. Giờ em là bạn thân, là em chồng của Ami, là cô ruột của Monkey.”

Dứt lời, cô hất tay chồng ra rồi đẩy cửa vào phòng, cánh cửa nhanh chóng bị đóng chặt lại và chốt trái bên trong không cho người bên ngoài vào được.

Khánh Huy nhìn Tuấn Trung đang mặt nhăn mày nhó mà lắc đầu: “Hết giờ làm việc anh không quản được vợ của mày đâu. Ở lại mà trông, lúc nào xong thì gọi để anh cho đưa về phòng tạm giam. Còn phải nhập viện thì mấy đứa tự đưa đi, anh không liên quan.”

“Các anh thật là, nhỡ đau tay vợ em thì làm sao.” Tuấn Trung tỏ ra bất lực mà ghé mắt nhìn qua lớp kính trên cánh cửa xem vợ anh đang làm gì.

Ở bên trong, Thanh Vi còn chưa nói được tiếng nào thì đã bị ăn hai bạt tai rát mặt. Cô ta vừa định mở mồm dọa nạt sẽ kiện Hoàng An tội hành hung người khác thì đã bị thêm một bạt tai nữa.

“Mày dám mang cái mặt này đi để lừa gia đình tao, mày có biết cháu tao ngày nào cũng đi tìm mẹ không mà dám lừa gạt chúng nó?”

Không để cho cô ta trả lời, Hoàng An đã túm chặt tóc Thanh Vi kéo ngược lên: “Mày để cháu tao ngã đau như thế rồi bỏ đi. Lỡ nó không chỉ cắn vào môi, lỡ nó đập đầu xuống đất chấn thương sọ não thì sao hả?”

“Á!”

“Mày thấy đau không? Nó mới chỉ bốn tuổi, bốn tuổi thôi đấy.”

Cứ mỗi một lời rít qua môi Hoàng An là lại một cái bạt tai giáng vào mặt Thanh Vi biểu thị cho sự tức giận của cô. Khi nhìn thấy mặt cháu gái sứt sát, môi bị cắn phải sưng tấy lên, đọng cả máu tím thâm lại mà Hoàng An muốn đứt từng khúc ruột. Trời lạnh như thế này, con bé bị thương ở tay còn chưa khỏi, vậy mà cô ta dám để con bé ngã như vậy, không biết là có bao nhiêu đau đớn bắt con bé phải chịu đựng.

“Anh Trung, anh Trung.”

Người đứng bên cạnh thay Tuấn Trung trông chừng bên trong chợt giật áo anh gọi. Tuấn Trung quay ngoắt lại nhìn cậu ta gắt: “Cái gì?”

“Con kia em thấy nó không kêu nữa rồi, nằm im rồi có khi nào chị An đánh chết nó rồi không?”

“Mở cửa đi.”

Cậu ta vội dùng chìa khóa mở cửa, Tuấn Trung vào trong xem sao. Anh đứng sau lưng vợ, rồi dim mắt nhìn đứa đang nằm bất tỉnh trên ghế, tóc tai rũ rượi phủ kín cái mặt cô ta nên Tuấn Trung không biết được tình trạng thế nào.

“Không đánh nữa à vợ?”

“Nó ngất rồi còn biết đau đâu mà đánh, đánh cho đau tay em à?”

“Có cần em dội nước cho nó tỉnh để đánh tiếp không chị?” Người kia nhanh nhảu nói leo.

Nhưng rất nhanh cậu ta đã bị cái lườm của Hoàng An và Tuấn Trung làm cho rụt lại.

“Các cậu toàn đánh người ta như thế à? Hả dạ rồi thì thôi chứ.”

Dứt lời, cô xoay người bỏ ra khỏi đó mà không ngoảnh mặt lại thêm một lần nào.

Thanh Vi sau đó được giao lại cho bên công an xử lý.

Ba giờ sáng, hành lang bệnh viện vừa vắng vẻ vừa lạnh lẽo tiếng gió lùa. Phan ngồi co ro bên ngoài rít nốt điếu thuốc lá, tàn lửa lan đến tận đầu lọc anh ta mới xoay người dụi đầu mẩu thuốc lên thành lan can. Nhưng Phan vừa định đứng lên đi vào xem Phượng thế nào thì đã bị hai cái bóng người đã chạm tới mũi giày làm cho khựng lại.

Phan từ từ ngẩng mặt, đáp lại anh ta là ánh nhìn cương trực và lạnh lùng của hai đồng chí cảnh sát.

“Anh Nam Thanh Phan.”

“Vâng!” Phan run run đáp.

“Chúng tôi nghi ngờ anh và vợ mình, chị Mai Thị Hồng Phượng có liên quan đến việc mất tích của đồng chí Lê Hải Nam My, mời anh theo chúng tôi về đồn làm việc.”

Nghe lời thông báo của đồng chí công an mà mười đầu ngón tay Phan bỗng cứng đờ ra như đông đá. Anh ta nhanh chóng bị dẫn giải đi.

Chiều cùng ngày hôm ấy, công an tìm đến nơi ở trước khi xuống thành phố của vợ chồng Phan để tìm kiếm tung tích của Nam My.

Căn nhà bọn họ ở không có gì khả nghi, nhưng công an nhanh chóng tìm được một ngôi mộ đắp tạm đã xanh cỏ ở cách căn nhà lụp xụp năm trăm mét. 

Đứng xung quanh nấm mộ lẻ loi mà những cán bộ công an có mặt ở đó chợt lặng đi bởi trong lòng người nào cũng có một suy nghĩ, rằng đó có thể là của đồng chí của mình. Sau khi xác minh đó không phải mộ phần của bất kỳ gia đình nào ở quanh khu vực đó, các cán bộ công an nhanh chóng xin lệnh khai quật và khám nghiệm thi hài được chôn cất bên trong.

Bốn giờ chiều, trong phòng bệnh tiếng chuông báo thức chợt vang lên inh ỏi thu hút ánh nhìn của cả bệnh nhân lẫn người nhà của họ. Cùng lúc ấy Phượng cũng choàng tỉnh sau cơn ác mộng kinh hoàng. Mắt cô mở lớn, trừng trừng dán lên trần nhà nhạt nhòa. Nước từ mắt ứa ướt thái dương mà Phượng không hề hay biết.

“Tỉnh rồi, bệnh nhân giường kia tỉnh rồi kia. Gọi bác sĩ hộ người ta đi.” Người ở giường bên cạnh rốt rít reo lên.

Tiếng the thé của bà ấy khiến Phượng giật mình, cô chợt bật dậy, vì quá đột ngột khiến đầu cô đau dữ dội như muốn nứt toác ra. Phượng khe khẽ kêu lên rồi gục gầu xuống, tay đưa lên ôm chặt lấy, mà cật lực xoa nắn như muốn giảm bớt cơn đau.

Người nhà bệnh nhân nằm giường bên cạnh thấy cô có vẻ đau đớn thì vội vã xỏ dép đi lại xem.

“Sao đấy? Đau lắm à? Bị đụng đầu chảy máu thế kia thì chắc là đau rồi. Có ngồi được không hay nằm thì để tôi đỡ xuống.”

Phượng đưa tay cản bà ấy, người kia tự hiểu là cô không muốn nằm thì sắp sanh đỡ Phượng ngồi tựa vào tường.

“Khổ, đã bầu bì còn bị vỡ đầu, chồng thì bị công an đưa đi.” Người kia chép miệng thương cảm.

Phượng nghe chẳng hiểu bà ấy nói gì, khi cơn đau dịu bớt, cô chợt nhớ ra cái gì đó mà luôn miệng lẩm bẩm: “Monkey! Monkey!”

“Cô bảo cái gì cơ? Ky ky cái gì?”

“Con tôi đâu? Monkey!”

“Con nào? Trong bụng đây thây.”

Bà ấy sửng sốt chỉ vào cái bụng ẩn dưới lớp áp bệnh nhân mỏng manh của cô. Phượng trợn trừng mắt nhìn xuống, tay đang níu tay người kia vội buông ra rồi chộp lấy bụng mình, phát hiện nó nhú lên thật thì sửng sốt vô cùng. Sao con lại ở trong đây? Khỉ con của cô bốn tuổi rồi cơ mà. Mơ, là mơ sao? Nam My run rẩy lắc đầu, tay vẫn bám riết vào bụng mình. 

Cùng lúc ấy bác sĩ trực cũng chạy tới, người kia tránh ra để cho họ kiểm tra cho Phượng. Cô vẫn trong trạng thái hoảng loạn, vẫn run rẩy lắc đầu như không chấp nhận sự thật đang diễn ra.

Bác sĩ nói cái gì đó với nhân viên y tế, Phượng nghe không vào tai, nhưng khi họ định rời đi thì đã bị cô níu lại.

“Hoàng Bách! Hoàng Bách!”

“Là ai?” Bác sĩ khó hiểu gặng hỏi.

Phượng đáp trong vô thức: “Chồng tôi, Hoàng Bách. Tìm anh ấy giúp tôi, làm ơn.”

Lời của Phượng khiến bọn họ rất hoang mang, bởi người bị bắt đêm qua khi mang cô vào đây đã nói là chồng của Phượng, làm sao giờ lại tòi ra Hoàng Bách nào là chồng của cô nữa?

Hoàng Bách không muốn nhìn mặt Phượng, người phụ nữ dối trá đã hại vợ anh, nhưng vì mọi người khuyên nhủ biết đâu có thể tìm được manh mối về tin tức của Nam My qua cô ấy nên Hoàng Bách mới miễn cưỡng đến gặp. Bởi đêm qua khi được dẫn đi, Phan đã thừa cơ hội chạy trốn mất, bây giờ đang bị truy nã khẩn cấp.

Anh vừa xuất hiện, Phượng đã mừng quýnh mà vươn tay muốn bám vào: “Hoàng Bách!”

Nhưng anh chợt lùi lại, mà lạnh nhạt nhìn cô. Sự ghẻ lạnh và phẫn nộ của Hoàng Bách khiến cô sững sờ.

“Anh…”

“Nói, vợ tôi đâu?”

“Hoàng Bách, là em, là em mà. Em là Nam My.”

“Ngừng dối trá lại. Thanh Vi đã khai hết những chuyện xấu xa mà các người làm rồi.”

Lời buộc tội của anh khiến cô chết sững. Hoàng Bách không tin người phụ nữ này nữa, anh đã từng rất tin tưởng cô. Dù nghi ngờ Thanh Vi nhưng lại hết mực tin cô, mới chưa cho Phượng nghỉ việc ngay, vẫn muốn cô ở lại chăm sóc con mình và trông chừng Thanh Vi trong thời gian anh đi công tác. Nhưng thật không ngờ là do anh mù mắt.

Bị anh nghi kỵ và không tiếc lời thậm tệ buộc tội khiến cô đau đớn vô cùng. Nam My không cách nào có thể khiến Hoàng Bách tin mình, khi mà gương mặt cô cũng chẳng còn lành lặn.

Cô nuốt nước mắt, khịt mũi thật sâu, nuốt đau nơi cuống họng rành rọt nói với anh: “Từng có một đứa bé gái ngốc nghếch vì tin lời người lớn rằng ăn thật nhiều sẽ có lá gan to như ngỗng để hiến cho người mà nó yêu đơn phương từ bé.”

Mặc cô nói, Hoàng Bách ngoảnh mặt quay đi. Nam My không bỏ cuộc tiếp tục: “Lần đầu ở bên nhau là khi anh say rượu sau đám cưới Hà My… anh còn từng dạy em cách một đứa trẻ hình thành như thế nào…”

Miệng cô cong lên tựa đang cười, nhưng nước mắt không ngừng ứa ra khi nhắc lại chuyện xấu hổ đó. Mắt Hoàng Bách chợt ánh lên tia hi vọng, nhưng vừa nhìn vào mắt cô, anh lại chợt khựng.

Hoàng Bách chậm chạp lắc đầu, anh không tin bọn họ, không tin ánh nhìn khẩn thiết ấy nữa.

“Hoàng Bách!”

“Ngừng dối trá lại, đừng tưởng dùng những chuyện ai cũng biết đó thì có thể tiếp tục lừa dối tôi. Tôi không tin cô nữa, chờ ngồi tù đi.”

Hoàng Bách tức giận quay người muốn rời đi.

“Anh không tin cũng được, nhưng gọi bố Chiến mẹ Hoa đến cho em. Em muốn xét nghiệm ADN.”

Ông Chiến, bà Hoa vô cùng sửng sốt khi nghe Phượng gọi mình là bố mẹ, họ cũng giống Hoàng Bách hoang mang tột cùng khi biết vợ chồng cô là những kẻ có liên quan đến việc mất tích của con gái mình.

Nhưng ông Chiến lý trí hơn vợ, ông không buông lời trách móc mà chỉ lặng lẽ quan sát Phượng. Cô không để tâm đến những lời chất vấn của bà Hoa, không sợ khi phải nhìn vào mắt họ, không né tránh ánh nhìn như muốn khoét da xẻ thịt của bọn họ đặt lên mình.

Lúc này tĩnh lại và thật sự để ý ông Chiến mới phát hiện người phụ nữ này có những hành động, những cử chỉ giống con gái mình.

“Tại sao con sợ chuột?”

Câu hỏi của ông thu hút sự chú ý của mọi người, người duy nhất bình thản đáp lại là người bị coi là kẻ tội đồ kia: “Năm con mười tuổi, bố đưa con đến hiện trường vụ án, khi ấy con chạy theo một con chuột cống rất to đang tha một ngón tay người, rồi phát hiện ra còn một thi thể nữa đang bị cả đàn chuột gặm nhấm…”

Ông siết chặt tay đưa lên ngăn không cho cô nói nữa rồi khẽ gật gật đầu. Sự nghi kỵ của mọi người đối với Nam My lúc này mới dần hạ xuống một chút. Nhưng ai cũng đều ngóng đợi kết quả kiểm tra ADN.

“Chị, chị thật sự là chị gái của em ư?” Khải Nam vẫn muốn thử.

Nam My đưa mắt nhìn cậu ấy, ánh mắt cô khi nhìn em trai rất sáng và bao dung khiến Khải Nam khẽ run lên một nhịp.

“Lúc em học cấp ba từng đánh bạn cùng trường để bảo vệ một bạn gái cùng lớp bị bắt nạt, nhưng thà để người ta vu oan cũng nhất định không nói sự thật vì sợ khiến bạn gái kia bị trả thù. Lúc ấy bố đã rất giận, cũng lần ấy, chị mới biết em không muốn làm cảnh sát.”

Khải Nam run run vươn tay nắm tay người ở trước mặt, nhìn vào gương mặt không lành lặn của người tự xưng là chị gái khiến cậu đau lòng.

“Hoàng Bách, em muốn gặp con.”

Bị cô nhắc đến Hoàng Bách chợt giật mình, nhưng đáp lại ánh nhìn khẩn thiết của cô là cái lắc đầu cự tuyệt của anh. Khi mọi chuyện chưa rõ ràng, Hoàng Bách không muốn khiến bọn trẻ bị tổn thương thêm một lần nào nữa.

“Em muốn gặp Monkey, con bé chạy theo cô ta bị ngã rất đau. Nó sao rồi. Cho em gặp con đi Hoàng Bách.”

Anh không đáp mà đùng đùng bỏ ra ngoài. Hoàng Bách rất sợ nhìn vào mắt Phượng, sợ bị ánh nhìn khẩn thiết van lơn của cô làm cho mủi lòng. Anh từng vì nó mà suýt phản bội Nam My.

Hoàng Bách không muốn giẫm lên vết xe đổ đó của mình thêm một lần nào nữa.

Anh vừa ra khỏi phòng bệnh, bà Hoàng Nguyên đã ở đó. Những gì diễn ra bên trong bà đều nhìn, đều nghe thấy cả. Bà níu tay Hoàng Bách, đăm đăm nhìn anh. Hoàng Bách biết mẹ muốn anh làm gì thì ngoảnh mặt.

“Con cũng nghĩ đó là Ami đúng không?”

Tuy Hoàng Bách không đáp, nhưng Bà cảm nhận được lực xiết từ tay con trai. Bà biết trong lòng anh đã thừa nhận, đã hi vọng nhưng lại sợ. Sợ một lần nữa bị lừa dối, bị thất vọng. Sợ phải tin việc Nam My có thể không trở về nữa.