Chương 19


Chương 19

“Monkey ơi! Monkey em có làm sao không?”

Bát nhỏ thất kinh gào lên khi thấy chiếc xe máy vừa đụng phải em nó đang quay cu đơ trên đường.

“Cô ơi em có sao không?”

Bát nhỏ mếu máo quỳ sụp xuống bên cạnh Phượng và Monkey, thật may mắn là cô ấy lao tới kịp mới ôm được con bé nên nó chỉ bị chiếc xe máy kia sượt qua rồi hất ngã chứ không bị tông trực diện vào.

“Đau! Đau!!!”

“Monkey không sao rồi, không sao rồi, cô đây rồi.” Phượng vừa xuýt xoa vừa ôm chặt Monkey vào lòng, tay ôm đầu, tay vỗ về con bé.

“Đau quá!!!” Monkey khóc nấc lên trong sự sợ hãi.

Thấy có va chạm người đi đường nhanh chóng xúm vào, có người chỉ trích Phượng vì để trẻ con lao ra đường một mình mà không trông giữ, cũng có người lo lắng hỏi han hai cô cháu.

Monkey tuy không bị chiếc xe tông vào nhưng có lẽ khi ngã xuống đã chống tay xuống nền đường nên bị sai khớp khuỷu tay. Con bé không nâng được tay lên, mà giữ ép vào thân mình rồi kêu khóc đầy đau đớn trong lòng Phượng. Cô cũng bị trẹo chân, muốn bế con bé lên nhưng không đứng nổi.

“Đưa Monkey cho em.”

Thảo Diệp sốt sắng vươn tay muốn bế Monkey, con bé lại cứ khóc mếu đòi mẹ. Hai mắt nó nhòe nhoẹt nước, cứ hướng về người phụ nữ đứng ở giữa đám người. Lúc này cả Phượng và Thảo Diệp mới để ý thấy, Bát nhỏ cũng giương mắt nhìn theo, mà cả người nó cứng đờ ra đấy.

“Monkey” Cô ấy khe khẽ bật ra lời không rõ là hỏi hay đang gọi nó.

“Mẹ ơi!”

Bát nhỏ vùng dậy, lao đến ôm chân cô ấy, khiến người phụ nữ sững sờ bất động. Cô ái ngại đưa mắt nhìn mọi người xung quanh đang dồn mắt về phía mình.

Cả Thảo Diệp và Phượng cũng bàng hoàng sửng sốt vì không tin vào mắt mình khi Nam My đang đứng sờ sờ ở trước mặt họ.

Monkey nhanh chóng được đưa vào bệnh viện, vì hai đứa trẻ cứ khóc đòi nên người phụ nữ kia buộc lòng phải đi theo chúng.

Monkey cứ khóc đòi mẹ và nó còn nhỏ nên bác sĩ buộc phải cho cô gái kia vào cùng con bé, còn Phượng và Thảo Diệp ở bên ngoài đợi mà lòng thì như lửa đốt. Một người là cô giáo, một người là người giúp việc kiêm trông trẻ, để con bé gặp tai nạn như thế này, dù không phải họ cố ý thì cũng cảm thấy bất an.

Một lát sau Hoàng Bách mới tới, anh nghe tin con gái bị xe đụng trật khớp khuỷu tay thì lo lắng vô cùng.

Vừa nhìn thấy hai người, Hoàng Bách đã sốt sắng hỏi han: “Monkey đâu?”

“Ở bên trong ạ!” Thảo Diệp nhanh miệng đáp.

Phượng thì áy náy cứ nhấp nhổm muốn đứng lên, nhưng Hoàng Bách không để ý đến bọn họ mà nhanh chóng đẩy cửa phòng khám đi vào. Thấy có người đột ngột xông vào khiến bác sĩ không hài lòng. Nhưng nhìn ra là anh thì đầu mày đang nhíu chặt chợt giãn ra.

“Hoàng Bách à?”

“Chào anh, con bé nhà em thế nào ạ?”

“Trật khớp khuỷu tay thành sau, kiểm tra X Quang không phát hiện gãy hay rạn xương. Giờ sẽ tiến hành đưa xương lại vị trí ban đầu và cố định.”

“Bố ơi! hu hu…”

“Monkey nằm yên nhé, bác sĩ sẽ nắn khớp lại cho con, sẽ nhanh khỏi thôi.”

Monkey muốn ngồi dậy bám bố, nhưng vừa nhúc nhích một tí mà nó đã đau nhăn cả mặt lại.

Bát nhỏ ở bên cạnh em gái cũng giật thót cả mình, nó bám tay bố hỏi: “Bố ơi bố bao giờ em mới được về hả bố?”

“Đợi bác sĩ nắn lại khớp cho em xem như thế nào đã.”

Hoàng Bách mải lo lắng cho con gái nên không để ý đến người nãy giờ vẫn ở trong phòng này, Bát nhỏ thấy cô ấy lẳng lặng xoay người định ra ngoài thì hốt hoảng chạy lại níu tay không cho đi.

“Mẹ đi đâu thế?”

Hoàng Bách nghe nó gọi mẹ cũng từ từ xoay đầu nhìn sang, người kia thì tỏ ra ái ngại mà nói với nó: “Cô không phải mẹ của cháu đâu mà. Bố cháu đến rồi thì cô về đây.”

“Ami???”

Hoàng Bách xoay hẳn người lại, đăm đăm nhìn người ở trước mặt mình mà cả người anh cứng đờ như chết đứng. Người kia bị nhìn tuy hơi mất tự nhiên nhưng không hề né tránh mà mắt đối mắt với anh.

Cô nhoẻn miệng cười một cách ái ngại, mà giải thích với Hoàng Bách: “Chắc tôi giống mẹ của bọn trẻ ở chỗ nào đó nên hai đứa cứ bám lấy rồi gọi mẹ, chứ tôi không biết bố con anh đâu.”

“…”

“Lúc tôi nhặt quả bóng cho con bé, rồi đi thôi cũng không để ý là nó chạy theo mình nên mới bị xe đụng phải. Thật sự rất xin lỗi. Nhưng mà…”

Người ta còn chưa nói hết, Hoàng Bách đã ở ngay trước mặt khiến cô ấy giật thót mình mà lùi người lại.

“Cô tên là gì?”

“Thanh… Thanh Vi.”

Anh không tin lời của cô ấy nói, mà chầm chậm lắc đầu, tay đã chộp lấy bàn tay của Thanh Vi khiến cô ấy giật mình muốn co lại.

“Anh!”

“Ami, em thật sự đã trở về. Ami!”

“Tôi… tôi không…”

Thanh Vi mặt nhăn như khỉ, đảo mắt nhìn vị bác sĩ ở phía sau lưng Hoàng Bách cầu cứu, nhưng trong tình huống này thì anh ta cũng bất lực. Người này quen biết Hoàng Bách, biết vợ anh mất tích nhưng lại chưa từng gặp Nam My nên không rõ người phụ nữ mà bọn trẻ và Hoàng Bách nhận là người thân này có thật sự là người vợ đó hay không.

Trước lúc đưa con sang phòng làm thủ thuật, Hoàng Bách xin Thanh Vi đợi anh, lúc này con gái đang bị đau, rất cần có mẹ ở bên cạnh.

Thanh Vi dù rất bối rối, xong nhìn đứa trẻ bị thương khóc hết nước mắt như vậy, cô cũng động lòng mà đồng ý.

“Monkey!” Phượng thấy Monkey được đưa đi thì cũng vội vàng bật dậy.

Nhưng chưa được bước nào thì cổ chân đã đau buốt, cô gồng mình nín nhịn, cố mím chặt môi để không phát ra tiếng kêu.

Phượng bám chặt thành ghế chờ để có thể đứng lên được rồi trơ mắt nhìn bọn họ đưa Monkey đi.

Thanh Vi là người bước ra cuối cùng. Phượng đưa mắt nhìn cô ấy, Thanh Vi rủ mắt nhìn cô thật nhanh rồi đi ngang qua Phượng mà không hỏi han điều gì.

“Chị có sao không?”

Phượng bị câu hỏi của Thảo Diệp làm cho giật mình, cô gượng cười lắc đầu: “Không, chỉ hơi nhói nhói ở cổ chân một chút.”

“Vẫn chưa đỡ sao? Hay cũng trật khớp rồi?” Thảo Diệp dim mắt nhìn vào chân Phượng.

“Ôi cha tím bầm lên rồi này, chị vào luôn phòng này người ta kiểm tra cho đi. Lạnh lẽo này để vậy thì đau chết mất.”

Phượng ái ngại nhìn theo ánh mắt của Thảo Diệp, cô cũng thấy đau, nhưng lại lo cho Monkey hơn, nãy giờ cô ngồi bên ngoài đợi, nghe tiếng con bé kêu khóc vì đau mà cũng buốt hết cả lòng.

Lúc Monkey được đưa về phòng bệnh để theo dõi thì vợ chồng Ái Liên cũng đến.

Vừa vào phòng Ái Liên đã lo lắng hỏi han: “Con bé sao rồi anh?”

“Cháu vừa thiếp đi một lúc, bị trật khớp khuỷu tay, may mà không phải phẫu thuật, bác sĩ đã nắn chỉnh xương và cố định lại rồi.”

“Sao mà lại bị đau thế chứ?” Ái Liên nhìn đứa trẻ nằm trên giường với cái tay được băng trắng mà xuýt xoa.

“Em chạy theo mẹ nên mới bị xe tông phải bác ạ!” Bát nhỏ mách.

“Mẹ nào?”

Ái Liên cau mày nhìn nó, rồi theo hướng mắt của hai bố con nhìn về phía người đang đứng ở một bên mà nãy giờ cả hai vợ chồng cô đều không để ý thấy.

“Nam My???” Ái Liên thảng thốt kêu lên.

Khánh Huy đang khoanh tay cũng buông xuống, mặt bày một vẻ kinh ngạc giống vợ khi nhìn thấy cô mà thốt lên: “Nam My? Em về rồi sao?”

Thanh Vi gượng gạo cười đáp lại sự thảng thốt ấy của bọn họ.

Ở trước mặt ngần này người cứ gọi mình bằng cái tên lạ hoắc khiến Thanh Vi bối rối vô cùng.

Bọn họ quây quanh cô ấy, chỉ có Phượng là không để tâm mà ở bên cạnh trông chừng Monkey, nhìn hai cái mắt nhắm nghiền còn sưng đỏ cùng cánh tay đang được băng trắng của con bé lại khiến cô ấy đau lòng và cảm thấy có lỗi với nó. Chắc là con bé phải đau lắm, nó khóc suốt từ lúc vào viện cho đến khi thiếp đi cơ mà.

Cô yên lặng dùng khăn ấm lau mặt cho Monkey mà chẳng để vào tai những lời chất vấn, hỏi han của mọi người với người phụ nữ mà bọn trẻ gọi là mẹ ở ngay kia.

Mấy người bọn họ, cứ mỗi người một câu, đến cả Bát nhỏ cũng đuổi cùng chất vấn: “Mẹ bảo không biết mà sao vừa nãy con thấy mẹ gọi Monkey là Monkey?”

“Lúc nào?”

“Lúc em bị xe đụng, nhìn thấy mẹ rồi đòi mẹ ấy. Mẹ gọi Monkey mà.”

Thanh Vi giật mình nhớ lại, rồi đáp lời: “Cô thấy bọn cháu ở trên tivi, Bát nhỏ và Monkey lên chương trình “Lời nguyện cầu từ trái tim” tìm mẹ đúng không?”

Bát nhỏ không nói mà im lặng gật đầu.

Thằng bé vừa hỏi xong, lại đến lượt Khánh Huy hỏi. Nhưng cách hỏi của anh cực kỳ giống tra khảo tội phạm, khiến Thanh Vi không thoải mái thì đâm ra cáu mà phủ nhận: “Tôi chẳng biết người mà mấy người nói là ai cả, các anh nhận nhầm người rồi.”

“Cô có từng bị tai nạn gì ảnh hưởng đến trí nhớ không?” Khánh Huy đưa tay chỉ vào đầu mình gợi ý.

“Sao anh biết tôi từng bị tai nạn?”

Thanh Vi sửng sốt nhìn Khánh Huy: “Còn nguyên sẹo đây này.”

Thanh Vi tự động đưa tay chạm vào đầu mình.

Thái độ đó của cô khiến cả ba người lớn đều ánh lên tia hy vọng.

“Người ta bảo tôi bị rơi xuống núi, được họ cứu về. Nhưng tôi chả nhớ gì cả.”

“Núi nào?” Khánh Huy theo bản năng nghề nghiệp, mà hỏi dồn.

“Gần khu vực biên giới Đông Bắc.”

“Cô có giấy tờ tùy thân gì không?”

“Không, tôi chẳng có gì, còn chẳng biết mình là ai. Mới đến thành phố này mấy hôm nay thôi, vì không có căn cước công dân nên chẳng xin được việc.”

Thanh Vi tỏ ra bực bội nói với Khánh Huy, tay vô thức đưa lên sờ cổ, rồi mân mê sợi dây chuyền đang đeo trên đó. Nhưng rất nhanh cổ tay Thanh Vi đã bị Hoàng Bách chộp lấy, cô ấy giật thót cả mình mà thét lên: “Anh làm cái gì vậy?”

Tiếng quát của Thanh Vi khiến Monkey đang ngủ cũng giật mình bật khóc. Phượng vội vã khom người vỗ về dỗ dành con bé. Hoàng Bách nghe tiếng con khóc cũng ngoảnh mặt nhìn sang nhưng tay vẫn siết chặt cổ tay Thanh Vi không buông.

Anh thấy Phượng dỗ con bé yên rồi mới quay lại nhìn cô ấy, ánh nhìn chằm chằm như muốn khoét sâu vào tận tim gan của mình khiến Thanh Vi rùng mình ớn lạnh.

“Anh muốn làm gì?”

“Chiếc nhẫn này?”

Tầm mắt Hoàng Bách rơi vào chiếc nhẫn vàng được lồng trong sợi dây chuyền trên cổ Thanh Vi, cô cũng chợt rủ mắt nhìn theo rồi vội vàng nhét nó lại vào trong cổ áo như thể sợ bị người ta lấy mất.

“Nói cho tôi biết, chiếc nhẫn này cô lấy ở đâu?”

“Anh bị làm sao vậy? Đây là tài sản duy nhất của tôi đấy. Cái dây chuyền này chỉ là mỹ ký thôi, còn chiếc nhẫn này là vàng thật đấy.”

Sự khích động của Hoàng Bách khiến Khánh Huy chú ý, anh ấy ghé tai hỏi anh: “Sao vậy Hoàng Bách?”

“Nhẫn cưới của Ami.”

“Thật sao? Không nhầm chứ?”

Hoàng Bách không đáp chỉ lẳng lặng lắc đầu, mắt vẫn giữ nguyên tầm nhìn đặt lên người ở trước mặt. Cô đã trở về, ở ngay trước mặt anh. Có phải ông trời đã nghe thấy lời khẩn cầu của Hoàng Bách mà mang Nam My trả lại cho bố con anh không? Hai mắt anh chợt nhòa đi vì bóng nước của sự vui mừng đã dâng đầy vành mắt.

Hoàng Bách buông lỏng lực nắm của bàn tay, nhưng không thả Thanh Vi ra, ngược lại còn đưa nốt tay còn lại nắm lấy đôi tay của cô ấy, còn mình thì ngồi xuống trước mặt.

Hành động lạ lùng cùng biểu cảm và ánh mắt dịu dàng chứa chan nước của Hoàng Bách khiến Thanh Vi run rẩy rùng mình mà tim trong lồng ngực cô ấy cũng đập loạn liên hồi. Cảm xúc lúc này thật sự bối rối và bồi hồi khó tả.

Anh không rời tầm nhìn, môi mấp máy bảo: “Em thử xem xem, trong lòng nhẫn có khắc ngày anh cầu hôn em. Có chữ viết tắt của tên chúng ta.”

“15/8?” Môi Thanh Vi run run bật ra lời.

Hoàng Bách nén xúc động gật đầu.

Nhìn nước mắt anh lã chã rơi mà Ái Liên không cầm được lòng, cô vội ngoảnh mặt gục vào vai chồng giấu nước mắt mà nghẹn ngào bật ra tiếng: “Nam My thật sự trở về rồi.”

Khánh Huy vừa gật đầu vừa đưa tay ôm lấy đầu vợ rồi vỗ về.

Còn Thanh Vi thì như người trên mây, cô không nhìn ai mà cứ vừa cười vừa nói giống như tự độc thoại một mình: “Nhẫn do gầy đi nên hay tuột, tôi phải đeo vào cổ không sợ mất. Lúc nhìn thấy ngày tháng năm khắc trong nhẫn, tôi không đoán ra được nó có ý nghĩa gì, cả hai cái chữ khắc trong đó nữa. Nhưng tôi cứ luôn có cảm giác rằng ngày 15/8 có ý nghĩa gì đó với mình. Ban đầu còn tưởng là ngày sinh…”

Cô ấy còn chưa nói hết câu đã bị Hoàng Bách ôm chầm lấy, anh siết chặt vòng tay, ôm chặt vợ trong lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ami, cảm ơn em. Cảm ơn em đã trở về. Thật sự cảm ơn em.”

“Anh làm gì vậy? Buông tôi ra đi mà.”

Thanh Vi phát hoảng vì đột ngột bị ôm lấy mà ra sức kháng cự, nhưng chỉ trong chốc lát đã đứng yên cho Hoàng Bách ôm. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh lúc này đang đập vô cùng nhanh, cảm nhận được cái siết tay của Hoàng Bách vô cùng chặt, như thể không muốn buông tay ra khỏi mình.

Bát nhỏ đứng ở bên cạnh nãy giờ cứ trơ mắt nhìn bố ôm mẹ, nó cũng muốn được ôm nhưng lại không biết chen vào bằng cách nào.

Dù chưa thật sự tin tưởng những lời của Hoàng Bách nhưng Khánh Huy lại đưa thẻ ngành ra cho cô xem và tự mình đảm bảo những lời bọn họ nói về thân thế của cô là thật, Thanh Vi mới miễn cưỡng ở lại bệnh viện với Monkey.

Cô đưa mắt nhìn Bát nhỏ, rồi nhoẻn miệng cười với nó, tay cũng đưa ra vời thằng bé: “Bát nhỏ!”

“Mẹ! Là mẹ thật à?”

Nó nhào đến ôm chầm lấy Thanh Vi mà rúc mặt vào người cô, hai tay cũng bám thật chặt như sợ mẹ chạy mất.

Thanh Vi âu yếm xoa đầu đứa trẻ, nhưng không trả lời. Cô vừa ngẩng mặt nhìn lên, phát hiện Hoàng Bách nãy giờ vẫn đắm đuối nhìn mình mà chợt bối rối.

Phượng giật mình ngước mắt khi ba người nhà Hoàng Bách đi đến bên giường bệnh, Hoàng Bách bảo với cô: “Cô về đi, đưa Bát nhỏ về nhà tắm rửa ăn cơm.”

Cô khẽ đưa mắt nhìn Monkey đã ngủ say giấc, rồi bám thành giường đứng dậy. Vì ngồi lâu quá và cổ chân bị bong gân rất đau nên Phượng loạng choạng suýt ngã.

“Sao thế?” Hoàng Bách theo phản xạ chộp lấy cẳng tay Phượng giúp cô giữ thăng bằng.

“Cô “không được đẹp lắm”, cô có làm sao không?” Bát nhỏ cũng đưa người làm điểm tựa cho Phượng.

Phượng rủ mắt mỉm cười đáp lại thằng bé, tay ở trong tay Hoàng Bách đã chủ động thu về.

“Chúng ta đi về thôi.”

“Nhưng cháu muốn ở lại với em và bố mẹ.”

Bát nhỏ giương mắt nhìn bố, Hoàng Bách ôn tồn dỗ dành con: “Con cứ về trước đi, một lát nữa bà ngoại đến bố sẽ đưa mẹ về rồi cả nhà cùng vào với em.”

“Thật bố nhé!”

Hai cô cháu đi rồi mà cả cô lẫn cháu vẫn ngoái lại mấy lần, Bát nhỏ thì vì mẹ, còn Phượng vì cái gì cô cũng chẳng biết nữa. Khi nãy gia đình họ nhận nhau mùi mẫn như vậy chẳng hiểu sao tim cô lại chợt nhói lên, đó là cảm giác của sự đồng cảm mừng vui vì bọn trẻ tìm được mẹ, hay là ghen tức vì tình cảm tốt đẹp mà Hoàng Bách dành cho vợ anh đây?

Phượng rối thật rối, cô nghĩ mình bị điên rồi.

Suốt đoạn đường đi ra khỏi viện, Bát nhỏ cứ líu lo cái miệng mừng vui nói về việc mẹ của nó đã trở về. Phượng thì cứ lầm lũi tập tễnh đi theo nó.

Cô chợt sững lại khi thằng bé không bước tiếp nữa, nó quay ngoắt lại nhìn Phượng.

“Sao thế?”

“Bao giờ thì cô không ở nhà cháu nữa thế?”

Câu hỏi của thằng bé khiến tim Phượng chợt đập dồn. Nó vẫn chăm chăm nhìn Phượng không chớp mắt, rồi tự nói: “Mẹ cháu về rồi, chắc cô sẽ nhanh ra khỏi nhà cháu à?”

“Cháu muốn cô nhanh ra khỏi nhà cháu không?”

Nó không ngần ngại gật đầu trước sự sững sờ của Phượng, sự vô tình của Bát nhỏ khiến tim Phượng chợt đau buốt, như vừa bị ngòi của ong bầu châm phải.

Hô hấp cô chợt trở nên khó khăn bởi nhịp tim không ngừng dồn dập. Phượng trân mắt nhìn theo bóng lưng thấp bé của Bát nhỏ, môi cô nhếch nhếch nụ cười, mà cũng không giống cười, giống mếu thì đúng hơn.

Cô cứ tưởng rằng nếu mẹ bọn trẻ trở về, dù có phải nghỉ việc thì cũng sẽ ra đi trong sự tiếc nuối của bọn trẻ, vì ít nhiều khoảng thời gian này Phượng đã dốc hết sức mình và tình cảm cho chúng. Nhưng sự thật lại tàn khốc quá, thằng nhóc con kia vừa tìm được mẹ đã nhanh chóng muốn đuổi cô ra khỏi nhà.

Không chỉ cái chân đau, mà lòng cô cũng chợt nhói, sự tủi thân cùng một lúc dồn dập dâng lên, khiến Phượng thật sự muốn khóc ngay lúc này.

Monkey ở viện hai ngày, thời gian này Nam My đều quanh quẩn bên con bé. Dường như có mẹ ở bên cạnh khiến con bé dễ quên đau hơn, nhưng thỉnh thoảng nó lại buột miệng hỏi “cô không được đẹp lắm” đâu rồi? Khiến Hoàng Bách bối rối.

Nam My nhìn chồng thắc mắc: “Có vẻ bọn trẻ rất thích cô giúp việc thì phải.”

Hoàng Bách khe khẽ gật đầu, Nam My vẫn nhìn anh không rời mắt.

Monkey cũng lém lỉnh nói leo vào: “Ơ tại cô “không đẹp lắm” yêu con nên con thích cô ấy.”

Hoàng Bách nựng má con gái khoe với nó: “Hết chiều nay là được ra viện rồi, con gái của bố siêu giỏi luôn.”

Monkey được khen thì thích thú cười khì, cái miệng nhóm nhém đã lại hỏi: “Cô “không được đẹp lắm” có đến đón Monkey không bố?”

“Cô ấy bị đau chân nên không đi được.” Nam My trả lời thay.

Hoàng Bách cũng hùa vào với con bé. Monkey chợt reo lên: “À bị đau giống Monkey à bố?”

“Ừ.”

“Thế sao cô không phải nằm viện hả bố?”

“Cô đau nhẹ hơn với cô là người lớn nên không phải nằm viện.”

“Vậy cô có khóc không bố?”

Hoàng Bách lẳng lặng lắc đầu, con bé nói Hoàng Bách mới để ý rằng Phượng chẳng rơi giọt nước mắt nào vì cái chân đau, mỗi lần di chuyển đều thấy cô ấy nhăn nhó mặt mày, nhưng chẳng kêu than mà nghiến răng chịu đựng. Nhưng lúc trông Monkey ở viện, lại vô thức rơi nước mắt khi con bé quấy khóc kêu đau.

Từ lúc Nam My trở về tâm điểm của mọi người đều dồn về phía cô, mà chẳng ai mảy may để tâm đến người giúp việc cũng đang bị thương.

Vì cứu con gái anh nên Phượng mới bị thương, vậy mà Hoàng Bách chưa từng có một lời cảm ơn nào với cô, ngay cả lời xin lỗi vì hành động bất nhã của mình lần trước anh cũng nợ Phượng chưa nói được.

Lúc này ở nhà Bát nhỏ đã vô cùng sốt sắng cứ ngóng ngóng bố mẹ đón em gái về. Bà Hoàng Nguyên thấy nó sốt ruột như thế cũng lấy làm háo hức theo.

Con dâu trở về khiến con trai và các cháu như hoa khô gặp nước tươi tỉnh hẳn ra khiến người làm mẹ, làm bà như bà cũng cảm thấy hạnh phúc lây.

Bát nhỏ đang hớn hở tươi cười với bà nội, vừa nhìn thấy Phượng bám cầu thang nhích từng bước xuống thì vội vã chạy đến chỗ cô, nó đợi Phượng xuống gần rồi đưa tay cho cô bám: “Đưa cháu dắt cô xuống.”

Phượng âu yếm nhìn thằng bé, mỉm cười cảm ơn nó. Dù trước đó Bát nhỏ đã dội nước lạnh vào lòng Phượng, nhưng những ngày này nó lại rất quan tâm và hay giúp cô khiến Phượng mâu thuẫn lắm.

Nó dắt Phượng ra sofa ngồi rồi chạy tót về phía bà nội.

Bà Hoàng Nguyên tươi cười khen ngợi cháu: “Bát nhỏ giỏi nhỉ, biết quan tâm người khác rồi.”

“Ơ cô ấy tốt với anh em cháu lắm, còn bảo vệ Monkey nữa nên cháu sẽ bảo vệ cô ấy.”

Nghe lời nó nói mà cả Phượng cùng ông bà nội Bát nhỏ đều mát lòng, bà cũng công nhận những ngày không có mình ở nhà, Phượng đã chăm sóc bọn trẻ rất tốt. Lần nào ông bà gọi điện về hỏi thăm cũng thấy chúng và cô ấy ríu rít nói chuyện, còn rất nghe lời cô.

Ở trong nhà Tùng hỏi han tình trạng cái chân của cô, ở ngoài hiên Bát nhỏ đã kéo bà nội xuống thì thào: “Bà ơi bà, bao giờ thì cô “không được đẹp lắm” không ở nhà mình nữa?”

“Giờ cô ấy đang đau chân nên tạm thời vẫn ở nhà mình, lúc nào chân lành thì mới nghỉ việc. Hôm trước ông bà đã bảo rồi còn gì? Sao thế, con muốn giữ cô ấy ở lại à?”

Nó thẳng thừng lắc đầu, bà Hoàng Nguyên lấy làm kinh ngạc: “Vậy là không muốn cô ấy ở đây nữa hả?”

Nó lại gật đầu cái rụp mà chẳng cần suy nghĩ.

Cách cư xử của thằng bé khiến bà Hoàng Nguyên băn khoăn lắm, rõ ràng bà cảm nhận được các cháu của mình rất thích Phượng và cô ấy đối xử với bọn trẻ rất chân thành, nhưng không lý giải được tại sao Bát nhỏ lại sốt sắng muốn Phượng ra khỏi nhà như vậy.

“Bát nhỏ, có chuyện gì giấu bà đúng không?”

Nó chột dạ ngậm chặt miệng, đầu cũng lắc quầy quậy. Bà Hoàng Nguyên biết mánh thì dỗ dành: “Có chuyện gì khúc mắc với cô Phượng con nói cho bà nghe để bà còn giải quyết, hay bà bảo bố mẹ nhé?”

“Không, bà đừng bảo.” Thằng bé hốt hoảng níu tay bà, còn bịt cả miệng bà không cho nói.

“Vậy con nói cho chỉ riêng mình bà biết thôi được không?”

“Nhưng bà không được khoe với bố mẹ.”

“Bà hứa.”

Nó níu bà xuống, lẩm bẩm rì rầm, bà Hoàng Nguyên thảng thốt nhìn cháu nội: “Thật sao?”

“Suỵt! Bà nhỏ tiếng thôi. Cô “không được đẹp lắm” nghe thấy mất bây giờ.”

Bà đăm chiêu nhìn cháu, lại liếc mắt nhìn vào phòng khách nơi chồng và cô giúp việc đang ngồi mà lòng bộn bề khó nghĩ.